XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bác Sĩ, Nhất Thế Cần Gì?

Bác Sĩ, Nhất Thế Cần Gì?

Tác giả: Cẩm Trúc

Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341450

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1450 lượt.

Thế rúm ró, trợn mắt lườm anh, biến thái, hiểu phụ nữ còn hơn phụ nữ, quá đáng sợ.
Tống An Thần lái xe chở Nhất Thế về khu nhà cô, lần này không tìm cớ bét nhè để lên nhà ngồi nghỉ nữa, thả Nhất Thế dưới lầu liền nghênh ngang phóng đi. Nhất Thế đưa mắt nhìn anh đi, đột nhiên thất vọng chút xíu. Về nhà, phát hiện đã gần sáng, bụng đói meo rồi.
Đây là chuyện gì vậy trời! Nhất Thế đành nấu nước pha mì tôm ăn đỡ. Cô bê tô loạng choạng bò vào phòng khách ngồi trên sofa húp mì. “Sụt” một miếng, “soạp” một miếng, được vài miếng, cô phát hiện phía dưới người đột nhiên ào một tiếng, cô sửng sốt.
Cái miệng quạ đen của Tống An Thần, vừa nhắc một cái, bà con của cô lập tức tới liền. Đau hơn là dì cả mẹ nửa đêm canh ba mò tới cửa. Cô vội vàng bật dậy, chạy vào nhà vệ sinh, càng đau nữa là xảy ra chuyện rồi mà whisper của cô không còn miếng nào. Cô khóc không ra nước mắt, đành lấy miệng đệm lót đỡ, hấp ta hấp tấp quơ đại ít tiền trên bàn chạy đi mua đồ sinh lý.
Siêu thị trong khu chung cư chỗ cô ở không làm việc 24 giờ, lúc cô đứng lặng trước cửa siêu thị, cô gần như muốn hét lên. Nhìn bốn phía vắng lặng chung quanh, cô không khỏi run lên vì lạnh, tối nay không có whisper, cô phải ôm gối trằn trọc rồi. Nhất Thế nghiến răng, ga giường không thể bị bẩn được!
Cô chạy ra khỏi khu, đi qua siêu thị của khu chung cư kế bên mua.
Siêu thị của khu chung cư Lăng Thiên kinh doanh 24/24, chẳng những thế, siêu thị trang trí cực kỳ sáng choang lại rộng rãi, rất giống với một siêu thị tổng hợp cỡ lớn. Mua có bịch whisper không thôi cũng làm cô muốn xỉu, tìm nửa ngày mới tới được khu bán đồ vệ sinh cá nhân của phụ nữ. Nhưng cô nhìn cả ngày trời một dãy “băng vệ sinh cỡ lớn” cũng không thấy whisper của cô đâu. Không những thế, giá niêm yết còn mắc hơn giá bình thường những hai con số. Cô vuốt phẳng mười đồng bị siết trong tay, dở khóc dở cười. Sao bây giờ, loại rẻ nhất cũng mười đồng tám xu, cô không đủ tiền. Whisper cô dùng nhiều nhất cũng năm đồng tám xu, cô luôn xài loại này, đã quen với giá cả rồi, lúc ra cửa cũng không nghĩ nhiều.
Cô bắt đầu sốt ruột, kêu cô về nhà lấy tiền quay lại, lấy mạng cô luôn đi. Cô quay tới quay lui vòng vòng, thử tìm xem có loại nào dưới mười đồng, cuối cùng cô bỏ cuộc, thật sự không có.
Đang lúc ngửa mặt kêu trời thì cô thấy Tống An Thần trong khu đông lạnh?! Cô run run, lúc này gặp phải anh, đến tột cùng nên cầu cứu hay không? Cô đi qua đi lại, tiến hành đấu tranh tư tưởng kịch liệt, tính đánh bạc thì thấy Tống An Thần đẩy xe đồ đứng cách cô không xa, nhìn cô cười mờ ám.
“Phân vân nhãn hiệu?”
Nhất Thế lườm anh, không để ý.
Anh cười ngượng nghịu, “Em cứ việc.” Nói xong quay xe bỏ đi. Nhất Thế thấy người quen sắp đi, nôn nóng lại không dám chạy theo. Cô đang hết sức rối rắm thì Tống An Thần đột nhiên nghĩ đến gì đó quay đầu nói nhỏ với cô.
“Về nhớ nấu nước đường đỏ uống.”
Nhất Thế liều mạng, vọt lên trước, cầm bịch “băng dán cỡ lớn” quăng vào xe đẩy của anh, sau đó ngó sang chỗ khác, “Ồ, cái siêu thị này nhiều đồ ghê, tôi đi mua chung với anh.”
Tống An Thần nhìn chằm chằm món đồ trong xe không chớp mắt, ánh mắt đột nhiên tinh quái, “Đề nghị em dùng loại cotton, dạng lưới không tốt cho sức khỏe bằng.”
Nhất Thế há miệng, cười gượng gạo, “Em trai Tống à, đừng có chuyên nghiệp như vậy được không?”
Tống An Thần không để ý cô, khoan thai quay lại khu đồ nữ, trả món đồ Nhất Thế vất vào xe về lại chỗ cũ, chọn cho cô một bịch hiệu khác bỏ vào, sau đó tự nhiên đi ra. Tư thế tự nhiên mua đồ thành thạo như vậy làm Nhất Thế nghẹn họng. Cô dù cũng là phụ nữ nhưng mua mấy thứ này còn thấy thẹn thùng, một người đàn ông đường đường mà không biết ngượng thế này?
Biến thái! Nhất Thế chửi thầm sau lưng anh.
“Ngây ra đó làm gì? Không phải cùng đi mua đồ với anh sao?” Tống An Thần quay người, bày ra tư thế vương giả.
Nhất Thế “ừa” một tiếng, chạy theo. Không thể không thừa nhận, Tống An Thần có tiềm chất làm người đàn ông của gia đình, không mua thực phẩm đông lạnh, rau, thịt biết lựa chọn đồ tươi mới thế nào, đồ dùng sinh hoạt cũng biết cái gì cần thiết nhất. Lần này mua đồ, gần như đều là dựa trên nhu cầu sinh hoạt. Không như Nhất Thế, mỗi lần đi siêu thị toàn mua đồ ăn vặt linh ta linh tinh hoặc là đồ ăn đông lạnh.
Tống An Thần quả nhiên có phương pháp bảo vệ sức khỏe của mình nha.
Lúc thanh toán, Tống An Thần nói với nhân viên thu ngân, “Đồ này gói riêng ra.” Thứ anh chỉ, là “băng dán cỡ lớn” của Nhất Thế. Nhân viên thu ngân khẽ liếc Nhất Thế và Tống An Thần một cái. Người ta chẳng biểu lộ ý tứ gì, Nhất Thế đã thấy xấu hổ rồi, mặt đỏ bừng nhận lấy cái túi riêng.
Ra khỏi siêu thị, Tống An Thần nói: “Lần sau ra cửa nhớ mang ví theo.”
Thì ra anh biết rồi, quá mất mặt đi >_






Khu chung cư cao cấp Lăng Thiên có hai loại nhà lầu, lô AC thuộc về loại nhà có gác lửng bên trong, DE chỉ có một tầng, còn F là loại cao cấp. Tầng lớp con nhà giàu trẻ tuổi đều chọn loại có gác lửng thời thượng bên trong