Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bác Sĩ Cầm Thú

Bác Sĩ Cầm Thú

Tác giả: Miêu Diệc Hữu Tú

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1341777

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1777 lượt.

a Na tiếp nhận giấy cam đoan, liếc mắt xem xét một cái gương mặt liền trở nên vặn vẹo.
Niếp Duy Bình không thể tin mình có thể dễ dàng có được sự tha thứ như thế, hoài nghi hỏi lại: “Thật sự?”
Sau đó đột nhiên nhớ tới gì đó vội cuống quít bổ sung: “Em sẽ không cảm thấy anh là người qua đường cho nên mới tha thứ cho anh chứ?”
Na Na sửng sốt, nhớ tới lần trước cô cố lấy dũng khí đi thổ lộ, Niếp Duy Bình cũng đã nói câu nói này.
Niếp Duy Bình sắc mặt trắng nhợt: “Quả thật là thế sao…… Là anh không tốt, anh biết anh nói như vậy căn bản không đáng để em tha thứ……”
Na Na thở dài: “Bác sĩ Niếp, anh rốt cuộc là làm sao vậy?”
Niếp Duy Bình mày nhíu lại, đột nhiên cảm thấy giống như có cái gì đó không đúng……
“Em…… Thật sự sẽ ở lại nơi này với anh chứ?”
Na Na ngạc nhiên mà gật đầu: “Đồ đạc em cũng đã mang tới đây……”
“Vì sao lại chỉ có ít như thế?” Niếp Duy Bình cảm thấy bi phẫn ủy khuất rống to: “Em không phải là chỉ chuẩn bị ở hai ngày, tìm được phòng ở liền chuyển đi?”
Na Na cuối cùng cũng hiểu được nhất thời dở khóc dở cười, đành thở dài: “Bác sĩ Niếp anh suy nghĩ nhiều rồi! Tối hôm qua quá vội vàng, còn ôm tiểu Viễn, căn bản dọn đồ không được, em chỉ lấy mấy thứ quan trọng mang theo…… Anh không đuổi chúng em đi, chúng em tạm thời cũng sẽ không đi……”
Niếp Duy Bình cảnh giác trừng mắt nhìn cô: “Tạm thời?”
“……” Na Na cứng họng, bất đắc dĩ nói: “Được rồi, anh không đuổi chúng em đi, cho dù em muốn mang theo tiểu Viễn rời đi cũng sẽ chờ anh đồng ý!”
Niếp Duy Bình biết cô sẽ không đi nhất thời thở dài nhẹ nhàng, ánh mắt thoáng nhìn thấy cô đang xem xét giấy cam đoan hắn vắt óc suy nghĩ cả một đêm mới viết ra, nhất thời mặt đen lại!
Niếp Duy Bình thẹn quá thành giận vỗ bàn, đứng lên ý đồ đoạt lại để hủy thi diệt tích lại bị Na Na nhanh nhẹn né tránh.
“Trả lại cho anh!”
Na Na chạy đi nhét vội vào trong túi coi như bảo bối mà vỗ vỗ, cười hì hì nói: “Không đưa! Đây vốn chính là anh viết cho em! Em nhất định sẽ giữ, gìn, thật, cẩn, thận!”
Niếp Duy Bình tức giận đến thở phì phò không nói nên lời, lỗ tai ửng đỏ, thỏ ngốc đứng đó dưới ánh nắng ban mai tươi cười, hết thảy đều tốt đẹp lại ấm áp như vậy liền làm cho cơn giận của hắn tiêu tán.
Niếp Duy Bình kiêu ngạo hừ một tiếng, bưng cái cốc ngồi trở lại trước bàn, dường như không có việc gì mở miệng nói: “Thời gian không còn sớm nhanh ăn cơm đi!”






Niếp Duy Bình buổi sáng cùng Na Na đi làm lập tức làm Lưu Mân chú ý.
Niếp Duy Bình mua một cóc cà phê mới đưa cho Na Na, vẻ mặt tràn đầy sự đắc ý khó kiềm chế.
Na Na mỗi ngày thường uống một cốc cà phê đã sớm tập thành thói quen, cần lấy cái cốc ngoan ngoãn rời đi.
Lưu y tá trưởng liền đi qua, thăm dò xem xét gương mặt lạnh lùng của bác sĩ Niếp, nhất thời bật cười nhạo một tiếng: “Đừng giả bộ, xem cái biểu tình này của cậu! Mắt trái viết ‘Dâm’, mắt phải viết ‘Đãng’! Cũng chỉ có Na Na mắt bị mù mới có thể coi trọng cậui!”
Niếp Duy Bình vênh váo tự đắc nhìn cô ấy một cái, không nhanh không chậm mở bệnh án ra.
“Sao chứ?” Niếp Duy Bình cười lạnh: “Đừng tự tin quá mức mà bị đánh cho bầm dập! Chi phí giải phẫu lên đến mấy chục vạn, sau này còn có trị liệu hồi phục, có thể còn có di chứng cũng không chừng…… Trước đó ở Lâm Hải đã dùng quá nhiều tiền rồi bằng không em cũng không cần phải hỏi thăm phòng cho thuê giá rẻ chung quanh!”
Na Na sắc mặt ửng đỏ, lúng ta lúng túng cúi đầu: “Nhưng là, bệnh viện sẽ không vô duyên vô cớ mang quỹ từ thiện ra giúp em đâu!”
Niếp Duy Bình thở dài, sờ sờ đầu cô, đem mũ hộ lý trên đầu cô lệch sang một bên, bình thản nói: “Em không cần lo lắng, anh nếu giúp em xin thì nhất định có thể miễn chi phí giải phẫu!”
Lại nói….. Đây là bệnh viện nợ em!
Niếp Duy Bình ánh mắt phức tạp nhìn cô, cho dù hắn không có mặt mũi lớn như vậy nhưng bệnh viện cũng sẽ tôn trọng ý kiến của Niếp Phụ Phong.
Na Na tâm sinh cảm động, hai mắt đẫm lệ lưng tròng nhìn hắn: “Cám ơn anh bác sĩ Niếp……”
Niếp Duy Bình thu tay lại nắm thành quyền đặt ở bên môi khụ một tiếng, không được tự nhiên quay đi, thần sắc lại tỏ vẻ thản nhiên nói: “Đừng vội nói lời cảm ơn! Tuy rằng có thể miễn chi phí giải phẫu nhưng mấy phí kiểm tra trước phẫu thuật dều phải tự xuất tiền túi…… Sau khi giải phẫu có thể thành công hay không còn không chắc, chờ anh trai em không có việc gì thì hãy cảm ơn anh a!”
Bởi vì có mặt Niếp Duy Bình nên kết quả kiểm tra rất nhanh đã có.
Niếp Duy Bình so sánh phim chụp với một năm trước phát hiện tình huống xấu hơn rất nhiều, chỗ cắm sâu nhất của cái đinh đẫ lệch đi, thậm chí còn nhiều máu tụ hơn nữa.
Giải phẫu không thể chậm trễ, tình huống rất nguy hiểm, không biết khi nào thì cái đinh sẽ chạm tới động mạch, một khi mạch máu vỡ hoặc là tụ máu não, hậu quả sẽ thật khó lường.
Niếp Duy Bình gọi điện thoại cùng Niếp Phụ Phong thảo luận thật lâu, dưới trợ giúp của Niếp Phụ Phong rất nhanh đã sắp xếp được phòng giải phẫu và đội ngũ tốt nhất.
Đó là một ca giải phẫu độ khó cao