Tác giả: Miêu Diệc Hữu Tú
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341694
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1694 lượt.
h là đến đột kích kiểm tra ư, hay là tìm tôi có việc ?”
Ngụy Triết cười trừng mắt nhìn, khuôn mặt anh tuấn mang theo sự ấm áp không nói nên lời: “Cô đoán đi”
Na Na cười hì hì nói: “Tôi đoán anh là tìm tôi a!”
Ngụy Triết nhịn không được buồn cười xoa đầu cô một chút, vừa muốn nói cái gì đó, liền cảm thấy một ánh mắt lạnh như băng không có ý tốt, tràn ngập địch ý nhìn chằm chằm mình.
Ngụy Triết ngẩng đầu nhìn qua, ở quân khu tổng viện bác sĩ trẻ tuổi khí vượng đứng phía sau Na Na, trên mũi là cặp kính lạnh như băng ấn chứa ánh mắt lợi hại sắc bén giống như dao giải phẫu, dán trên người mình là hàn ý dày đặc tùy thời chuẩn bị lao tới cắt xé……
Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Bác sĩ Niếp gặp được đối thủ ~
Ngụy Triết là mưa thuận gió hoà ấm áp, tuyệt đối so với cái mồm ác độc không từ thủ đoạn của bác sĩ Niếp càng có thể đả động tâm tư của con thỏ nhỏ!
Cho nên, bác sĩ Niếp anh cần cố gắng nhiều……
Là Ai Tâm Tư Đơn Phương Nảy Mầm
Niếp Duy Bình……
Là đóa hoa kịch độc đặc biệt của khoa giải phẫu thần kinh, ở quân tổng bệnh viện tuyệt đối không thể đắc tội với người hung tàn này!
Ngụy Triết tươi cười không thay đổi, đối với Niếp Duy Bình gật gật đầu, nhiệt tình lại thân thiết chào: “Đã lâu không thấy a, tiểu Bình!”
Niếp Duy Bình độ ấm trong ánh mắt nháy mắt liền lạnh như băng, đông lạnh đến mức Na Na không tự giác rụt cổ, thật cẩn thận nhích gần Ngụy Triết hơn.
Ngụy Triết cười khoát tay áo, vô cùng thân thiết gõ đầu cô: “Cô trăm ngàn lần đừng khách sáo! Ngay cả chú Triệu đều nói, chúng ta đều là người một nhà, không cần phải khách khí!”
Trong lời nói của Ngụy Triết thật ái muội, làm cho Na Na không tự giác nhớ tới hiểu lầm lần trước, sắc mặt đỏ hồng cười ngượng ngùng nói: “Anh lại đùa tôi……”
“Khụ!” Niếp Duy Bình thật sự nhìn không được, lạnh lùng khụ một tiếng đánh gãy bọn họ tâm sự, ra vẻ không kiên nhẫn nhìn nhìn thời gian hỏi: “Cậu còn có việc sao? Nếu không có việc gì thì chúng tôi sắp bắt đầu công tác!”
Na Na thế này mới cảm thấy bọn họ cứ đứng mãi ở hành lang, buổi sáng có nhiều đồng nghiệp lui tới như vậy, còn không biết sẽ truyền ra chuyện bát quái gì nữa.
Na Na lôi kéo Ngụy Triết tay áo: “Tôi đưa anh ra thang máy đi?”
Ngụy Triết cao hứng gật đầu, còn chưa kịp nói cái gì, chợt nghe Niếp Duy Bình lạnh lùng cự tuyệt: “Không được, thời gian không còn kịp rồi, chúng ta lập tức đi phòng khám bệnh tọa chẩn !”
Na Na không dám tin trừng lớn mắt, nghi hoặc mở miệng: “‘Chúng ta’? Anh đi phòng khám bệnh xem bệnh, muốn tôi đi làm gì?”
Niếp Duy Bình hung ác trừng mắt nhìn cô một cái, không chút nào mặt đỏ thuận miệng bậy bạ nói: “Tôi hôm nay là chuyên gia tới phòng khám bệnh, bệnh nhân đặc biệt nhiều! Cô ở văn phòng cũng không có việc gì, liền theo tôi cùng đi phòng khám bệnh giúp dỡ!”
Na Na chớp ánh mắt, nhìn nhìn Niếp Duy Bình, lại nhìn nhìn Ngụy Triết bên người, nhất thời có chút không biết làm cái gì cho tốt.
Niếp Duy Bình nhìn vẻ mặt cô không tình nguyện, hai mắt thật to đen thùi tràn đầy hồ nghi đánh giá mình, trong lòng thấy không thoải mái càng nhiều.
Niếp Duy Bình không thoải mái, liền tuyệt sẽ không cho đầu sỏ gây nên được tiêu dao khoái hoạt, thản nhiên bồi thêm một câu nói: “Trương chủ nhiệm đã đồng ý!”
Na Na đối với vị chủ nhiệm có chút chiếu cố mình vẫn là thực tôn kính, huống chi là việc tốt cho mình, lập tức gật gật đầu, không chút do dự đáp ứng.
Ngụy Triết sắc mặt nhìn có chút không tốt lắm, miễn cưỡng cười trừ, trấn an cô: “Không có việc gì, cô đi đi, công tác quan trọng hơn…… Có thời gian chúng ta cùng nhau ăn cơm, mang theo cả tiểu Viễn nữa, cũng làm cho bé vui vẻ hơn!”
Nói đến tiểu Viễn, Na Na nghĩ tới chuyện đón bé về ở cùng, trước mặt không phải vừa lúc có thể nhờ người ta luôn sao?
Na Na ánh mắt sáng ngời, hưng phấn mà hỏi, lại bị Bác sĩ Niếp đã sớm không kiên nhẫn túm lấy rồi bước nhanh rời đi.
Na Na giãy không ra liền vung cánh tay vẫy Ngụy Triết cao giọng nói: “Tôi sẽ tìm anh, có chút việc muốn nhờ anh tìm hiểu giúp……”
Ngụy Triết đối với loại hành vi dã man thô bạo của Niếp Duy Bình thực không thể lý giải, vội vàng đối với Na Na phất tay ý bảo: “Đi đi, tôi chờ cô!”
Niếp Duy Bình mày mặt nhăn nhíu, mi tâm hằn hai đường rãnh thật sâu thể hieenj sự khó chịu của hắn.
Phòng khám bệnh Na Na không phải lần đầu tiên đến, nhưng là lần đầu tiên đi theo tọa chẩn ngoại khoa, không khỏi có chút tò mò mình sẽ làm gì, bởi vì rất ít chuyên gia thời điểm tọa chẩn còn mang theo bên người hộ lý, Na Na nhịn không được hỏi: “Bác sĩ Niếp, tôi sẽ làm cái gì nha?”
Niếp Duy Bình ngẩn người, thế này mới từ trong suy nghĩ khó chịu vô cớ mà phục hồi tinh thần lại, lạnh lùng liếc cô một cái, không mặn không nhạt nói: “Đợi lát nữa cô sẽ biết, bảo cô làm gì cứ nghe theo là được, hỏi nhiều như vậy làm chi!”
Na Na dò xét sắc mặt hắn không tốt lắm, thức thời ngậm miệng giống như nha hoàn đi theo ở phía sau hắn.
Bởi vì phòng bệnh mấy năm trước vừa mới đư