Hứa Với Ai Vĩnh Viễn Sánh Cùng Trời Đất
Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1341983
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1983 lượt.
ĩa táo đã gọt vỏ, hiện giờ Tiểu Tuyết giai đoạn tốn hơi thừa lời, thích gặm những món đồ cứng, cho nên khi cho cô ăn táo, cô bé cũng sẽ không vui rồi, cái miệng nhỏ nhắn ngậm chặt, cái đầu nhỏ lắc qua lắc lại như cái trống nhỏ.
Kê Thanh liền đem quả táo cắt thành nhiều hình thù khác nhau, quả nhiên Tiểu Tuyết trông thấy như vậy rất thích, từ trong ngực của Phong Cẩm Thành giãy giụa đòi xuống, cái miệng nhỏ nhắn còn gọi : "Tiểu Tuyết muốn ăn táo , ăn táo . . . . . ."
Thân thể nhỏ bé uốn éo của Tiểu Tuyết, Phong Cẩm Thành cũng đành phải để bé xuống, người giúp việc cũng thật biết chuyện, liền hiểu ý đến dụ dỗ Tiểu Tuyết đi lên phòng trẻ ăn táo, để lại không gian riêng cho Phong Cẩm Thành cùng Kê Thanh.
Lúc này động tác của Kê Thanh cũng rất lưu loát, sau khi vùng vẫy thoát ra, liền chạy qua bên kia giường trốn, đồng thời Kê Thanh dùng ánh mắt đề phòng nhìn hắn, cả người cô giống như một con thỏ vậy, con ngươi cũng đỏ bừng.
Phong Cẩm Thành sờ sờ cổ của mình, vết thương bị vợ hắn cào có chút rát, hắn cau mày nhìn Kê Thanh, giọng nói rất tỉnh táo nói: "Em đợi anh về chỉ để cãi nhau với anh thôi àh? Là vì Trương Lộ sao? Anh đã nói rất nhiều lần rồi, anh và cô ấy là trong sạch không có xảy ra chuyện gì cả? Anh gặp cô ấy ở Paris chỉ là tình cờ, rồi cùng nhau ăn cơm, cũng không chỉ có một mình anh không thôi, còn có mấy người phụ trách trong đài truyền hình nữa, mà những tay săn ảnh lại rất giỏi về việc săn những tấm ảnh mập mờ này, nhưng đó chũng chỉ là mánh khóe của họ để cạnh tranh, thu hút người xem mà thôi . . . . . ."
Lời của Phong Cẩm Thành còn chưa nói hết, liền bị Kê Thanh cắt đứt: "Phong Cẩm Thành, anh không cần phải dùng những lời này để giải thích, em thừa nhận em là một người phụ nữ tầm thường, em cũng biết ghen và cũng sẽ hiểu lầm, em không phải một người vợ đảm đang, cũng không phải là người phụ nữ biết xã giao, không thích hợp lên phòng khách cũng không vào bếp được, thật sự em đã rất mệt mỏi, Phong Cẩm Thành van cầu anh hãy thả tự do cho em đi . . . . . ."
Diệp Trì cho xe dừng ở trước cửa hội quán, sau đó xuống xe, cũng không khỏi vì lạnh mà giật mình, mắt thấy tết Nguyên Đán sắp đến rồi, thời tiết càng ngày càng lạnh hơn, nhất là vào đêm gió phương Bắc thổi về, thật sự lạnh thấu xương, thời tiết như vậy đáng lý hắn nên ở nhà với vợ con cùng ngồi bên lò sưởi, nhưng ai bảo số của hắn lại khổ như vậy, cũng là vì Phong Cẩm Thành kia thôi, xem ra hắn dọn ra ở riêng cũng là vô ích .
Vốn dĩ hai ngày trước hắn còn thấy Phong Cẩm Thành đắc ý, Diệp Trì thầm nghĩ, nhất định trong ngoài hài hòa, nên cả người hắn mới thoải mái như vậy, bình thường nhìn gương mặt của hắn rất lãnh đạm và ít khi cười, nay thay đổi cũng bởi vì vợ con đã đoàn tụ rồi, tên nhóc Cẩm Thành này còn gì không mãn nguyện nữa chứ.
Nhưng cuộc sống tốt đẹp này của hắn chỉ mới được vài ngày ngắn ngủn, lại trở nên tồi tệ, thật không hiểu nổi hai người này nữa, còn giày vò lẫn nhau làm gì. . . . . . Diệp Trì thở dài, đi vào, đẩy cánh cửa bao sương, vốn nghĩ hắn đang say bí tỉ, nhưng lại không ngờ Phong Cẩm Thành lại đang hết sức thanh tỉnh.
Mặc dù bình rượu trên bàn đã cạn sạch, nhưng nhìn ánh mắt của hắn vẫn còn lý trí cùng tỉnh táo, trong nhóm của hắn từ trước đến nay Phong Cẩm Thành luôn là người tỉnh táo và lý trí nhất, cuộc sống thoải mái, mọi chuyện đối với hắn đều thuận lợi, thời kỳ tuổi trẻ ngông cuồng thì Cẩm Thành cũng là người có vẻ chững chạc nhất.
Nhưng giờ hắn lớn tuổi cũng sẽ có chút hồ đồ rồi, xì căn đan gần đây của Cẩm Thành gây huyên náo đến long trời lở đất, Diệp Trì sao lại không biết chứ, Diệp Trì hắn cũng không đến nỗi hồ đồ mà lú lẫn, Phong Cẩm Thành đối với vợ như thế nào, có bao nhiêu chân thật thì hắn chỉ cần nhìn qua cũng có thể rất rõ ràng, nhưng tại sao Cẩm Thành lại không chú ý đến chuyện cánh truyền thông sẽ chĩa mũi nhọn vào vợ hắn và tổn thương cô ấy, tại sao hắn lại khiến xì căng đan lan truyền đi như thế, vả lại nữ chính của vụ xì căng đan lại là em gái của mẹ kế vợ, khiến chuyện này rối tung như một mớ bòng bong.
Phong Cẩm Thành nhìn thấy hắn liền ngoắc ngoắc tay: "Diệp Trì, cậu đã đến rồi, tôi muốn tìm một người để tâm sự . . . . ." Diệp Trì đi tới, cầm lấy chai rượu trên bàn, khẽ cùng Phong Cẩm Thành chạm chai một cái, sau đó ngửa cổ uống một hớp: "Cẩm Thành, nếu tôi nói chuyện xì căng đan lần này của cậu đã có chút nguội! Vợ của cậu cũng còn đó vẫn chưa có bỏ chạy, nếu như là hiểu lầm thì tốt nhất cậu nên mau giải thích với cô ấy, chứ sao lại một mình chạy đến đây uống rượu giải sầu?"
Trước mắt Phong Cẩm Thành chợt xẹt qua hình ảnh của Kê Thanh, thời điểm trước khi cô cùng hắn gây gổ, hắn còn cảm thấy cô là cố tình gây sự, nhưng sau khi nghĩ lại hình dáng cùng lời cầu xin buông tha cho cô kia, hắn có thể nhìn ra từ trong ra ngoài của cô lộ ra sự mệt mỏi.
Lần này Kê Thanh khiến cho hắn đau lòng hơn bất cứ lúc nào, cảm giác nhức nhối cùng đau đớn này, khiến lục phủ ngủ tạng của hắn cũng bị khuấy động không yên, hắn bị tổn thương cả người tức giận nhất thời hắn không suy