Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bà Xã Triệu Đô Mua Một Tặng Một

Bà Xã Triệu Đô Mua Một Tặng Một

Tác giả: An Tri Hiểu

Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015

Lượt xem: 1342110

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2110 lượt.

, nắm đấm của Dương Triết Khôn trượt qua mang tai cô đấm thẳng vào mặt Diệp tam thiếu, khiến anh loạng choạng ngã về phía sau vài bước, trên môi bật máu tươi, nhưng vẫn giữ chắc lấy Trình An Nhã không buông.
Dương Triết Khôn lại đấm cú thứ hai.
“Chết tiệt.” Diệp thiếu bất ngờ tung một cú đấm, không kiểm soát được cơn giận dữ, hai người lao vào đánh nhau.
Trực tiếp quần tả như vậy, nắm đấm của Diệp tam thiếu vừa nhanh vừa mạnh, đánh cho Dương Triết Khôn thâm tím mặt mày, mồm miệng đầy máu. Bao nhiêu dục vọng, phẫn nộ, uất hận của buổi tối hôm nay, Tam thiếu đang muốn tìm chỗ phát tiết, Dương Triết Khôn lại chủ động đến nộp mạng, lại không phải là đối thủ của anh, Dương Triết Khôn bị coi như bao cát để Diệp tam thiếu đánh.
Trình An Nhã sững sờ nhìn cảnh trước mắt, thấy Dương Triết Khôn liên tiếp nhổ ra mấy ngụm máu, cô không thể đứng yên mà nhìn vậy bèn xông tới, giữ lấy Diệp tam thiếu, “Đừng đánh nữa, Diệp Sâm, nếu đánh tiếp sẽ có án mạng đấy.” “Mau tránh ra.” Diệp tam thiếu phẫn nộ, “Không thì đánh luôn cả cô đấy.”
Trình An Nhã thở hổn hển, ánh mắt long lanh nhìn Diệp thiếu, đứng trước Dương Triết Khôn kiên quyết bảo vệ không cho Diệp tam thiếu động chân tay, Diệp tam thiếu càng phẫn nộ, Trình An Nhã nhẹ nhàng nói: “Diệp Sâm, em thật sự không biết Lâm Hiểu Nguyệt là ai, em không phải là cố ý lừa gạt anh.”
Diệp tam thiếu không nói gì liền quay đầu đi, dường như việc nhìn cô lần nữa chỉ khiến cho anh thêm đau lòng.
“An Nhã, theo anh đi về, ông muốn gặp em.” Dương Triết Khôn nói, tay nắm chỗ vết thương, dựa vào Trình An Nhã định đi. Diệp tam thiếu không hề có ý níu giữ, nửa khuôn mặt hoàn mỹ đó cứng nhắc như tượng tạc.
Ánh trăng rọi vào mặt anh càng toát lên vẻ mặt băng giá.
Trái tim Trình An Nhã đau nhói, Diệp tam thiếu, tại sao lại như vậy?
Diệp tam thiếu đi thẳng vào biệt thự để lại cho An Nhã là bóng lưng lạnh lẽo trong bóng đêm trải dài mãi.
“Em không đi.” Cô trầm giọng nói.
“An Nhã, ông muốn gặp em, em là… em họ của anh, em là cháu ngoại của ông.” Cả người Dương Triết Khôn đau nhức, trái tim anh ta lại càng đau hơn.
Nét mặt Trình An Nhã không có chút biểu cảm gì, “Em là cháu ngoại của ông ấy tại sao lại không thể ở bên cạnh Diệp Sâm được?”
“Hai nhà Diệp Dương vốn có thù hằn từ xưa, hai người không thể ở bên nhau được.”
“Như vậy thì sao?”
Hận thù hai nhà Diệp Dương thì liên quan gì đến cô?
“An Nhã, em đừng cứng đầu nữa, chúng ta về nhà trước đã, được không?” Dương Triết Khôn dịu dàng nói, muốn như ngày xưa xoa đầu cô một cách yêu chiều Trình An Nhã im lặng lùi lại một bước, cánh tay của Dương Triết Khôn dừng lại giữa lưng chừng, gió thổi qua, bàn tay anh trở nên cô liêu.
“Nhà của em là ở đây.” Trình An Nhã nhìn nhà của bọn họ, mỉm cười, “Nếu anh không nói cho em biết em sẽ đi hỏi anh ấy.”
Cô nhặt giấy tờ rơi trên mặt đất, sắp xếp lại, tỉ mẩn đọc.
Bà ngoại của cô tên An Ngọc lan, tên thật là Lâm Hiểu Nguyệt, ông ngoại tên là Trần Đức, ở một nơi rất hẻo lánh, trong núi, có một người con gái tên là Trần Niệm Vân, sau đó trong làng có một hộ gia đình xảy ra hỏa hoạn, cả nhà chết hết chỉ còn một người con gái tên là Cố Mỹ Linh, Trần Đức và Lâm Hiểu Nguyệt nhận làm con nuôi.
Năm Trần Niệm Vân mười sáu tuổi, Lâm Hiểu Nguyệt mắc bệnh qua đời, Trần Đức biệt tích không dấu vết, Trần Niệm Vân dẫn cô em gái Cố Mỹ Linh còn nhỏ rời khỏi làng, ra bên ngoài bôn ba, sau đó lấy Trình Quang, sinh ra Trình An Nhã.
Những chuyện tiếp theo Trình An Nhã cũng biết cả rồi.
Một câu chuyện rất đơn giản, không có gì uẩn khúc, bởi vì ông ngoại bà ngoại cô ở nơi hẻo lánh dường như là cách li với thế giới bên ngoài, tài liệu cũng không ghi chép đầy đủ nhưng cũng đã viết rằng hai vợ chồng rất yêu thương nhau, ông ngoại ở bên cạnh chăm sóc bà ngoại mãi đến khi bà bệnh mà ra đi.
Nhưng mà… những điều này thì có liên quan gì đến tình cảm của chúng ta.
Dương lão gia là Dương lão gia, tôi Trình An Nhã là Trình An Nhã, rốt cuộc là lấy ló do gì mà anh rời bỏ em?
Trên con đường nhỏ hẹp tình yêu và thù hận gặp nhau, anh sẽ chọn thù hận sao?
Một sự phẫn nộ tột cùng bùng lên từ đáy lòng. Anh vì dụ dỗ em bước vào cuộc sống của anh mà không ngừng dùng thủ đoạn, là anh nói chúng ta hãy thử xem có thể sống tới đầu bạc răng nong hay không, dùng hết tâm tư để em yêu anh, nhưng anh lại vì thù hận của đời trước mà muốn rời bỏ em?
Diệp Sâm, rốt cuộc anh coi em là cái gì?
Vì tình yêu, em có thể hi sinh tất cả, chết không hối tiếc, nhưng anh lại dễ dàng nói lời từ bỏ em, anh bảo em phải làm sao đây?
Nếu tình yêu của chúng ta không thắng nổi sự thù hận trong tim anh, anh muốn hận, vậy tùy ý anh, muốn đoạn tuyệt nhau, cũng phải do anh nói với em, Trình An Nhã, anh không cần em nữa, không yêu em nữa, chúng ta chia tay đi.
Vậy thì tốt thôi, sẽ theo ý nguyện của anh, nếu một người đàn ông vì thù hận của đời trước mà rời bỏ em, em cũng không luyến tiếc.
Bản cô nương cũng không phải là kẻ rẻ mạt như vậy.
Gương mặt Trình An Nhã đầy bi thương, gắng gượng đứng lên từng bướ


XtGem Forum catalog