Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bác Sĩ Cầm Thú

Bác Sĩ Cầm Thú

Tác giả: Miêu Diệc Hữu Tú

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1341706

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1706 lượt.

y là phản ứng tâm lý động tâm, sao lại không thuận theo tự nhiên, giống như là kê thêm vitamin, mặc dù công dụng lớn nhất cũng chỉ là tiếp thêm chất dinh dưỡng cho cơ thể nhưng ít nhất nó có thể an ủi tâm lý người ta.
Niếp Duy Bình cầm lấy đũa, chờ hắn động tay trước tiểu Viễn liền vui vẻ hoan hô một tiếng, giơ lên muỗng nhỏ gõ vào bát nói: “Cô út cháu muốn ăn sườn”
Na Na vỗ nhẹ bé một cái: “Đừng vội đừng vội, ăn cẩn thận!”
Na Na giơ đũa gắp một miếng sườn dưới ánh mắt chờ mong của bạn nhỏ Na Viễn, chậm rãi gắp tới……trong bát của Niếp Duy Bình.
Bạn nhỏ Na Viễn liền mất hứng, chu chu miệng.
Na Na cười cẩn thận lấy lòng: “Bác sĩ Niếp anh mau nếm thử, không hợp khẩu vị thì nói ra tôi sẽ sửa!”
Niếp Duy Bình chậm rãi gắp đến bên miệng, tao nhã khẽ cắn một miếng, sau đó buông xuống thản nhiên nói: “Còn nữa?”
Na Na mặt mày vui vẻ cười rộ lên: “Vậy ăn nhiều một chút!”
Tiểu Viễn xụ mặt, tất cả lực chú ý của cô nhỏ đều đặt lên ông chú xấu kia, ánh mắt bé trừng qua trừng lại toàn bộ đều là địch ý.
Niếp Duy Bình mặt không chút thay đổi nhìn bé một cái, một lần nữa gắp miếng sườn kia nhét vào miệng, cố ý tạo ra tiếng ngâm tỏ vẻ đang ăn mỹ vị.
Sau đó lại nhẹ nhàng gắp các món ăn khác nhau vào bát.
Ai bảo dám khoe cái chân gà đó!
Ai bảo tại thời điểm hắn đói bụng mà lại dám ăn đến mức dầu mỡ đầy miệng!
Niếp Duy Bình vừa lòng nhếch mắt lên một cách khiêu khích, cười đắc ý.
Bạn nhỏ Na Viễn nhất thời nổi giận, đôi mắt to dần dần mờ sương, ủy khuất méo miệng bộ dáng muốn khóc mà lại không dám khóc thật đáng thương.
Cô nhỏ lúc đó lại chỉ có chú ý đến ông chú xấu đó với vẻ mặt chờ mong nhìn chăm chú……
Na Viễn bỏ thìa xuống, oa một tiếng gào khóc.
“Cô út thật xấu! Có đàn ông khác sẽ không để ý tiểu Viễn ~ ô ô ô, cháu muốn về nhà……”
Na Na nhất thời ngây ngẩn cả người, không ngừng đem nhóc con ôm trên đùi, vừa ôm vừa nhẹ giọng dỗ dành: “Làm sao lại vậy, sao lại khóc a? Không phải đã sớm đói bụng sao, như thế nào lại không ăn nha……”
Nhóc con kia cầm lấy vạt áo Na Na khóc thập phần thương tâm, thút thít lớn tiếng chỉ trích: “Cô út là cô gái xấu! Có mới liền bỏ người yêu cũ, có ông chú xấu cô út sẽ không thương tiểu Viễn……”
Na Na lập quýnh lên, xấu hổ ngẩng đầu nhìn Niếp Duy Bình.
Niếp Duy Bình lạnh lùng cười: “Lông cũng chưa mọc dài, tính là người yêu cũ cái gì?”
