Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bác Sĩ Cầm Thú

Bác Sĩ Cầm Thú

Tác giả: Miêu Diệc Hữu Tú

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1341708

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1708 lượt.

phải đi mua chút đồ đạc, cho dù con thỏ nhỏ không ngại, còn phải lấy lòng oắt con khó chơi kia nữa……
Niếp Duy Bình mang theo Na Na đơn giản giới thiệu một phen, nhìn khắp trong phòng một lần, sau đó gỡ chìa khóa giao cho cô nói: “Chuyện nhà trẻ không giải quyết nhanh nhanh như vậy được, chỉ sợ phải đợi vài ngày!”
Na Na cũng biết không có khả năng thuận lợi như vậy, nghĩ nghĩ nói: “Không sao đã thực làm phiền anh…… Dù sao tiểu Viễn thân thể còn chưa tốt, tôi muốn hai ngày này ở nhà với bé……”
Bạn nhỏ Na Viễn còn đang sốt, nhanh chóng mệt mỏi, sau khi đến hưng phấn được ở cùng cô nhỏ trong nhà mới qua đi, liền ủ rũ, híp mắt buồn ngủ……
Niếp Duy Bình trầm mặc một lát, trừ mấy việc đó ra cũng không có việc gì, chỉ phải gật đầu nói: “Cô dẫn bé đi nghỉ ngơi đi.”
Na Na ôm lấy tiểu Viễn, mới vừa đi hai bước đột nhiên quay đầu nói: “Bác sĩ Niếp, anh yên tâm, tôi nhất định nấu cơm thật tốt!”
Niếp Duy Bình bất thình lình làm hoảng sợ, sửng sốt một lúc mới phản ứng lại, vội ho một tiếng gật gật đầu.
Na Na cười đến sáng lạn, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tròn tròn tràn đầy cảm kích, nghiến răng ngậm miệng ôm đứa bé nặng trịch tiến đến phòng khách.






Na Na sắp xếp cho tiểu Viễn ngủ xong, liền vội vàng trở lại ký tác xá bệnh viện thu dọn đồ đạc.
Chỉ cầm theo một ít quần áo để tắm rửa cùng nhu yếu phẩm, Na Na cũng không biết là xuất phát từ loại tâm lý gì cũng không đem toàn bộ đồ đạc của mình đi, còn tính tiếp tục để lại trên giường ngủ của mình, phòng bị bất cứ tình huống nào.
Tuy rằng bản thân muốn cùng với tiểu Viễn sống trong nhà của Niếp Duy Bình, nhưng trong lòng Na Na vẫn cảm thấy bất an, quyết định rất qua loa làm cho cô nhất thời theo không kịp tình huống hiện tại, chỉ cảm thấy nơi đó của Niếp Duy Bình sẽ không thể ở lâu.
Na Na không cầm nhiều đồ lắm, rất nhanh liền đóng gói xong, viết cho Mao Đan tờ giấy nhắn, nói cho cô ấy biết mình cùng cháu sẽ sống ở bên ngoài một thời gian, để cô ấy sống một mình phải chú ý an toàn hơn.
Mao Đan đại khái sau khi xem xong liền bị sock, thật lâu cũng không có hồi phục.
Niếp Duy Bình gân xanh ở thái dương giần giật, mặt không chút thay đổi ngồi đối diện cô nói: “Anh đến là có việc nhờ em giúp.”
Niếp Duy An ngoài cười nhưng trong không cười mở miệng: “Em nói đúng đâu a, vô sự không đăng tam bảo điện…… Nói đi, anh em nhà mình không cần khách khí!”
Niếp Duy Bình cũng chưa bao giờ biết cái gì gọi là khách khí, đi thẳng vào vấn đề nói: “Em cùng Từ Thạc quan hệ cũng không sai đi, có thể hay không nhờ hắn giúp một chút để một đứa nhỏ được vào nhà trẻ?”
Mẹ của Từ Thạc là cán bộ viên chức ở nhà trẻ của bệnh viện, hắn cùng Niếp Duy An lại là bạn bè quan hệ phi thường tốt, có hắn hỗ trợ bạn nhỏ Na Viễn nhập học ở nhà trẻ sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.
Niếp Duy An “A” một tiếng, ánh mắt quỷ dị nhìn quét hắn.
Niếp Duy Bình khóe mắt vừa nhếch, thản nhiên nói: “Không phải con của anh.”
Niếp Duy An biểu tình nháy mắt trở nên thật mất mát, nhún vai hỏi: “Không phải của anh anh quan tâm làm gì? Em tại sao không biết anh từ khi nào lại có tâm làm việc thiện như vậy!”
Niếp Duy Bình đối với người khác có xu hướng khống chế gần như là biến thái, người có thể làm cho hắn để ý rất ít, hắn luôn ngăn cách với mọi người ở một khoảng cách nhất định, vì thế không thể nào làm người lo chuyện bao đồng.
Huống chi còn phá vỡ ước định ngầm mà chạy đến nhờ mình giúp đỡ.
Niếp Duy An nhất thời thật tò mò.
Niếp Duy Bình trầm mặc một lát, chậm rãi mở miệng nói: “Em nói…… Nếu ba biết em mới trở về từ bộ đội hai năm, lại dám lợi dụng chức vụ để sửa thông tin bệnh nhân……”
Niếp Duy An sắc mặt nháy mắt liền đổi.
Niếp Duy Bình chậm rãi nhếch khóe môi, tươi cười ôn hòa nhìn cô hỏi: “Lấy tính tình của ba không biết sẽ làm ra những chuyện gì?”
Niếp Duy An lạnh lùng theo dõi hắn, nghiến răng nghiến lợi hỏi: “Anh làm sao mà biết được?”
Niếp Duy Bình nhìn nhìn một chút, ngữ khí bình thản nói: “Tốt xấu gì em cũng là em gái của anh, anh nếu không gặp em cũng sẽ không thể không quan tâm chút việc của em chứ!”
Niếp Duy An khinh thường bĩu môi, lạnh lùng cười nói: “Thôi đi anh trai tốt của em! Anh không phải là sợ em mang rắc rối cho anh sao! Anh cùng Niếp Hoài Nhơn đều giống nhau, sợ em bôi đen Niếp gia mà thôi!”
“Niếp Duy An.” Niếp Duy Bình bình tĩnh nói,“Đừng quên, em cũng họ Niếp.”
Niếp Duy An nói không ra lời.
Niếp Duy Bình thở dài: “Đứng trước sinh mệnh, mỗi người đều ngang hàng! Em là muốn cứu người nhưng lại vô ý hại một người khác……”
“Đừng nói nữa!” Niếp Duy An lạnh lùng đánh gãy lời hắn, không kiên nhẫn nói: “Chuyện của em không cần anh phải quản!”
Niếp Duy Bình sắc mặt trầm xuống: “Anh mặc kệ, sự tình đã sớm nháo đến chỗ ba rồi! Niếp Duy An, em nghĩ chỉ bị thu và hủy giấy phép bác sĩ thôi sao!”
Niếp Duy An ánh mắt buồn bã, trầm mặc hồi lâu mới bình tĩnh trở lại, dường như không có việc gì nói: “Em còn có việc phải làm, không tiễn anh…… Đem thông tin đứa bé đó cho em, anh