Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bà Xã Xinh Đẹp Và Con Trai Thiên Tài

Bà Xã Xinh Đẹp Và Con Trai Thiên Tài

Tác giả: Tứ Nguyệt Yêu Yêu

Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342029

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2029 lượt.

Nhược Lan vừa đúng lúc chạm phải ánh mắt của cô bé ở bàn bên cạnh kia.
Không sai, cô bé đang quay đầu lại cười ngây ngô chính là Nguyệt đại tiểu thư của chúng ta, tính cách chỉ sợ thiên hạ không loạn kia vừa mới nghe nói gần đây chú Huyền đi lại cực kỳ thân thiết với một người phụ nữ thì lập tức chạy đến đây xem, muốn biết người phụ nữ có thể hấp dẫn Huyền Dịch trông như thế nào, không sai, chú Huyền thật tinh mắt. Đương nhiên cùng lúc đó tư liệu mà cô muốn biết về tất cả các mối quan hệ có liên quan đến Tô Tiểu Nha đều đã được đưa đến trước mặt cô, tất nhiên là bao gồm cả người phụ nữ ngồi bàn bên cạnh cô, Thi Nhược Lan, vị hôn thê của chồng trước Tô Tiểu Nha, mặc dù không biết cô ta tìm Tô Tiểu Nha có chuyện gì, chẳng qua khẳng định chắc chắn không phải là chuyện tốt, Nguyệt Nặc cười gian lấy điện thoại ra, giọng nói lạnh như băng của Huyền Dịch truyền qua điện thoại.
"Alô?"
Nguyệt Nặc giật giật khóe miệng, vậy mà giọng nói của chú Huyền còn lạnh hơn của cha cô nữa."Chú Huyền, biết con bây giờ đang ở đâu không?"
"Cộp!"
Tút tút tút tút...
Nguyệt Nặc bĩu môi, đã vậy còn là người không có tình cảm, mặc dù có đôi khi cô cực kỳ buồn chán nên thích gọi điện thoại khắp nơi, nhưng chú Huyền cũng không cần phải đả kich người khác như vậy chứ, bấm lại, Nguyệt Nặc lập tức lấy lòng. "Chú Huyền, trước tiên chú đừng cúp máy nha, nếu không thì chú có thể phải hối hận đó...con đang ở chỗ làm công của dì Huyền tương lai nha...chú có biết con nhìn thấy người nào không?"
Người đàn ông thông minh, lấy lòng con đi, lấy lòng rồi con sẽ nói cho chú biết.
"Ai?"
"Nhiệm vụ tuần sau của con làm phiền chú Huyền rồi." Nhân cơ hội bắt chẹt người khác là chuyện mà Nguyệt Nặc vẫn lấy làm kiêu ngạo.
"Được."
"Con nhìn thấy Nhược Lan, chú nhất định không biết Nhược Lan là ai đâu, cô ta quen biết Lý Thành cũng là chồng trước của Tô Tiểu Nha, trước kia cô ta đã từng thân thiết với Anna, đã từng cùng giường chung gối với cô ta..."
"Nói trọng tâm."
A~ Tức giận rồi nha."Bây giờ lại là vị hôn thê của Lý Thành, cô ta tìm Tô Tiểu Nha, con xem nhất định là bụng dạ khó lường (1), dụng bất tâm lương(2), nhất định là cho rằng dì Huyền tương lai của con dễ bắt nạt, cho nên tới đây uy hiếp cảnh cáo cộng với dụ dỗ."
(1) Bụng dạ khó lường: động cơ kín đáo
(2) Dụng bất tâm lương: mưu đồ không tốt
Đầu bên kia điện thoại im lặng một lúc. "Nhiệm vụ tháng sau của con ta đều làm hết, nhìn giúp ta."
"Không thành vẫn đề. Toàn bộ đều giao cho con, chú Huyền yên tâm." Cúp máy, Nguyệt Nặc cười rất vui vẻ.
Tô Tiểu Nha đã thay bộ đồng phục ngồi trước mặt Thi Nhược Lan, cô gọi một cốc nước lọc, Thi Nhược Lan cho rằng nếu không phải là chuyện của Lý Thành, nếu chỉ nhìn cách ăn mặc cộng với dáng vẻ quê mùa của cô ta, thì ngay cả nói chuyện với cô ta thôi cũng đã cảm thấy hạ thấp đẳng cấp của bản thân rồi. "Tôi sẽ không nói lòng vòng, nói ngắn gọn thôi. Tôi muốn kết hôn với Thành, tôi không hy vọng cô lại tới quấy rầy cuộc sống của tôi.Nghe Lý Tư nói cô vẫn quấn lấy bọn họ đòi tiền của nhà họ Lý, tôi mặc kệ trước kia Thành hào phóng với cô đến mức nào, nhưng chỉ cần tôi gả vào nhà họ Lý thì tiền bạc nhà họ Lý cũng sẽ là tiền bạc của tôi, tôi tuyệt đối không để cho anh ấy lấy tiền trong nhà đi nuôi người phụ nữ khác."
Tô Tiểu Nha ngồi không đúng dáng ngồi mà là ngồi xổm trên ghế sofa (chả hiểu chỗ này như nào chắc là chị ý ngồi khác bình thường thôi), nghe Thi Nhược Lan nói, không ngừng gật đầu, đúng đúng, nếu cô lấy chồng, nhất định sẽ thu toàn bộ tài sản của anh ta cho vào trong hầu bao của mình, đàn ông thì sao, trong ví chỉ cần có năm đồng mua nước uống là được, nhiều tiền hơn lại dễ dàng ở bên ngoài nuôi Tiểu Tam.
"Thi tiểu thư, cô suy nghĩ quá nhiều rồi." Tô Tiểu Nha cười tự giễu.
Thi Nhược Lan không quan tâm cô nói cái gì. "Mặc kệ có phải do tôi nghĩ nhiều hay không, tôi chỉ biết tôi là phụ nữ, tôi có quyền bảo vệ hôn nhân của mình, còn nữa tôi hy vọng cô có thể xin thôi việc ở đây, rất nhiều người có tiền ra vào Kim Lan, Thành cũng thường xuyên ra vào nơi này, cũng khó tránh khỏi việc hai người sẽ gặp mặt, như vậy tôi sẽ cảm thấy cô rắp tâm bất lương (1)"
(1) rắp tâm bất lương: có mưu đồ không tốt.
Tô Tiểu Nha cảm thấy bọn họ thật sự là người không biết phân biệt phải trái, cô cũng lười để ý đến cô ta. "Thật xin lỗi, chuyện này tôi không thể đáp ứng."
Nguyệt Nặc cắn ống hút rột rột, vừa gật đầu liên tiếp, điều này cũng có thể lý giải, nếu chồng của cô chạm mặt với vợ trước ở trong này, cô sẽ không đi cảnh cáo người khác như Thi Nhược Lan, hoặc là trực tiếp hoặc là không làm, nếu đã làm thì phải làm tới cùng, biến mất càng đỡ lo. Nhưng mặc dù đồng ý mười phần với quan điểm của Thi Nhược Lan, nếu người cô ta cảnh cáo những điều này không liên quan chút nào đến cô và người phụ nữ kia thì đương nhiên cô sẽ hào phóng vỗ tay khen hay, có điều thật không kéo, đây là người mà cô đã đồng ý trông nom giúp chú Huyền, cho nên...
"Đã làm phiền rồi." Đột nhiên Nguyệt Nặc xuất hiện giữa lúc hai người đan