Tác giả: Miêu Diệc Hữu Tú
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341721
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1721 lượt.
bọn họ, anh một chút biện pháp cũng không có, vẫn là giáo sư hướng dẫn giúp anh thu thập cục diện rối rắm!”
Niếp Duy Bình ngữ khí thực bình thản, giống như đang nói chút chuyện vớ vẩn nào đó, lại lộ ra áp lực cùng bất đắc dĩ nói không nên lời.
“Sau đó giáo sư đó nói cho anh biết, trị bệnh cứu người là trách nhiệm của chúng ta, lý tưởng muốn cứu hết cứu thật tốt không có sai, đối với chúng ta đầu tiên là phải bảo vệ tốt chính mình dùng tài năng cứu trị thật nhiều người! Na Na, y đức nhân tâm, có đôi khi cũng phải theo quy tắc tuần hoàn…… Ngay cả chính mình đều bảo toàn không được, em thế nào đi giúp được nhiều người?”
Na Na kinh ngạc nhìn hắn, trực giác nhìn kĩ đôi mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng của bác sĩ Niếp, ánh mắt đó toát ra vô lực đối với thế sự tang thương, cùng hoài niệm lý tưởng đơn thuần.
Niếp Duy Bình này lời nói trắng ra là quá phận, lại một đao chém ra đem sự thật tàn khốc hiện ra toàn bộ trước mặt cô.
Na Na vẫn luôn kiên trì với tinh thần của Florence Nightigale, mặc dù bản thân không được vĩ đại vô tư như vậy, nhưng ít nhất không thẹn với tâm.
Nhưng Niếp Duy Bình lại làm cho cô hiểu biết một số chuyện, vốn là điều bản thân luôn luôn tin tưởng không hề nghi ngờ nay đều là không đúng.
Na Na đột nhiên cảm thấy rất khó chịu, trong lòng dần dần xuất hiện bi ai, hai mắt đen thùi yên lặng nhìn Niếp Duy Bình, thì thào hỏi: “…… Là em sai lầm rồi sao?”
Niếp Duy Bình đáy lòng mềm nhũn, ánh mắt lợi hại chậm rãi trở nên nhu hòa, tay giúp cô chỉnh mũ hộ lý trên đầu, mang theo một tia thương tiếc không dễ phát hiện, nhẹ giọng lại kiên định nói: “Không, em đúng…… Chỉ là thời đại luôn có biến, những điều này đã không còn thích hợp với hiện tại.”
Na Na im lặng không nói gì, hồi lâu mới gật gật đầu nói: “Em hiểu được…… Thực xin lỗi, bác sĩ Niếp, em lại cho anh thêm phiền toái !”
Niếp Duy Bình nhẹ nhàng gợi khóe môi, không hề còn là độ cong trào phúng lạnh lùng, mà là mỉm cười chân chính phát ra từ nội tâm, thoáng chốc như băng tuyết tan rã, ngay cả căn phòng trắng toát đến ghê người đều trở nên ấm áp hơn.
Như là nụ cười mở ra hoà thuận vui vẻ xuân tình mọi lo lắng bất an liền tan thành mây khói.
“Biết chính mình phiền toái thì lần sau nên mang theo thông minh thôi! Cái đầu không phải chỉ để cho em dùng đi so sánh với mực nước biển đâu, trước khi nói chuyện làm việc cần dùng đầu óc!”
Na Na: “……”
Na Na yên lặng xoay mặt, ôm lấy mấy câu đả kích không chút thương sót đấy vội vàng chạy thoát thân…
Sáng mưa chiều đổi gió, bạn thấy đau đầu quá nhưng vẫn cố lết đăng cho mọi người. Khen bạn đi để bạn tiếp tục phát huy tinh thần này
“Có thể là ba của tiểu Viễn đón nó đi rồi?” Niếp Duy Bình nhíu mày, thằng nhóc kia còn nhỏ nhưng là một con quỷ con, rất thông minh cũng sẽ không tùy tiện đi cùng người lạ.
Na Na ánh mắt buồn bã, trầm mặc lắc lắc đầu.
Na Na khởi động lại máy, vừa mở ra liền có mấy tin nhắn đến, toàn bộ đều đến từ Ngụy Triết.
Na Na nhẹ nhàng thở ra: “Là Ngụy Triết đưa đi rồi…… Bác sĩ Niếp anh cho tôi mượn di động gọi một cuộc điện thoại!”
Niếp Duy Bình sắc mặt lạnh lùng lấy ra điện thoại nhưng không có đưa cho cô, thản nhiên mở miệng nói: “Đọc số.”
Ngụy Triết đã bình tĩnh lại, ngữ khí không thay đổi cười nói: “Mới tan tầm trở về vừa lúc qua nhà trẻ, nhìn thấy tiểu Viễn một mình tội nghiệp ngồi xổm ở cửa, tôi nghĩ Na Na có tình huống khẩn cấp gì đó…… Điện thoại của cô ấy gọi mới không nghe, tiểu tử kia đói nên bụng kêu gào, tôi nghĩ trước hết dẫn nó đi ăn một chút gì……”
Niếp Duy Bình không kiên nhẫn nghe hắn thao thao bất tuyệt giải thích, lạnh lùng đánh gãy lời hắn, ngữ khí không tốt hỏi: “Ngụy Triết, đứa bé nhà tôi cậu quan tâm làm gì?”
Na Na vốn ánh mắt đang vội vàng lo lắng nghe vậy không khỏi ngẩn ngơ, vẻ mặt khiếp sợ ngây ngốc ở tại chỗ.
Niếp Duy Bình cũng không thèm nhìn tới cô một cái, không có một chút không được tự nhiên, đúng lý hợp tình nói: “Cậu nếu thật sự nhàn rỗi quá mức, nam khoa cách văn phòng cậu cũng không xa!”
Dù Ngụy Triết tính tình có tốt đến mấy cũng chịu không nổi vô duyên vô cớ bị mắng, huống chi hắn đã nhiều lần nhường nhịn lại đổi lấy Niếp Duy Bình được một tấc lại muốn tiến thêm một thước!
Ngụy Triết nhịn không được tức giận nhắc nhở hắn: “Niếp Duy Bình! Cậu nói lời này là có ý gì! Tôi cũng chỉ là có ý tốt……”
“Ý tốt?” Niếp Duy Bình khinh thường cười nhạo, lạnh lùng châm chọc nói: “Là ý tốt hay là dụng tâm kín đáo? Mỗi ngày có nhiều đứa trẻ bị cha mẹ quên chưa kịp đi đón như vậy, tại sao không thấy cậu đối với bọn họ có ‘ý tốt’?”
Mấy đứa trẻ đó tử hắn lại không biết a!
Ngụy Triết cảm giác vô lực sâu sắc, Niếp Duy Bình nói lời ác độc đúng là không có ai chống đỡ được, căn bản một chút ý thức cũng không chịu hiểu!
Cùng hắn tranh luận…… Quả thực chính là ở tự ngược!
Ngụy Triết thở dài một tiếng bất đắc dĩ nói: “Tôi cùng tiểu Viễn ở ngã ba Tân Hoa Xã ăn gà……”
Niếp Duy Bình lúc này liền tắt điện thoại, nói với Na Na: “Thằng nhó