Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1341854
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1854 lượt.
em, có ai lại nói thật lòng bao giờ, nhưng hiển nhiên vợ anh lại cho là thật.
Phong Cẩm Thành cầm lấy điều khiển từ xa cạch một tiếng tắt tivi, thản nhiên nói một câu: "Không phải em chán xem mấy tiết mục phỏng vấn này nhất sao? Không thích thì đừng xem."
Kê Thanh nhanh chóng quay đầu, bình tĩnh nhìn anh: "Phỏng vấn anh, em không thể xem sao?" Vợ anh thật có lúc muốn đánh nhau mà, Phong Cẩm Thành cau mày: "Muốn hỏi cái gì thì trực tiếp hỏi anh, mấy cái phỏng vấn nà đều là trợn mặt nói dối, không có ý nghĩa."
Phong Cẩm Thành phát hiện, vợ anh dường như có chút hục hặc với anh, bởi vì cô cự tuyệt anh cầu hoan, lý do là thân thể không thoải mái, Phong Cẩm Thành cũng biết, phụ nữ trong mỗi tháng đều có vài ngày tính tình thích đùa giỡn như vậy, đối với cái tính hục hặc trong tuần này của vợ, anh thật không thể liên hệ gì đến cuộc phỏng vấn với Trương Lộ.
Nói trắng ra là, anh cảm thấy bản thân cùng Trương Lộ trong lúc đó thật không đáng k chút nào, Trương Lộ đối với anh thế nào, anh không quan tâm, cũng không có rảnh mà quản, phụ nữ có ý với anh quá nhiều, nếu người nào cũng phải về nhà nói rõ với vợ, anh sớm mệt chết.
Lại nói, gần đây công việc của anh bận rộn như vậy, cuối năm lại cộng thêm công trạng của các công ty phân nhánh, nên thưởng thì thưởng, nên phạt phải phạt, còn phải xem đánh giá của phòng kế hoạch đối với thị trường sang năm, cùng với thăm dò thị trường hải ngoại, vô số thứ chất đống lên nhau, Phong Cẩm Thành hận không thể ngay cả thời gian ăn thời gian ngủ cũng dùng tới, còn có xã giao.
Cuối năm xã giao nhiều, hơn nữa, Kê Thanh từ trước tới nay không thích đi xã giao chuyện làm ăn với anh, cho nên, mình anh một mình chiến đấu hết sức hăng hái lại vất vả, về nhà bồi vợ ăn cơm đều là lúc sức lực rút sạch.
Đặt vào tình huống trước kia, Phong Cẩm Thành nói chính xác chừng mấy ngày cũng không thể về được, có thể do có vết xe đổ, Phong Cẩm Thành thầm suy nghĩ, trước kia Kê Thanh đi, nguyên nhân có vẻ như do thời gian ở cùng cô quá ít, lúc này rút ra bài học, anh thấy bản thân là một người chồng rất xứng chức, bởi vậy, tuy rằng biết Kê Thanh khó chịu cùng anh, cũng không để ở trong lòng.
Lên xe Kê Thanh có vài phần cứng ngắc, cô cùng ông chủ lớn trừ bỏ ngày đầu phỏng vấn gặp mặt, nói hai câu, ngoài ra, vô cùng xa lạ, vả lại, người đàn ông vĩ đại như vậy ở bên cạnh mình, Kê Thanh luôn luôn không thấy tự nhiên, thật sự không biết nên làm gì? Không tìm được chủ đề thích hợp, cô vốn cũng không phải người giỏi giao tiếp.
Bỗng nhiên trong đầu xẹt qua gương mặt Trương Lộ, giống như bất luận tình huống nào, đối mặt với người như thế nào, Trương Lộ đều ứng phó thành thạo, phần thông minh nhạy bén này, cả đời này cô đuổi không kịp.
Trong xe ngắn ngủi yên tĩnh, làm Kê Thanh thấy thực xấu hổ, hơi dùng khóe mắt đánh giá ông chủ lớn, lại phát hiện hắn rất thả lỏng, tư thái vẻ mặt đều khá thanh thản, bên môi thậm chí còn cong nụ cười nhẹ...
Kê Thanh thu hồi ánh mắt, dường như đàn ông vĩ đại đều như vậy, người đàn ông này có điểm nào đó rất giống Phong Cẩm Thành, đi công tác năm ngày, Phong Cẩm Thành ngày đầu tiên gọi điện thoại về, còn ầm ỹ một trận, chất vấn cô tại sao không nói với anh một tiếng đã chuyển ra khỏi biệt thự.
Khu biệt thự bên kia không có xe điện ngầm, càng không có xe bus, lại xa, đi làm rất không tiện, dù sao Phong Cẩm Thành đã đồng ý chuyển, Kê Thanh chẳng qua chỉ chuyển sớm hơn thôi, nhưng thật không nghĩ tới người đó lại tức giận như vậy, khẩu khí chất vấn kia, giống như cô phạm phải tội lớn không thể tha thứ vậy?
Phong Cẩm Thành lải nhải quở trách cô bao lâu, cô không biết, cô cũng không ầm ỹ với anh, cũng không ngắt máy, lại cứ để ống nghe đó, đặt trên tủ đầu giường, một lát sau, không nghe được tiếng cô mới ngắt máy, sau vài ngày, Phong Cẩm Thành cũng không gọi điện thoại nữa.
"Cùng ăn cơm chứ?" Tiêu Bác Nhã đột nhiên mở miệng, kéo lại suy nghĩ đang dần bay xa của Kê Thanh, Kê Thanh có vài phần kinh ngạc nhìn hắn, mời cơm chỉ có hai người bọn họ, giống như quá mức đường đột, nếu bị nhóm mấy cô nương thầm mến ông tổng lâu nay biết, Kê Thanh đánh giá, bản thân sẽ trở thành kẻ thù chung.
Ngạc nhiên đi qua, Kê Thanh nhất thời quên mất ứng phó như thế nào, cũng bởi vì rất mới lạ,
trong trí nhớ Kê Thanh, mời cô ăn cơm dứt khoát gọn gàng như vậy, giống như chỉ tại đoạn thời gian phản nghịch thời trung học từng có, mà đoạn thời gian phản nghịch đột nhiên tiến vào đầu, làm cô bỗng nhiên có vài phần hoài niệm. . .
Cứ xuất thần như vậy, xe Tiêu Bác Nhã đã muốn quay đầu, Kê Thanh đương nhiên biết, với thân phận đã kết hôn như cô, cùng ăn cơm với một người đàn ông xa lạ, vô cùng không thỏa đáng, nhưng cô lại không nghĩ tới cự tuyệt.
Còn nhớ rõ đầu đề lớn trên báo giải trái tối qua, tiêu đề lớn bắt mắt như vậy, cô có mù cũng
thấy được: "Ánh đèn xinh đẹp bên sông Senna, Phong đổng ở nước ngoài gặp giai nhân" dưới ánh đèn mờ mịt kia hai người ngồi đối mặt, ánh nến chiếu xuống sông, ánh