Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bá Yêu Mưu Tình

Bá Yêu Mưu Tình

Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1341875

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1875 lượt.

iên rời đi.
Suốt hai năm, người già bọn họ một bên nhìn mà vội muốn chết, cũng may rốt cuộc cũng mang con dâu trông mong trở về, còn nhân tiện thêm một cô cháu gái hoạt bát đáng yên, Phong phu nhân vui vẻ không khép miệng được, cuộc sống này rốt cuộc cũng trôi chảy rồi! Nhưng báo chí lại quấy nhiễu lên.
Chị em Trương Yến Trương lộ, ban đầu xem xét còn không có trở ngại, nhưng sau đó cái tâm công lợi lộ ra, Phong phu nhân rất không vui, người phụ nữ kia tâm công lợi quá nặng, nào có vẻ muốn yên ổn sống qua ngày, nhưng cô ta không muốn sống, cũng đừng liên lụy người khác, hồi trước Cẩm Thành chưa kết hôn, quen biết bạn bè thì không sao, nhưng sau đó cũng biết người ta vợ có con cũng sinh rồi, cô ta còn thay đổi biện pháp thân cận, vợ cả lẫn lộn không hơn, thế nào cũng phải làm tiểu tam, phụ nữ như vậy, càng làm Phong phu nhân nhìn không nổi.
Bị báo nói lung tung, con dâu nghĩ thế nào còn chưa biết chừng, trong lòng đang nghĩ đến, nghe tiếng xe bên ngoài, vội vàng ôm Tiểu Tuyết đi ra, vừa ra đến cửa liền thấy bộ dáng vợ chồng son như vậy, Phong phu nhân không khỏi mặt mày hớn hở, thật may ý đồ của Trương Lộ không thực hiện được.
Tiểu Tuyết mắt to chớp chớp vỗ tay kêu lên: "Mẹ không biết xấu hổ, không biết xấu hổ, lớn như vậy, còn để cho ba ba ôm..." Bị con gái cười nhạo Kê Thanh mặt hơi hơi đỏ lên, vội vàng giãy khỏi Phong Cẩm Thành, bé con chu cái miệng, thân hình nhỏ nhắn với với hướng tới chỗ Phong Cẩm Thành, Phong phu nhân thấy bé giãy dụa, đơn giản để tiểu nha đầu xuống mặt đất.
Tiểu nha đầu đi một đôi giày nhỏ mới tinh, đạp trên đất chạy tới bên chân Phong Cẩm Thành, cánh tay nhỏ ôm lấy đùi Phong Cẩm Thành, xấp thanh nói: "Tiểu Tuyết cũng muốn ba ba ôm, Tiểu Tuyết cũng muốn ba ba ôm..." Thanh âm thanh thúy hết sức mềm mại, khuôn mặt nhỏ ngước lên, cái miệng bĩu lại, khá là bá đạo.
Dáng vẻ kia, trong nháy mắt, Phong Cẩm Thành giống như nhìn thấy thời điểm vợ anh phát uy, cho nên nói, mấy thứ di truyền có đôi khi rất vi diệu.
Phong Cẩm Thành liếc Kê Thanh một cái, khom lưng ôm tiểu nha đầu lên đong đưa hai cái: "Được rồi! Đừng nói ôm, nha đầu bảo bối nhà ta bắt ba ba khiêng cũng được." Nói xong, khiêng tiểu nha đầu lên cổ vào cửa, tiểu nha đầu cười khanh khách giống như người điên vậy… (aoi: chính xác là ‘điên’ ạ =3= tác giả thật là ba trấm…)






Phong gia qua năm mới rất truyền thống, giống như mọi gia đình khác, ngày ba mươi buổi tối này cũng bận làm bữa cơm tất niên, Kê Thanh làm con dâu, đương nhiên không thể nhàn rỗi, mặc dù tay nghề nấu nướng bình thường, nhưng làm trợ thủ thì vẫn dư sức.
Kê Thanh vào cửa, vén tay áo lên chuẩn bị vào phòng bếp giúp đỡ, lại bị mẹ chồng đẩy đẩy đi ra: "Nơi này không cần con, con ra phòng khách dỗ Tiu Tuyết đi! Hai ông lớn kia dù sao cũng là đàn ông cẩu thả lơ là, chơi một lát với Tiu Tuyết còn được, một lúc sau, bọn họ không phiền, tiu nha đầu cũng muốn phiền."
Kê Thanh lướt mắt qua phòng bếp, dì giúp việc và bảo mẫu của Tiu Tuyết đều ở bên trong, bản thân lại đi vào xác thực có chút chật chội, liền gật gật đầu trở về, trong phòng khách kia cha và con gái hai người đang chơi đùa rất vui vẻ, trên đất là một đống đồ chơi xếp hình bằng gỗ, bàn tay xinh đẹp linh hoạt của Phong Cẩm Thành rất nhanh đã xếp xong một tòa thành đồ sộ, ôm lấy Tiểu Tuyết đặt sau tòa thành: "Đây là tòa thành của công chúa Tiểu Tuyết chúng ta, ba ba giỏi không nào?"
Tiểu Tuyết vẻ mặt sùng bái nhìn anh, bỗng nhiên mắt to chớp chớp, cái miệng nhỏ nhắn dẹt xuống: "Ba ba tuyệt quá, nhưng vì sao không có hoàng tử, trong tòa thành công chúa đều có hoàng tử ..."
"A..." Phong Cẩm Thành vẻ mặt kinh ngạc, Kê Thanh nhịn không được muốn cười lên, Phong thủ trưởng buông tờ báo trong tay, buồn cười nhìn con, vẫy tay giải vây: "Tiểu tuyết đến đây, ra chỗ ông nội, ông nội kể chuyện cổ tích cho con nhé?"
Nhưng chỉ một lúc, liền không tự chủ được ngủ luôn, ngủ thật sự sâu, sâu đến được Phong Cẩm Thành ôm lên phòng ngủ trên tầng, đặt lên giường cũng không tỉnh lại, chỉ lật người rầm rì hai tiếng, lại đã ngủ.
Tướng ngủ của Kê Thanh cũng không quy củ, trước kia Phong Cẩm Thành không có chú ý qua, hiện tại mới phát hiện, dáng vẻ khi ngủ của vợ anh, giống như cô gái nhỏ chưa lớn vậy.
Hôm nay Kê Thanh ăn mặc rất được, áo đơn lông dê màu trắng, phía dưới là tất váy lông dê đỏ thẫm, tóc dài trơn bóng, phía đuôi hơn uốn cong, rất hợp với khuôn mặt thanh tú trắng noãn, tuổi trẻ quyến rũ, pha chút phong tình.
Quần áo là do Phong Cẩm Thành chọn, nhưng mặc trên người vợ anh lại không nghĩ đạt tới hiệu quả kinh diễm lòng người như vậy, hơn nữa lúc này, Kê Thanh ngủ say trở mình, bắp đùi trực tiếp vắt qua, tư thế như vậy làm cảnh xuân trước ngực giữa hai chân cô, chợt ẩn hiện...
Ánh mắt Phong Cẩm Thành theo cái miệng nhỏ hơi chu lên của vợ anh trượt xuống... đường cong chiếc gáy duyên dáng... xương quai xanh từ chỗ cổ áo theo hơi thở cô phập phồng... Bờ ngực cao vút...
Phong Cẩm Thành chợt thấy miệng khô lưỡi khô, n