Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bác Sĩ Cầm Thú

Bác Sĩ Cầm Thú

Tác giả: Miêu Diệc Hữu Tú

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1341753

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1753 lượt.

uốn nghỉ ngơi một chút hay không?”
Tiểu Viễn lấy quần áo của bản thân ra, ríu ra ríu rít làm nũng: “Cô út ~ nhanh lên giúp cháu thay quần áo ~”
Na Na cười nhéo nhéo mặt bé, đưa bé đến một góc khuất cởi ra mặc lại quần áo của bé,ở sau lưng Niếp Duy Bình nhỏ giọng hỏi: “Có nói hay chưa?”
Tiểu tử kia vỗ ngực gật đầu.
Na Na nhẹ nhàng thở ra, giúp bé đi giầy, ôm lên vỗ mông bé nói: “Đừng chạy xa, ở bên ngoài chơi một chút, lát nữa cô út đưa cháu về nhà trẻ!”
Na Viễn ngoan ngoãn đáp ứng, vui vẻ chạy ra ngoài chơi.
Na Na nhìn nhìn sắc mặt của bác sĩ Niếp lại phát hiện hai mắt hắn nặng nề nhìn chằm chằm mình, trong lòng nhảy dựng cố lấy dũng khí mở miệng nói: “Bác sĩ Niếp, thực xin lỗi…… Vừa rồi đầu óc em bị ủng rồi mới có thể nói hưu nói vượn! Em biết anh đối với chúng em tốt lắm, thiệt tình yêu thương tiểu Viễn……”
“Cho tới bây giờ không có thấy đề cập qua……” Niếp Duy Bình thản nhiên đánh gãy lời cô: “Cha mẹ đứa nhỏ ở đâu?”
Na Na ngẩn người, sau đó sắc mặt nhanh chóng khó coi như là ẩn nhẫn thống khổ thật lớn, thanh âm nghẹn ngào nói: “Trong nhà xảy ra chuyện ngoài ý muốn……”
“Ba ba của bé ở trại an dưỡng Lâm Hải có phải hay không?”
Na Na mặt trắng bệch, cắn răng gật gật đầu.
“Hơn một năm trước, anh trai em và chị dâu lái xe mang theo cha mẹ cùng đi, ngày hôm đó trời mưa xe trượt…… Chỉ có anh trai em được một người cứu giúp….”
Đây là một đoạn hồi ức tối tăm tuyệt vọng hắc ám nhất, là ác mộng thống khổ, chưa bao giờ cô dám hồi tưởng lại, giờ phút này lại bị người ta chạm vào miệng vết thương, nó liền bại lộ ở trước mắt……
Na Na lung lay sắp đổ ngã ngồi ở bên giường, khuôn mặt tái nhợt vô tận đau xót.
Niếp Duy Bình tâm cũng hung hăng đau xót, nhắm mắt không nhìn tới cô, bình tĩnh mở miệng nói: “Cho nên em đã sớm biết tôi ? Tiếp cận tôi, lấy lòng tôi cũng vì muốn tôi cứu anh em?”
Na Na tâm thần đại loạn, giờ phút này khổ sở tràn ngập tất cả đều là thân nhân mất đi, nghe vậy gật gật đầu, thản nhiên nói: “Khi tai nạn xe cộ, anh em ôm chặt lấy chị dâu mà bảo vệ…… Cột điện gãy đổ nên trên xe, có một cái đinh đâm vào đầu anh ấy, rất nhiều bác sĩ đều nói rằng không có biện pháp lấy ra…… Em biết Niếp lão chuyên gia là bác sĩ ngoại khoa não tốt nhất trong nước, nhưng là ông ấy thân thể không tốt nên về hưu trước khi……”
“Sau đó em đã nghĩ đến con ông ấy?” Niếp Duy Bình đã hiểu được, cúi đầu cười khan, cảm thán nói: “Em cũng chỉ như vậy……”
