Nếu Em Là Truyền Thuyết Của Anh
Tác giả: Miêu Diệc Hữu Tú
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341668
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1668 lượt.
“Tôi đi lên thay quần áo, lập tức biến mất ở trước mặt anh……”
Nói xong liền chạy chậm thẳng vào thang máy.
Niếp Duy Bình bất đắc dĩ thở dài.
Con thỏ nhỏ này rốt cuộc là thuộc cái giống gì a?
Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Khụ khụ, nếu con thỏ nhỏ bắt đầu lấy lòng bác sĩ Niếp……
Vỗ Mông Ngựa
Kết quả của việc trực ban chính là khi trở lại ký túc xá ngủ thẳng đến tối, cho dù rất đói bụng, cũng chưa có tâm tình ăn cơm.
Mao Đan tan tầm trở về mang theo mùi hương mê người muối tiêu bài cốt(ai biết chỉ mình với), ngồi ở bên giường mà tận lực chiến đấu như hùm như sói, làm cái bụng thèm ăn của cô liền đánh lô tô, nước miếng đã muốn thành bãi, nhưng cũng không có thể làm cho cô mở mắt ra.
Hôm nay tổ hai còn có ca trực từ ba giờ đến mười rưỡi, Mao Đan biết cô trực ban quá mệt mỏi, không đành lòng đánh thức cô, đành phải đi lên phía trước đem điện thoại chỉnh âm mức lớn nhất, sau đó đặt ở đầu giường của cô.
Hai rưỡi, Mao Đan đúng giờ gọi điện thoại tới, tiếng chuông chói tai cuối cùng đem cô đánh thức.
Chỉ có vài bệnh nhân cần chích, Na Na rất nhanh hoàn thành, cầm hộp cơm đi căn tin ăn cơm.
Tổ hai lại tiếp tục trực ca đêm, việc vụn vặt đều có vẻ nhiều.
Cơm chiều sau Na Na trở lại phòng, dựa theo phân phối đi giúp bệnh nhân nghiêm trọng xoay người, lại bưng chậu nước giúp bọn họ rửa sạch, viết xong giấy tờ hộ lý trực ban thì đã đến tám giờ.
Tiếp theo lại ghi lại bệnh án vừa kiểm tra của bệnh nhân cực kì nghiêm trọng mình phụ trách, điều chỉnh tốt bình dưỡng khí cho bọn họ, đợi đến chín giờ hơn, cuối cùng bắt đầu một lần tuần tra.
Chờ kiểm tra huyết áp của bệnh nhân buổi chiều, Na Na bắt đầu khách khí đốc xúc thăm hỏi nhân viên rời đi.
Mãi đến mười rưỡi, Na Na mới được giải phóng.
Trở lại ký túc xá, ngay cả quần áo cũng chưa thay, ngồi phịch ở trên giường cũng không muốn nhúc nhích, Na Na tình trạng kiệt sức nhắm mắt lại, vốn định nằm chút rồi lập tức đứng lên thu dọn, không nghĩ tới vẫn là ngăn cản không được buồn ngủ, mờ mịt đã ngủ.
Ban đêm ngủ mơ, Na Na mơ thấy mình làm mọi cách lấy lòng bác sĩ Niếp, rốt cục trời không phụ người có lòng, bác sĩ Niếp không chỉ có bỏ qua chuyện cũ với cô mà còn nhiệt tâm giúp cô đạt được mong muốn.
Gương mặt gầy gầy kia rốt cục không hề còn sự trầm lặng quen thuộc mà là tươi cười ấm áp đến cực điểm một lần nữa hiện lên, mặt mày trong lúc đó tự nhiên biểu lộ sủng nịnh cưng chiều làm cho cô vui sướng nhịn không được rơi lệ.
Na Na mơ mơ màng màng tỉnh lại, ngây người một lúc lâu mới phát giác tất cả chỉ là một giấc mơ, sờ sờ cảm giác lạnh như băng trên, trong lòng trống rỗng khó hiểu,còn có cô đơn bàng hoàng làm cho cô không tự giác cuộn mình ở trong chăn.
Trong lúc thay đổi liên tục không chỉ có tiền lương cực thấp, còn không có thời gian nghỉ ngơi, nhưng mà so với thực tập thì ngay cả tiền lương đều không có mà còn phải nộp cho bệnh viện phí hướng dẫn thì thật sự đã là quá tốt rồi.
Na Na sáng sớm rời giường, vội vàng chạy ra bệnh viện, đi đến quán cà phê đối diện ngã tư đường, khẽ cắn môi chích máu mà mua một cốc cà phê đắt đỏ.
Na Na chỉ có thời điểm ban đêm cần trực mới có thể uống một cốc cà phê ở máy tự động, vẫn là siêu tiết kiệm khi mua, một ly cũng không đến một đồng, nhưng vì lấy lòng bác sĩ Niếp, cô không thể không đánh bạc bỏ tiền vốn.
Niếp Duy Bình ngày hôm qua khó được một ngày nghỉ ngơi, không bị điện thoại quay rầy gọi đến giải phẫu.
Vừa đến văn phòng, quần áo cởi một nửa, nghe thấy tiếng gõ cửa.
Niếp Duy Bình còn tưởng rằng là vị đồng nghiệp nào, không chút suy nghĩ liền để thân trên trần trụi đi mở cửa.
Na Na thật cẩn thận đang cầm một cốc cà phê đắt đỏ, hoàn toàn không nghĩ tới phong cảnh phía sau cửa là như thế nào, trên mặt tươi cười lấy lòng nháy mắt cứng ngắc, chỉ biết ngây ngốc trừng mắt nhìn lồng ngực bóng loáng trước mặt.
Đường nét tinh tế, hình dáng bộ ngực xinh đẹp, dường cong phần eo rắn chắc……
Niếp Duy Bình nhíu nhíu mày, mặt không chút thay đổi nhìn đôi mắt choáng váng của con thỏ nhỏ, lạnh lùng hỏi: “Xem đủ chưa?”
Na Na giật mình một cái phục hồi tinh thần lại, lúc này mới ý thức được thân thể đẹp đẽ trần trụi này là ai, mặt lập tức đỏ lên, ánh mắt dao động, lắp bắp giơ cà phê đưa cho hắn: “Tôi tôi…… Thực xin lỗi, tôi không biết anh đang…… Tôi là vội tới đưa cái này, mời anh uống cà phê!”
Niếp Duy Bình nhìn chằm chằm cốc cà phê trước mắt không nói gì, thật lâu sau mới chậm rãi mở miệng nói: “Chuyện này…… Có vấn đề gì không đúng sao?”
Na Na khuôn mặt nhỏ nhắn giật giật, áp chế xúc động cầm cốc cà phê trên tay hất lên trên mặt hắn.
Quí như vậy, trăm ngàn lần không thể lãng phí !
Na Na cứng ngắc kéo kéo khóe miệng, nở nụ cười so với khóc còn khó coi hơn: “Bác sĩ Niếp, anh thật hay nói đùa……”
Niếp Duy Bình không có động tác gì, thản nhiên hỏi: “Vô sự hiến ân cần(ko có việc gì mà ân cần), nói đi, chuyện gì?”
Na Na cảm thấy chính mình thật sự là được mở mang tầm mắt, cô còn cho tới