Tác giả: An Tri Hiểu
Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015
Lượt xem: 1342151
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2151 lượt.
m thiếu, bảy năm trước đến cả tên cô là gì anh còn chẳng biết.
Trình An Nhã rơi nước mắt, một lời nói dối kéo theo biết bao lời nói dối khác, giống như quả cầu tuyết, càng cuốn càng lớn, anh ta không hồi phục trí nhớ không sao, nếu như hồi phục trí nhớ, cô có chạy đến sa mạc Sa-ha-ra cũng không thoát khỏi sự truy sát của anh.
Bởi vậy, cô giữ im lặng.
“Trả lời tôi.”
“Quên mất rồi.” Trình An Nhã trả lời dứt khoát.
“Tốt lắm!”
Diệp tam thiếu bắt đầu nổi giận, cúi người đặt lên môi cô một nụ hôn nồng nàn.
Trình An Nhã bị hành động đột ngột này của anh kinh động, đầu óc rối như canh hẹ, đờ đẫn mặc cho anh ức hiếp, đến khi trên môi nhói một cái, cô tự nhiên hé mở làn môi, để cho chiếc lưỡi nóng ấm trơn tuột chui tọt vào trong khoang miệng.
Cung thành chiếm đất.
Trình An Nhã bị anh làm cho hết hồn, cô đối với tình cảm nam nữ lạ lẫm như một tờ giấy trắng thuần khiết, làm sao có thể chịu được nụ hôn nhiệt tình như vậy của Diệp tam thiếu, toàn thân mềm nhũn, khắp người vùn vụt trôi qua những dòng điện lưu nho nhỏ, toàn thân cô run rẩy, quên cả phản ứng, nắm chặt tấm chăn phủ trong tay, các đốt tay nhô cao, tim đập loạn xạ.
Diệp tam thiếu hôn rất mãnh liệt, không cho phép cự tuyệt, cách hôn này như muốn đem cả người cô nuốt vào trong người.
Một lúc lâu sau, anh mới buông cô ra, trầm giọng nói: “Có lẽ em nói đúng.”
Trình An Nhã bị hôn đến mức có chút ngớ ngẩn, nhất thời không biết anh ta đang nói cái gì.
Diệp tam thiếu đỡ Trình An Nhã đứng dậy, cúi người, hôn nhẹ lên môi cô, gương mặt tinh xảo yêu nghiệt nở một nụ cười đắc ý, anh nhẹ nhàng nói: “Trong kí ức của tôi, em là người con gái duy nhất tôi từng hôn.”
Chết tiệt, cô có cần phải quỳ xuống lạy tạ chúa long ân không đây.
Trái tim Trình An Nhã lạnh toát, cô cuối cùng đã hiểu vì sao Diệp Sâm nói như vậy rồi, anh cũng tin rằng bởi vì yêu cô nên mới đi tìm vật thay thế?
Aaaaaa…….
Không được, Diệp Sâm anh lúc nào cũng anh minh thần vũ, lần này tại sao lại ngu muội như vậy?
Trong não Trình An Nhã hiện lên hình ảnh Diệp Sâm nhẹ nhàng xé cô ra làm đôi, lại thản nhiên lau tay, liền nhũn cả hai vai, muốn khóc mà không có nước mắt.
Coi thường.
Cực kỳ coi thường.
Vô cùng coi thường loại đàn ông nghe trộm hai người con gái tranh cãi.
Diệp tam thiếu đột nhiên cười nhạt, có chút… : “Vừa nãy em nói em ham tiền ham sắc nên mới thích tôi?”
Trình An Nhã mỉm cười nhã nhặn, “Diệp tam thiếu, chúng ta cùng chơi trò hỏi đáp có được không ? Nào, câu hỏi thứ nhất, anh xinh hay con trai chúng ta xinh xắn?”
“Tất nhiên là con trai xinh xắn rồi.” Diệp tam thiếu không một chút do dự quả quyết trả lời.
Xinh xắn, hừ, đó là từ để miêu tả đàn ông sao?
Tất nhiên, con trai chưa thể gọi là đàn ông, có thể hình dung, nếu Trình An Nhã hỏi ai đẹp trai, chắc chắn là anh đẹp trai, Diệp tam thiếu cũng rất là yêu bản thân mình mà.
“Câu hỏi thứ hai, anh nhiều tiền hơn hay con trai chúng ta nhiều tiền hơn?”
“Tất nhiên là con trai nhiều tiền hơn.” Diệp tam thiếu cũng không nghĩ ngợi nhiều, trả lời rất nhanh, tiền của con trai anh, đến dễ dàng nhất, một mình phá hủy hệ thống của một ngân hàng, muốn làm gì thì làm, hơn nữa tiền của anh sau này đều là của con trai.
Tóm lại là con trai có nhiều tiền hơn.
“Tốt lắm.” Trình An Nhã mỉm cười nhè nhẹ, từ tốn nói: “Nếu như con trai tôi xinh đẹp hơn anh, có nhiều tiền hơn anh, tại sao tôi lại phải thích anh? Có cần thiết không? Dựa vào anh chi bằng dựa vào con trai tôi, biết nhất con trai tôi trung thành với tôi tuyệt đối, quyết không rời xa.”
Sắc mặt Diệp Sâm bỗng chốc đen ngòm.
Tin Đồn Khắp Thành Phố
Đây là một tin tức gây trấn động, chỉ trong chốc lát, Trình An Nhã đã từ miệng của Diệp Sâm biết được thông tin này, khi đó cô đang gặm táo, khi nghe thấy tin này chỉ lặng đi một chút, sau đó nở nụ cười thản nhiên thường ngày của cô, nói một tiếng “chúc mừng”.
Diệp tam thiếu liền phẩy áo bỏ đi, Trình An Nhã tiếp tục gặm táo, nhìn tờ tạp chí giải trí trước mặt, nhưng suốt cả giờ đồng hồ đều không mở ra một trang.
Khi anh đến trường đón con trai, cũng thông báo việc này cho cậu.
Nụ cười đáng yêu của Ninh Ninh ngưng lại một lúc, cậu vẫn giữ nụ cười cứng nhắc đó sau mấy giây mới chậm rãi bật ra hai chữ: “Chúc mừng.”
Chỉ có điều tiền đề bắt buộc phải là em bé do daddy và mami của cậu sinh ra, nếu không cậu không cần.
Từ sau khi nhận Diệp Sâm là ba, cậu trăm phương ngàn kế nghĩ cách để Diệp Sâm ngày ngày chạy đến bệnh viện, tiếp xúc giao lưu với mami nhiều hơn, hi vọng bọn họ sẽ nảy sinh tình cảm, sau đó kết hôn, cả nhà ba người cùng chung sống với nhau.
“Daddy này, mặc dù con không nên hỏi, nhưng con vẫn muốn hỏi, daddy, rốt cuộc có thích mami của con một chút chút…chỉ là một chút chút không? Một chút cảm giác cũng không có sao?
“…. Không biết.” Diệp Sâm xấu hổ quay đầu đi một cách thiếu tự nhiên, hai tai nóng bừng, nói chuyện tình cảm trước mặt con trai khiến anh cảm thấy rất ngượng ng