“Anh là hy vọng duy nhất…… Tiểu Viễn không thể không có ba ba……”
Niếp Duy Bình ngữ khí chợt lãnh đến băng điểm, giận tím mặt nói: “Cô vì sao không nói ngay từ đầu?!”
Kiên nhẫn của cô, săn sóc của cô, cô đối với hắn luôn bao dung vô điều kiện…… Bất quá là vì hắn về điểm này đứng hàng đầu!
Nếu ngay cả cô đều không thể tin…… Trên đời này còn có ai đáng giá để hắn tin tưởng đây?
Na Na ngạc nhiên ngẩng đầu, ngay từ đầu vốn không quen làm sao có thể cầu người cứu mạng?
Niếp Duy Bình hai mắt sắc lạnh như là muốn đâm thủng cô, mang theo vô hạn phẫn nộ lạnh lùng trào phúng nói: “Cô vì anh mình thật đúng là cái gì cũng đều dám làm! Cô hẳn là sớm một chút nói ra, có thể tôi còn cân nhắc có giúp cô hay không…… Nhưng cô lại cố tình dùng phương thức này! Ngụy trang vô tội thiện lương lâu như vậy, ngay cả tôi cũng đều bị cô lừa! Cô cũng thật có khả năng chịu đựng a, vì anh mình mà cái gì cũng đều có thể bán đứng! Cô có biết hay không như vậy sẽ chỉ làm tôi cảm thấy ghê tởm? Cứ nghĩ đến tôi cư nhiên với cô đã da thịt thân cận qua, tôi đều hận không thể nhảy vào Glutaraldehyde* ngâm ra một lớp da! Cô dựa vào cái gì để tôi còn có thể đi giúp cô?”
Na Na vẻ mặt lo sợ nghi hoặc, sau khi nghe xong từng chữ từng chữ bén nhọn của Niếp Duy Bình sắc mặt cô trở nên xanh trắng, không thể tin nhìn hắn: “Anh, anh……”
Niếp Duy Bình ngoan tuyệt quyết tâm không nhìn tới cô xoay người đi, thanh âm lạnh lùng nói: “Từ giờ trở đi, tôi với cô không còn quan hệ gì cả, mau chóng biến mất khỏi trước mặt tôi!”
Na Na thương tâm hoảng sợ đứng lên muốn giữ chặt hắn lại quên vừa rồi ngã ngồi xuống giường hiện tại vội vàng đứng dậy không để ý đập đầu vào thành giường, phanh một tiếng đau điếng làm nước mắt cô đều chảy ra……
Niếp Duy Bình bước chân khẽ dừng những cũng không quay đầu lại mà tiến ra cửa ròi đi.
Na Na ngồi xổm ôm đầu khổ sở không thôi, thật sự không rõ tại sao lại thành ra như vậy!
Cửa bị nhẹ nhàng đẩy ra, Na Na vội vàng ngẩng đầu lên lại chỉ nhìn thấy Lưu y tá trưởng chậm rãi đi vào.
Na Na mất mát hạ ánh mắt, lau nước mắt đứng lên bộ dạng giống như trẻ nhỏ không biết phải làm sao, cúi đầu hô: “Y tá trưởng……”
Lưu Mân sờ sờ đầu cô, thở dài: “Nha đầu ngốc, em vì sao cái gì cũng không nói…… Sớm nói em có khó khăn như vậy, chúng ta đều có thể giúp đỡ em!”
Na Na cái mũi đau xót, nước mắt rơi xuống.
Lưu Mân nhẹ giọng an ủi: “Đừng lo lắng, mọi chuyện sẽ tót thôi!”
Nghĩ đến chuyện vừa mới nghe được, Lưu Mân nhịn không được hừ lạnh, căm giận mắng: “Niếp Duy Bình đầu óc bị úng nước mà, em đừng quan tâm hắn nữa! Tên hỗn đản đó đã sớm bị bệnh