Tác giả: Miêu Diệc Hữu Tú
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341707
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1707 lượt.
ải trải qua trù tính của Vương bà a! Không thể lặng yên không một tiếng động như vậy lại dám không cho cô cơ hội bát quái nữa!
Lưu Mân há to miệng, vẻ mặt kinh ngạc, nhất thời trợn tròn mắt……
Bất quá Lưu Mân tốt xấu gì cũng đã làm y tá trưởng nhiều năm như vậy, cũng không phải ngốc nên hơi cân nhắc một chút liền nhận ra vấn đề không thích hợp a.
Lưu Mân hoài nghi nhìn Niếp Duy Bình: “Con bé ngốc kia hiện tại đang ở cùng cậu? Cậu làm thế nào mà lại lừa gạt được người hả?”
Niếp Duy Bình mất hứng, nhẹ nhàng hừ một tiếng nói: “Lừa sao? Ký túc xá bệnh viện như thế nào chị lại không biết? Ngoắc ngoắc ngón tay cô ý liền theo thôi!”
Lưu Mân mới không tin lời nói của hắn, trào phúng cười rộ lên: “Tiểu Bình à, cậu vẫn là không thành thật như vậy a…… Nói đi, Na Na rốt cuộc vì sao đáp ứng ở chỗ cậu?”
Niếp Duy Bình vốn muốn tránh nặng tìm nhẹ đem vấn đề giấu kĩ, không nghĩ tới Lưu y tá trưởng không thuận theo như vậy, chỉ phải nhẹ nhàng bâng quơ mở miệng nói: “Cô ấy muốn mang đứa cháu về ở cùng để chăm sóc, ký túc xá lại không tốt để trẻ nhỏ ở, lại tìm không thấy nơi khác, tôi gợi ý thế là cô ấy mang đứa bé tới ở cùng thôi!”
Họp giao ban xong, Niếp Duy Bình rời đi đầu tiên.
Trương Vi Đống đi cuối cùng, xoay mặt hỏi Lưu Mân: “Bác sĩ Niếp làm sao vậy? Cô lại trêu chọc hắn ?”
Thời điểm giao ban, Niếp Duy Bình trưng cái khuôn mặt than làm cho mấy hộ lý trẻ sợ tới mức lắp bắp, văn phòng ấm áp đều nhanh chóng hạ nhiệt.
Lưu Mân nhíu mày, ý vị thâm trường cười rộ lên: “Lúc này cũng không phải là tôi! Tôi nói chuyện tâm lý với bác sĩ Niếp, cuối cùng chưa nói xong lại có người tới.”
Trương Vi Đống nghe mà không hiểu ra sao, khó hiểu hỏi lại: “Có ý gì?”
Lưu Mân không kiên nhẫn phất phất tay, vẻ mặt ghét bỏ nói: “Đi đi đi, làm việc của anh đi! Một chút suy nghĩ cũng không có, anh thì biết cái gì!”
Trương Vi Đống bị mắng mà khó hiểu, vuốt cái mũi xám xịt rời đi.
Lưu Mân hừ ra tiếng, tâm tình tốt vô cùng, ngay cả khi tiêm cho bệnh nhân, đều hận không thể ở trên tay trên lưng chích ra hình hoa!
Bất quá Niếp Duy Bình tâm tình không vui vẻ như vậy, cả ngày tâm tư luôn phập phồng khó có thể bình tĩnh trở lại.
Hắn không phủ nhận đối với Na Na có hứng thú, cũng không thừa nhận mình đã động tâm, nhưng Lưu Mân từng bước ép sát làm cho hắn không thể không nhìn thẳng vào tình cảm của mình.
Niếp Duy Bình có bệnh tự biết, rất rõ ràng chính mình không được bình thường, nếu không phải thật sự động tâm thì làm sao lại có thể cho phép người khác tùy tiện bước vào lãnh thổ riêng của mình, lại làm sao có thể vội vàng giữ người bên cạnh như vậy?
Niếp Duy Bình không phải chưa yêu qua, nhưng lại chưa từng giống như bây giờ, cái tâm tư lãnh đạm sắt đá kia lần lượt bị trêu chọc mà có cảm xúc phập phồng, khống chế không được sự hỗn loạn của tâm trí, mà dẫn đến là bộ dáng ngạo mạn, bình tĩnh, tự tin chỉ cần đứng trước con thỏ nhỏ không có gì đặc biệt kia liền sụp đổ.
Niếp Duy Bình nhắm mắt.
Cái gì là tình yêu?
Thật lâu trước kia khi hắn nghiên cứu và đạt giải thưởng, tình yêu bất quá chỉ là một trình tự thông qua kích thích điều tiết mà sinh ra của sinh vật, là một loạt các phản ứng hoá học tác dụng trên cơ thể người tổng hợp lại thành biểu hiện. Mà kích thích lúc đầu có lượng phân bố lớn đồng đều nhưng chỉ qua một thời gian sẽ bắt đầu ít đi, dần dần tác dụng sẽ hoàn toàn mất đi!
Kích thích phân bố là có tính chu kỳ.
Ai có thể biết, thời điểm hắn gặp con thỏ nhỏ không phải trùng hợp là thời điểm chu kì kích thích của bản thân xuất hiện tràn đầy?
Niếp Duy Bình chậm chạm cả một đoạn đường vừa đi vừa suy tư, thời điểm về đến nhà sắc trời đã tối đen.
Than nhẹ một tiếng, Niếp Duy Bình vừa lấy ra chìa khóa, cửa đã mở ra từ bên trong, con thỏ nhỏ đeo tạp dề màu hồng nhạt thò đầu ra, gương mặt trắng noãn nộn nộn đầy tươi cười, phía dưới cô là gương mặt tương tự của nhóc con đang cố vươn cái đầu nhỏ ra tò mò ngó xem.
Niếp Duy Bình ngẩn người, chợt nghe Na Na ngọt ngào cười nói: “Anh đã về rồi? Cơm chiều đã sớm xong, rửa tay là có thể ăn cơm !”
Tiểu Viễn thanh âm non nớt mang theo khoe khoang: “Cô út hôm nay làm sườn chua ngọt nha ~ thật là ngon!”
Niếp Duy Bình trầm mặc bước vào nhà, đứng trước cửa thay dép trong nhà đã chuẩn bị từ trước.
Vốn dĩ là căn phòng lạnh lẽo không chút hơi người lại tràn ngập hương vị thức ăn thơm ngon làm cho người ta an tâm, mùi đồ ăn làm cho hắn cảm nhận sự ấm áp của gia đình bình thường, bên tai là tiếng vui đùa của trẻ nhỏ, tiếng nói liên miên chuyện trò, rõ ràng là từng chán ghét sự ồn ào đến cực điểm ồn ào, giờ này khắc này lại cảm thấy có một loại vui vẻ khác thường.
Niếp Duy Bình chậm rãi cảm thán một tiếng, thả lỏng mình đi đến bàn ăn ngồi xuống.
Cứ như vậy đi, mặc dù là trùng hợp gặp nhau tại thời điểm bản thân mình bị hoocmon kích thích, một loạt phản ứng hoá học cũng không thể làm cho mình sinh ra biến hóanh thế chứ?
Mặc kệ nó là nhu cầu hoocmon sinh lý bình thường ha