Oắt con tự coi mình là Dương Quá chắc, còn nghĩ rằng bản thân nó cùng cô của nó không có quan hệ huyết thống sao?
Niếp Duy Bình lòng dạ hẹp hòi tà ác oán thầm.
Bé con kia nhất thời tiếng khóc càng thêm to hơn, cái miệng nhỏ nhắn cũng gào thét thật lớn.
Na Na đau đầu đối với Niếp Duy Bình lắc lắc đầu vẻ mặt cầu xin, vỗ vỗ tiểu Viễn đang không ngừng gào: “Tốt lắm tốt lắm, đừng khóc! Bảo bối nhỏ thật ngoan, tiểu Viễn vĩnh viễn là tâm can bảo bối của cô út, cô út như thế nào lại có khả năng không cần cháu? Chú ấy chưa từng ăn qua đồ ăn cô út nấu, tiểu Viễn có phải hay không muốn cho chú ấy nếm thử trước? Đây là nhà của chú ấy, tiểu Viễn không thể không hiểu chuyện, đừng khóc a, ngoan……”
Đồ ăn đầy bàn với hương vị mê người đột nhiên làm cho người ta mất đi khẩu vị.
Niếp Duy Bình “ba” một tiếng, không nhẹ không nặng buông đũa, lãnh đạm mở miệng nói: “Hai người ăn đi, tôi mệt mỏi, đi nghỉ trước!”
Na Na vội vàng mở miệng: “Bác sĩ Niếp……”
“Phanh”
Tiếng đóng cửa đánh gãy lời Na Na chưa kịp nói, trên khuôn mặt nhỏ nhắn nhất thời là hoảng loạn cùng lo lắng.
Rốt cuộc là làm sao vậy?
Một người đang khóc thương tâm muốn chết còn chưa dỗ xong, lại thêm một người khác nghiêm mặt lãnh đạm náo loạn a!
Này ngày…… Không biết phải làm sao bây giờ?
Bạn nhỏ Na Viễn dừng lại tiếng khóc, bàn tay béo mập sờ mặt Na Na.
“Cô út, cô không vui……”
Na Na thu hồi sợ hãi cùng bất đắc dĩ trên mặt, miễn cưỡng cười lắc đầu: “Không có, cô út không có không vui!”
Na Viễn rướn người lên, khuôn mặt ướt sũng nước mắt dán lên mặt cô, tay nhỏ béo mập nhẹ nhàng vỗ đầu cô, mỗi lần dỗ bé cô nhỏ đều sẽ làm như vậy, mềm giọng nói: “Cháu biết cô út không vui…… Có phải do tiểu Viễn không hiểu chuyện làm cho cô út không vui?”
Na Na trong lòng ê ẩm muốn chết, dùng sức lau đi chút nước ở hốc mắt, hôn gương mặt đáng yêu đầy nước mắt của bé: “Tiểu Viễn thực ngoan, cô không phải vì tiểu Viễn mà buồn…… Cô chỉ là lo lắng, nếu chú ấy không chịu thu lưu chúng ta nữa, chúng ta sẽ không chỗ ở……”
Na Viễn trên khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy vẻ mê mang hoảng sợ, Na Na nhìn mà đau lòng không thôi, gượng cười nói: “Tốt lắm tốt lắm, đừng khóc nữa chúng ta ăn cơm thôi!”
Vốn rất thích sườn chua ngọt lại không ăn được mấy miếng, đứa nhỏ trong lòng tràn ngập cảm giác không an toàn, ngay cả món ăn ngon cũng khồn làm cho bé vui vẻ lên.
Cơm nước xong, Na Na do dự nghĩ không biết có nên phần cho bác sĩ Niếp chút đồ ăn nóng, lại không dám tùy tiện quấy rầy hắn, chỉ có thể thở dài từ bỏ.
Quên đi, một lát nữa nếu bác sĩ Niếp cảm thấy đói bụng thì làm chút đồ ăn khuya cho hắn là được!
Na Na ở phòng bếp dọn dẹp, tiểu Viễn vừa đánh r