Tác giả: Hồng Sakura
Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015
Lượt xem: 1341067
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1067 lượt.
khách mới vào. Ông bặm trợn ko đáp, đảo mắt nhìn quanh và khi thấy tôi, ông ta bước lại, Ôi...tôi sợ mấy người này. +__+ "Gì đây? tiếp viên mới à? Trông ngây thơ nhỉ?" "Ah...đó là..." Ko thèm nghe anh phục vụ nói hết câu, ông ta sờ vào má tôi! ARGH! Tôi hất cánh tay ghê tởm đó ra và đứng dậy.. Ông ta cười nham nhở và tiếp tục trò quỉ quái..cứ giơ tay ra như muốn nựng tôi! Anh phục vụ vội chạy tới để can..nhưng có vẻ anh ấy chẳng làm được gì. "Đã tới đây mà còn bày đặt... nào, anh nựng cái sẽ boa cho!" "Tránh ra!" >< Tôi cố đẩy ông ta ra, bằng cả sức lực.. "Làm gì thế?" Tiếng của DJ Huấn. Lúc này, tôi thực sự mừng rỡ khi nhìn thấy anh. Ông bặm trợn quay phắt lại, còn DJ thì đã tới bên cạnh tôi. "Trực Huấn? Là mày à? Trước giờ tao và mày ko đụng chạm nhau nhé." "Phải. Nhưng ông đang đụng đến cô gái của tôi" Huh?? Cô gái của anh?? Lại thêm trò gì nữa đây? Tôi đâu phải là đồ vật mà ai muốn nhận là của mình cũng được?? ><
"Oh...thế àh, thế thì đã lỡ đụng rồi, cho tao luôn nhé"
Tôi thầm nghĩ nếu mà sáng này C.K và anh ta đánh nhau,
chắc chắn C.K sẽ chịu trận! cũng may..
Bàn ghế ngã ngổn ngang...
Hai người kia sau trận đánh thất bại đành kéo ra khỏi quán,
Kèm với lời đe dọa sẽ tìm Trực Huấn tính sổ..
Trực Huấn? Cái tên khá lạ...nghĩa là gì nhỉ?
..........
"Cái lão ấy cứ vài bữa lại đến kiếm chuyện với bọn em!"
"Tìm tay bảo kê nào đi."
"Dạ...em biết rồi, anh Huấn"
Giờ thì tôi hiểu cái cúi chào khúm núm của anh phục vụ lẫn cái vẻ sờ sợ của chị kia.
Và hiểu cả nét lạnh lùng ngạo mạn toát ra từ anh ta.. Hình như, DJ chẳng sợ bất cứ điều gì.
......
Anh phủi tay và đỡ mấy chiếc ghế xếp lại,
Tôi cũng ra phụ.... Hic hic...việc này, có phần là do tôi?
DJ bỗng nhăn mặt và ôm cổ tay phải của mình..có vẻ anh đang đau.
"Ấy chết, anh Huấn...chảy máu kìa!"
Chị ban nãy la lên rồi vội chạy ra sau,
...và chốc lát trở vào với 1 cuộn băng nhỏ,
chị kéo DJ ngồi xuống ghế và xông xáo dùng bông gòn định giúp anh băng bó..
nhưng DJ gạt tay chị ta ra, và cố tự xoay sở.
"Anh có làm được ko?"
"Nếu ko được, em sẽ giúp tôi?"
"...yeah.."
DJ ngừng lại chìa cuộn băng cho tôi,
Tôi cầm lấy và ngồi xuống trong ánh nhìn xẹt lửa của chị mát mẻ.
Xin lỗi...nhưng anh ấy có vẻ ko thích chị.. TT__TT
Cổ tay anh ta bị đỏ thẫm, và rỉ máu... có lẽ do bị ghế đập trúng..
"Anh thử cử động xem?"
DJ làm theo lời tôi, lắc lắc cổ tay... và ..
"Ahh..!"
"Đau à? Ôi...có khi anh ko chỉ bị chảy máu..nó bong gân luôn rồi -_-"
DJ giữ lấy khuỷu tay tôi bằng cánh tay đang băng bó của anh ta,
tôi giật mạnh tay mình và...
"Ahh~~!!"
Anh ta lại ôm lấy cánh tay mình nhăn như khỉ ăn ớt... opss. Sorry, tôi quên...
Nhưng dù vậy, tôi vẫn tiếp tục đi... Ko biết gần đây có xe búyt ko nhỉ...
ko có khăn, tôi đành lấy tay áo để lau nước mắt..
"Tôi......x..xin lỗi mà."
?? Xin lỗi?? Huh? tôi có nghe nhầm?
DJ chìa chiếc khăn ra trước mặt tôi khi tôi chợt đứng lại..
sau câu nói có vẻ rất gian khổ mới thốt lên được của gã.
Ko phải quyển từ điển bị xé mất khúc "Xin lỗi" rồi àh? -__-
Còn thiếu chữ -Cảm ơn- hehehe...
"Ko cần. em đi tìm xe búyt đây."
"Mặt em ghê lắm, lau đi!"
Ghê lắm àh? Hic hic... tôi biết, có lần khóc xong, tôi nhìn vào gương,
trông tôi chẳng khác nào con ếch thật..
Tôi cầm chiếc khăn màu nâu sẫm có viền đen lên để lau mặt,
xong trả lại cho DJ.
..................
Tôi đi bộ đến gần 1km mới tìm được trạm xe búyt,
DJ vẫn đi bên cạnh tôi, và cũng lên xe..
Gã cuối cùng cũng phải đi xe búyt thôi,
chứ làm sao chạy xe về với cánh tay như thế -__-
::Trên xe búyt::
"Em...sợ chạy xe máy đến vậy?"
"yeah.."
"Tôi có thể biết...chuyện gì đã xảy ra ko?"
"Ko.."
"Vậy thôi."
DJ ko hỏi nữa, và ngồi dựa lưng vào ghế,
tay trái ôm cổ tay đau, nhắm mắt lại...còn tôi thì nhìn ra ngòai đường qua cửa sổ.
Hôm ấy, cũng trên xe búyt, C.K đã ngồi cạnh tôi..
và bây giờ là DJ..
Xe búyt dừng tại trạm ngã tư gần nhà tôi.
DJ vẫn đang ngủ. Tôi rón rén đứng dậy để đi ra cửa xuống ...
thì anh ta thình lình lên tiếng.
"Nếu cửa vẫn khóa thì sao?"
"Huh? um...ko biết..."
Thanks god!!
Tôi vào nhà và đi thẳng vào phòng, thả người xuống giường...
ko ăn cả cơm chiều và ngủ li bì...
Hôm nay...thật là 1 ngày dài...
Một ngày tồi tệ hơn bất cứ ngày nào.
........................
Tôi dường như ko thể ngồi dậy nổi,
nhưng vẫn phải lết xuống giường để chuẩn bị đến trường.
hôm nay là ngày ôn thi..
Tôi uể oải mở cửa tủ để lấy áo thay,
thì bắt gặp bức tranh căn nhà nhỏ của hắn.
"Hãy nhìn nó mỗi khi thức dậy..."
C.K... Bodyguard của tôi..
có phải tôi đã làm hắn buồn? vì sao chứ??
ko biết tối qua hắn có nhắn cho tôi?
\'1 new message\'
Oh...của hắn...chắc vậy.. ko biết sao tôi lại mừng húm..T___T
"Bà và anh Huấn đã đi đâu?"
Tin của Mai.
.