Tác giả: Tứ Nguyệt Yêu Yêu
Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342025
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2025 lượt.
ía dưới chỗ ngồi của chủ tịch, vị trí mà không ai trong bọn họ có tư cách đến gần.
Người dẫn chương trình đã bắt đầu bữa tiệc."Cảm ơn mỗi vị khách quý đã tới đây hôm này, bây giờ xin mời Tổng giám đốc của chúng ta."
Trình Vũ bước lên bục phát biểu dưới sự chú ý của mọi người, vẻ mặt điềm tĩnh đến mức không ai có thể nhìn ra anh mới chỉ có hơn hai mươi tuổi."Cảm ơn các vị tiền bối trong giới kinh doanh có thể đến dự, trong tương lai hy vọng các vị tiền bối có thể chiếu cố nhiều hơn."
Nghe những lời khách khí của Trình Vũ, mấy cụ già với tư cách là mấy vị lão tiền bối trong giới kinh doanh không nhịn được khóc thút thít, bây giờ người trẻ tuổi càng ngày càng biết quanh co lòng vòng rồi, hy vọng sau này Nguyệt thị có thể chiếu cố họ nhiều hơn đã là không tệ rồi.
(1)Kim cương vương lão ngũ: chỉ người đàn ông hội tụ đủ năm tiêu chí:
1. Đầu tiên là nhiều tiền, có sự nghiệp; thứ hai là thừa kế tài sản giàu có của gia đình.
2. Đẹp trai, anh tuấn, độc thân.
3. Có bằng cao học, hoặc học cao học ở nước ngoài.
4. Có khả năng giải quyết các vấn đề, kiên trì, tích cực, tìm tòi, nghiên cứu kinh doanh.
5. Không nói ra những việc quan trọng, cố gắng ẩn mình trong những người bình thường, tránh những thị phi của thế giới xung quanh.
Túm lại như bên mình thường nói là người đàn ông lí tưởng trong mộng của các cô gái, “con rể vàng” trong mắt bố mẹ vợ.
--- ----
"Chú Thẩm có hứng thú với kế hoạch xây dựng phía Bắc thành phố không?"
Thẩm Tử Hằng kinh ngạc, mặc dù anh ta cũng tặng một văn kiện, nhưng anh ta cũng không nghĩ tới miếng thịt lớn như vậy sẽ rơi xuống đầu mình, chuyện này đối với Trình Vũ cũng không quan trọng, ai làm mà chẳng vậy, đương nhiên là nước phù sa không chảy ruộng người ngoài."Chú Thẩm là anh trai nuôi của mẹ con, cũng là cậu con, hơn nữa Thẩm thị cũng là xí nghiệp con tin được, chú có hứng thú không?"
Dùng một hai câu đơn giản lập tức nói rõ lợi hại trong đó, trên mặt Thẩm Tử Hằng căng thẳng, Trình Vũ nói rất rõ ràng, đương nhiên là cậu ta sẽ đưa lợi ích cho người trong nhà, nhưng đồng thời cậu ta kiểm tra cũng khả năng hợp tác trong tương lai của Thẩm thị.
"Đương nhiên rồi." Sau khi Thẩm Tử Hằng mỉm cười, hai người lập tức quyết định sự việc.
Người tinh tai tinh mắt đã sớm nghe lời của hai người không sót một chữ nào, thấy bất động sản lớn này sớm muộn gì cũng sẽ là thiên hạ của Thẩm Tử Hằng, về sau cần phải nịnh bợ Thẩm Tử Hằng nhiều hơn một chút. Bàn tay cầm ly rượu của Lý Thành đã nổi đầy gân xanh.
"Trình Vũ." Lam Tĩnh đứng sau lưng anh, bộ lễ phục dạ hội màu xanh nước biển tôn dáng người thon dài của cô ta càng thêm hoàn mũ, nhưng lại bị chiếc máy thổi giấy kia làm lộ làn da trắng như tuyết dưới ánh đèn lộng lẫy êm dịu, cô ta nhìn thấy Trình Vũ quay đầu lại, khẽ nở nụ cười."Cậu không mời mình nhảy sao?"
Trình Vũ sửng sốt một chút, đưa ly rượu cho nhân viên phục vụ."Nếu như tuần sau chú Thẩm rảnh thì chúng ta sẽ bàn bạc công việc cụ thể."
"Cô bé rất xinh, mắt nhìn của cháu thật không tệ." Thẩm Tử Hằng nhìn Lam Tĩnh, không nhịn được trêu chọc Trình Vũ, Trình Vũ cũng không giải thích, đi thẳng về phía Lam Tĩnh.
Anh cúi người vươn tay ra, bàn tay mềm mại của Lam Tĩnh đặt vào lòng bàn tay của anh, Trình Vũ dẫn cô ta đi vào sàn nhảy, một mà kia vừa vặn bị Lý Tư ở bên cạnh nhìn được, không cam lòng nắm chặt quả đấm.
Dưới ánh đèn dịu nhẹ, đường cong trên gò má của Trình Vũ dịu dàng lạ thường, hơi mê hoặc ánh mắt Lam Tĩnh, nhưng cô ta lại biết rõ ràng, đây chỉ là vẻ ngoài thôi, Trình Vũ lạnh lùng xa cách hơn vẻ bề ngoài của anh nhiều, cho dù với ai anh cũng đối xử lịch sự tao nhã.
"Thật ra thư tình lần trước không phải của cậu đúng không?" Bỗng nhiên Lam Tĩnh đặt câu hỏi.
Trình Vũ cười cười."Cậu cầm luận văn của tôi đi rồi."
Sau khi Lam Tĩnh nhớ tới đã nhìn thấy luận văn trong quyển sách thì bỗng nhiên hiểu ra, hoá ra Trình Vũ đuổi theo mình suốt một đường là vì mục đích khác, ngẫm lại lập tức cảm thấy buồn cười, Lam Tĩnh không kìm được cười lên tiếng."Vậy tại sao cậu lại không giải thích?"
"Giải thích chuyện gì, lời người khác nói không liên quan gì đến tôi."
"Vậy sao." Lam Tĩnh nói nhỏ."Chân tôi hơi đau, lái xe thì có việc nên đã về trước rồi, có thể nhờ cậu đưa tôi về không?"
Trình Vũ nhìn chằm chằm gương mặt xinh đẹp lạ thường của Lam Tĩnh."Vinh hạnh của tôi."
Lam Tĩnh vẫn nở nụ cười hoàn mỹ trên mặt, đôi tay xinh đẹp khoác lấy cánh tay của Trình Vũ, chính là một đôi kim đồng ngọc nữ, dưới ánh mắt tập trung của mọi người bước ra khỏi hộ trường, xem ra trang nhất báo ngày mai không thể thiếu chuyện thị phi về hai người rồi.
Trình Vũ mở cửa xe, Lam Tĩnh ngồi lên xe."Tôi tưởng cậu chỉ thích đi xe đạp thôi."
Đương nhiên nghe được ý tứ trêu chọc trong lời nói của Lam Tĩnh, Trình Vũ cài dây an toàn."Xe đạp có gì không tốt, vừa vặn đạp xung quanh tập thể dục."
Lúc xe dừng trước cửa nhà Lam Tĩnh, Lam Tĩnh tháo dây an toàn."Cảm ơn cậu."
Trình Vũ hạ cửa kính xe xuống, ở đó cỏ thể nhìn thấy một người đàn ông đang đứng phía