Tác giả: An Tri Hiểu
Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015
Lượt xem: 1342159
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2159 lượt.
nh gật đầu, điềm tĩnh nói: “Daddy có cuộc sống của mình, con và mami cũng có cuộc sống của mình, mọi người giữ nguyên trạng, con là con trai của daddy, đó là sự thật, nhưng con và mami muốn có cuộc sống bình lặng, không muốn bị người khác quấy rầy, daddy muốn gặp con, lúc nào cũng có thể đến, còn về việc khác, sau này hãy nói.”
“Không được.” Diệp Sâm phản đối, như vậy gọi gì là nhận nhau, có đứa con trai, với anh mà nói là một việc quan trọng biết bao nhiêu.
Trình An Nhã nhướn mày, đặt canh cá xuống, lau miệng nói: “Chủ tịch, vậy anh muốn thế nào?”
Anh đột nhiên trầm ngâm, đúng vậy, đi đến bên cửa sổ, lạnh lùng nhìn những bệnh nhân đang đi dạo dưới lầu, không nói một lời, toàn thân toát ra một luồng khí lạnh lẽo đơn độc.
Trình An Nhã và Ninh Ninh nhìn nhau một cái, hai người cùng nhìn theo bóng lưng Diệp Sâm, không ai nói lời nào.
Một hồi lâu, Ninh Ninh mấp máy môi hỏi: “Daddy làm sao thế?”
Trình An Nhã cũng mấp máy môi trả lời: “Không biết.”
“Chúng ta như vậy có coi là bỏ rơi daddy không?” Ninh Ninh chầm chậm nói, có một chút cắn rứt nho nhỏ, lo lắng nhìn bóng dáng lạnh lùng của daddy.
Trình An Nhã nhìn khuôn hình trên môi con trai, trầm ngâm không nói.
Cho nên cô mới nói, nhận con trai là một việc rất phiền phức.
“Nếu như…” Giọng nói thấp trầm của Diệp Sâm theo gió bay tới, mang theo vài phần trang trọng, “…thôi vậy.”
Anh cười một cách quái dị, hai mẹ con vốn đang vểnh tai lên nghe anh phát biểu ý kiến, nghe thấy tiếng cười dựng tóc gáy như vậy, cả hai đồng thời mất đi nụ cười.
Trên mặt kính cửa sổ sáng bóng phản chiếu ánh mắt thâm trầm lạnh lùng của Diệp Sâm, chỉ trong một phút ngắn ngủi, anh đã nghĩ rất nhiều, bao gồm cả kết hôn. Anh rất muốn hỏi Trình An Nhã, nếu như cô có thể yêu anh, vậy thì kết hôn có được không, anh phát hiện bản thân không hề bài xích ý tưởng này, chỉ cần cô đồng ý. Nhưng những lời kiểu như cầu hôn khi đứng trước một Trình An Nhã lòng dạ đen tối ngông cuồng, anh không nói nên lời.
“Ninh Ninh, con không muốn làm con trai ta sao?” Diệp Sâm quay người lại, ánh mắt gắn chặt lên gương mặt ngây thơ của Ninh Ninh, “Daddy, rất thích Ninh Ninh.”
Ninh Ninh cười rất nhẹ, tinh nghịch nháy nháy mắt, “Cảm ơn daddy thích con, con cũng thích daddy.”
Gương mặt của Diệp Sâm như tuyết mùa đông chớm tan, cảm giác ấm áp, vui mừng nhảy nhót trong đôi mắt một cách không hề giấu giếm, ngũ quan tinh xảo giãn ra, cả người thêm vài phần hương vị của ánh nắng, không còn thâm trầm như trước nữa.
Trình An Nhã thầm nghĩ, hóa ra Diệp tam thiếu biến thái méo mó cũng có thể biến thành một cậu bé lớn rạng rỡ ánh mặt trời mà.
“Thế thì như vậy đi!”
Hết chương 7 ^^!
--- ------ BỔ SUNG THÊM --- ------
Tiếp chương 7
Phần 7.3
Trình An Nhã bị anh kích động, trầm giọng nói: “ Vậy thì đúng thế rồi.”
“Thật sao?” Diệp Sâm thấp thỏm bất an xác nhận, thật sao, bọn họ từng yêu nhau?
Cô từng yêu anh, anh cũng từng yêu cô?”
Thật là như vậy sao?
Trình An Nhã nghiêng đầu, anh ta đúng là dai như đỉa mà, khi cô phát hiện ra ánh mắt vừa chờ đợi, vừa có chút hân hoan và ngỡ ngàng của anh, trái tim chợt như ngừng lại, bắt đầu cảm thấy tội lỗi.
Bây giờ cô chữa lại có kịp không?
“Đúng.” Trình An Nhã trầm giọng nói, mệt mỏi dựa vào tường, nói chuyện với anh ta giống như đánh trận vậy, mệt.
“Vậy còn bây giờ?” Diệp Sâm không kìm được liền hỏi.
Trình An Nhã cũng sững lại, bây giờ? Cô há miệng, do dự một lát, mới nói: “Bây giờ anh là anh, tôi là tôi, không thể trở về năm đó, cũng không thể trở về như lúc ban đầu nữa rồi.”
“Tại sao?”
“Không có tại sao, chỉ là…không yêu nữa.” Trình An Nhã cụp mắt nói, câu nói này nói ra rất nhẹ, cô không biết là nói cho Diệp Sâm nghe hay nói cho chính mình nghe.
Bảy năm, căn phòng đã trở thành phòng cũ, vật vẫn như cũ mà người đã sớm không giống xưa.
Trình An Nhã hơi nhếch môi, “Diệp tam thiếu, anh còn bức hỏi nữa, đừng mong nhận con trai.”
Ánh mắt Diệp Sâm trầm xuống, “Cô dám?”
“Anh xem tôi có dám hay không?” Trình An Nhã khiêu khích, “Con trai là do tôi sinh ra và nuôi dưỡng, nó làm gì đều suy nghĩ cho tôi, tôi không cho nó nhận anh, nó dám không nghe sao?”
Sắc mặt Diệp Sâm đen thẫm, nhưng lại cười nhạt, “Cô còn dám nói sao, nó làm gì đều suy nghĩ cho cô, cô làm mẹ như thế nào vậy? Một đứa trẻ bé tẹo như vậy mà cũng biết nấu nướng, còn luyện được tay nghề rất giỏi nữa kia.”
Đêm qua anh ngủ khá muộn, hôm nay muốn dậy muộn một chút, ai ngờ vừa sáng sớm đã bị con trai lôi dậy. nhờ anh đưa đi chợ mua cá. Bởi vì Ninh Ninh nói thức ăn ở siêu thị không được tươi, tuy nhiên lúc đó siêu thị cũng chưa mở cửa.
Đưa con trai đi chợ từ sáng sớm tinh mơ, đường xá lại xa xôi, Diệp Sâm vốn dĩ đang ngái ngủ, sau đó kinh ngạc nhìn con trai chọn cá, mặc cả hết sức thành thục, tư thái đó, năng lực ngã giá đó đến các bà thím ở chợ cũng phải bái phục.
Anh đúng là vô tội nhất, nghĩ mà xem, anh, một người đàn ông y phục chỉnh tề, tuấn tú vô song, vừa nhìn là biết kiểu đàn ông không biết đi chợ là gì, đi sau một đứa co