Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bác Sĩ, Nhất Thế Cần Gì?

Bác Sĩ, Nhất Thế Cần Gì?

Tác giả: Cẩm Trúc

Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341404

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1404 lượt.

Quả nhiên là có vợ quên mẹ. Mẹ mới nói có mấy phút chứ mấy! Bất hiếu.” Nhìn bà Tống có vẻ tức giận, nhưng tốc độ thay đổi sắc mặt của bà còn nhanh hơn kịch biến mặt nổi tiếng của Trung Quốc, còn thần kỳ hơn nữa.
Đằng xa có tiếng bước chân xuống lầu, bà Tống lập tức nở nụ cười rạng rỡ bước nhanh tới cầu thang.
“Nhiều lắm, không nhớ nổi.” Tống An Thần thản nhiên, tỏ vẻ không quan trọng nhưng Nhất Thế lại cảm thấy ngọt ngào, thì ra anh sốt ruột như thế.
Lên lầu, nhiệt độ thình lình tăng cao, trước mặt xuất hiện một người đàn ông chỉ quấn mỗi cái khăn lông che nửa thân dưới đứng cạnh bức tường treo đầy ảnh chụp, vuốt cằm suy nghĩ nhìn số ảnh đó.
Tống An Thần ho khẽ một tiếng, người kia mới quay đầu lại.
Người đàn ông này đúng kiểu con lai, thuộc loại phối hợp gene rất chuẩn, mặt mũi đẹp đẽ, dáng người cũng rất xuất sắc. Thứ lỗi cho Nhất Thế nghĩ vậy, thật tình chịu thua. Người đàn ông này quấn mỗi cái khăn thế mà còn không tự giác, thấy phụ nữ vào cũng chẳng ngại ngần.
Channing đột nhiên giống như gặp ma ngó Tống An Thần, thét lên “Fuck!”, sau đó xông tới, túm chặt hai vai Tống An Thần, lại nhìn Nhất Thế, cười như không cười: “Là anh.”
Tống An Thần nhìn Channing khó hiểu. Channing bất thần phát hiện mình bất lịch sự, vội thả hai tay ra, thản nhiên như chưa có chuyện gì, sau đó nói tiếng phổ thông không chuẩn xác lắm, hỏi thẳng: “Anh là Tống An Thần đúng không?”
Tống An Thần vẫn dửng dưng nhìn cái người có vẻ kích động trước mặt. Người đó quan sát Tống An Thần, tặc lưỡi khen ngợi: “Vóc dáng hoàn mỹ, gương mặt tuyệt đẹp, phong thái này, nhất là ánh mắt thi thoảng thoáng hiện chút mê hoặc lại thâm trầm, đúng là tác phẩm điêu khắc tuyệt vời của thượng đế.” Kế đó Channing chuyển mắt sang Nhất Thế, chặc lưỡi: “Thượng đế tạo ra tác phẩm này chắc hẳn lúc đó lên cơn động kinh, run tay.”
Nhất Thế lập tức đáp lễ anh ta bằng cặp mắt trợn ngược. Channing phì cười “Đường nét run run trên khuôn mặt này sao mà hoàn mỹ thế chứ?” Nói rồi muốn sờ mặt Nhất Thế. Tống An Thần lập tức gạt phắt cánh tay không biết yên phận của anh ta ra, cười nhạt “Thời gian chụp ảnh của nhiếp ảnh gia quý giá như vàng, tôi nghĩ chúng ta vào thẳng việc chính đi.”
“Vốn dĩ là thế.” Channing lấy áo khoác ở sofa bên cạnh mặc vô người, khoanh tay trước ngực cười với Tống An Thần “Rất hiếm khi tôi ở Thiên Đô, chủ yếu là do cha tôi mở, chứ không còn lâu tôi mới đến đây. Người có thể mời được tôi, chỉ có khách hàng của tôi thôi.” Channing cười cười, nhìn Tống An Thần chòng chọc “Tôi rất hài lòng với bề ngoài của anh. Yêu cầu của tôi vô cùng đơn giản, không cần tiền, tôi chụp miễn phí cho hai người, đổi lại tôi muốn quyền sở hữu ảnh chân dung của cả hai. Bảo đảm không làm gì xấu, đồng ý chứ?”
Cả hai đều lưỡng lự.
Channing đế thêm: “Tôi biết anh là đứa con Trung Quốc của Irvine, thừa sức bỏ tiền mời tôi, nhưng… tâm trạng tôi không vui thì tiền cũng là mây khói thôi.”
Cái này là uy hiếp trắng trợn. Nhất Thế bước lên một bước, định từ chối thẳng Tống An Thần lại kéo cô lại, mỉm cười “Có thể.”
Nhất Thế không dám tin, ngoảnh đầu nhìn Tống An Thần, thấy vẻ mặt anh thản nhiên như không, dường như chuyện đó chẳng có vấn đề gì.
“OK. Vậy qua đây đi. Mau thay đồ cưới.” Channing vỗ tay đánh bốp, đi thẳng vào khu chụp ảnh, dáng vóc rất đẹp. Hai người đi cách đằng sau một đoạn, Nhất Thế thì thầm “Áo cưới còn chưa lựa nữa.”
“Anh chọn sẵn cho em rồi.” Tống An Thần mỉm cười, đẩy cô vào phòng thay đồ. Trong phòng đã có sẵn một thợ trang điểm đã chờ từ nãy. Tay cô ấy máng lụa màu trắng ngà và tơ trắng có rất nhiều nếp uốn. Nhìn sao cũng không thấy giống áo cưới, chẳng có hình dạng gì cả. Lúc ấy Nhất Thế nghĩ, chắc chắn là áo cưới của cô dâu nào đó đặt sẵn rồi bỏ. Song tới khi cô thợ trang điểm dẫn cô vào thay đồ, quàng bộ áo cưới đó lên người cô mới biết đó đúng là áo cưới.
Trời ạ, áo cưới của cô lại là kiểu quấn từng lớp từng lớp vải lên người…
“Tôi muốn đổi áo cưới.” Nhất Thế vội vàng ngăn cô ấy tiếp tục làm việc. Cô ta lại mỉm cười, dừng tay nói: “Cái này là anh Tống đặc biệt chọn cho cô, cũng là bảng hiệu của tiệm đó.”
“Lỡ tuột xuống thì làm sao bây giờ?” Cô cứ cảm giác bộ này rất lỏng lẻo, không phải là hở một chút mà là lộ toàn bộ.
Cô thợ trang điểm bật cười “Cô yên tâm, cái này là thiết kế đặc biệt, khuy bên trong rất nhiều, sẽ không có chuyện tuột xuống đâu. Với lại ngoại trừ thắt lưng dùng lụa xếp nếp ‘động một sợi tóc cả người đều rung động’ nếu không có người kéo thì không cách nào tuột được.”
Đột nhiên Nhất Thế có cảm giác rét lạnh toàn thân? Vì sao động một cái thì cả người đều động? Chẳng lẽ chỉ cần có người kéo thắt lưng, cả người cô đều tuột luốt ra hết. Nhất Thế không nhịn được nghiến răng nghiến lợi, Tống An Thần đúng là tên cầm thú khoác áo blouse trắng.
“Cô dâu đẹp quá.” Lúc này nhân viên trang điểm đã mặc xong áo cưới cho cô, dẫn Nhất Thế đi ra, vừa vặn đụng Tống An Thần đã thay xong đồ ở phòng đối diện. Trong thoáng chốc, Nhất Thế có ảo giác như đang ở cõi vĩnh hằng. Tống An Thần đứng đối diệ