Người Tình Thẹn Thùng Của Chủ Tịch
Tác giả: Cẩm Trúc
Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341489
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1489 lượt.
?” Mộ Đồ Tô tiếp lời nàng, trào phúng cười cười, “Đêm hôm nàng tới nơi ước hẹn của ta, không cảm thấy lời này có chút không hợp sao?”
Bạch Chỉ không đáp, tiếp tục giãy dụa, nhưng trước mặt Mộ Đồ Tô, chút sức lực ấy chỉ như muối bỏ biển. Bạch Chỉ nín thở, không tiếp tục giãy dụa nữa, ngăn chận lửa giận nói: “Rốt cuộc thế tử muốn làm gì?”
Hắn gắt gao nhìn nàng chằm chằm, “Ta uống say .”
“Uống say có tật xấu nắm tay người khác?”
“Có tật xấu nắm tay phụ nữ.” Hắn bỗng nhiên cúi đầu, đem mặt gối lên mu bàn tay nõn nà của nàng, không nói một lời, chỉ từ từ nhắm hai mắt lại. Bạch Chỉ sững sờ ở chỗ kia một cử động cũng không dám, chỉ cảm thấy kỳ quái. Coi như nàng bị người khác sàm sỡ đi ?
Cũng không biết đợi bao lâu, rốt cục hắn lên tiếng , “Người trong lòng nàng rốt cuộc là ai? Thật muốn gặp một lần.”
Bỗng nhiên Bạch Chỉ cảm thấy bàn tay nắm lấy tay nàng buông lỏng, nàng lập tức rụt tay, đứng lên nói: “Canh giờ không còn sớm , Bạch Chỉ cáo lui trước, ngày mai biểu ca sẽ đăng môn bái phỏng thế tử, mong rằng thế tử cho một cơ hội. Tạm biệt.” Bạch Chỉ muốn nhanh chóng rời đi, may mà Mộ Đồ Tô vẫn chưa ngăn trở.
Nhưng đi tới một nửa, giữa rừng núi hoang dã, Bạch Chỉ liền hối hận không nên ngồi cỗ kiệu của Mộ Đồ Tô, lẽ ra nên tự ngồi xe ngựa của mình, như vậy trở về cũng tiện. Bây giờ phải tự xuống núi đi bộ trở về, khó đi thì không khó, chủ yếu là đường đêm khó dò, sợ ra ngoài ý muốn.
Bỗng nhiên, phía sau vang lên tiếng vó ngựa, càng ngày càng gần, Bạch Chỉ nghĩ, chẳng lẽ sợ cái gì thì đến cái đó? Nàng bước nhanh hơn, suýt nữa thì chạy như điên. Nàng còn chưa kịp động, một con tuấn mã đã hoành ngang trước người.
Mộ Đồ Tô ngồi trên tuấn mã mặt không biểu cảm nói: “Lên ngựa.”
Bạch Chỉ hạ thấp người, “Đa tạ ý tốt của thế tử, Bạch Chỉ muốn đi bộ.”
“Nếu nàng lại cự tuyệt ta, tin hay không sáng mai ta lại sập cửa vào mặt Liễu Kế?” Mộ Đồ Tô uy hiếp Bạch Chỉ dường như uy hiếp tới mức nghiện .
Nhưng lần này Bạch Chỉ thông minh ra, nàng biết rõ Mộ Đồ Tô không thả Liễu Như vì dẫn Liễu Kế tới, mục đích không rõ, nhưng ít ra sẽ không bởi vì nàng, mà sự tình có biến! Vì thế, nàng lạnh nhạt nói: “Đây chuyện giữa thế tử cùng biểu ca, Bạch Chỉ không quản nổi.”
Nàng vốn định tiếp tục đi trước, ai biết Mộ Đồ Tô đem cánh tay dài chụp tới, kéo nàng lên lưng ngựa, thân mình Bạch Chỉ không ổn, vòng lấy cổ Mộ Đồ Tô kinh hô, “Ngươi…”
“Nói thật nhiều, câm miệng.”
“…” Bạch Chỉ bị Mộ Đồ Tô quát, thật sự ngoan ngoãn câm miệng .
Vì bảo trì “nam nữ có khác”, lại muốn bảo trì cân bằng của bản thân, nàng không có chỗ dựa vào, đành phải nắm chặt bờm cổ con ngựa, bộ dáng vô cùng đáng thương. Mộ Đồ Tô lại giống như cố ý làm khó nàng, thường đột nhiên chuyển hướng, vì thế nàng đành phải túm lông mao cố định bản thân.
Con ngựa tốt tình luôn luôn chịu đựng, cho đến khi không thể nhịn được nữa, nó vung thân, muốn đem hai người trên lưng nó hất xuống. Bạch Chỉ không có chỗ túm, trực tiếp rời khỏi yên ngựa, ngã ra ngoài. Mộ Đồ Tô tay mắt lanh lẹ, kịp thời kéo lấy xiêm y của nàng, mặc dù xiêm y bị xé rách, nhưng cũng tóm được eo nàng. Bởi vì hai tay Mộ Đồ Tô buông dây cương, hắn cũng bị con ngựa phẫn nộ quăng xuống.
Bạch Chỉ bị Mộ Đồ Tô ôm chặt trong ngực, hai người lăn vài vòng trên mặt đất, bởi vì một tảng đá cản trở lưng Mộ Đồ Tô mới ngừng lại được. Nhưng mà, Bạch Chỉ nghe thấy hắn rầu rĩ ăn đau hừ một tiếng cùng với tiếng vật gì gãy “phách” một cái vang lên.
Bạch Chỉ thoát ra từ trong lòng hắn, vội hỏi: “Thế tử, ngươi không sao chứ?”
Mộ Đồ Tô định ngồi dậy, nhưng thắt lưng vô cùng đau đớn, nhất thời không ngồi được.
Bạch Chỉ thấy thế, “Ta đi gọi người.”
“Không có gì, để ta nằm một lát là được.”
Bạch Chỉ liền bất động.
Mộ Đồ Tô ngửa đầu, nằm trên mặt đất, nhìn bầu trời đêm đầy sao, “Lần này đánh giặc trở về, mẫu phi nên bắt ta thành thân.”
Bạch Chỉ ngồi bên cạnh hắn, “Chúc mừng.”
“Cho nên, ta muốn chết trận sa trường.”
Bạch Chỉ sửng sốt.
Mộ Đồ Tô lại thử ngồi dậy, thắt lưng đau khiến hắn căn bản không cách nào làm được. Hắn đành phải thôi. Bạch Chỉ nói: “Ta đi gọi người, trước tiên ngươi đừng hành động thiếu suy nghĩ, có lẽ đã bị gãy xương.”
Bạch Chỉ ngồi lên con ngựa đã bình tĩnh trở lại, trước khi đi, Mộ Đồ Tô nói: “Nàng sẽ quay lại sao?”
“Sẽ.”
Hắn mỉm cười.
Bạch Chỉ gấp rút tiến đến quân doanh, nàng xuống ngựa, nói với binh lính canh gác: “Các ngươi nhanh chóng tới sườn núi cách đây trăm dặm. Mộ tướng quân bị thương.”
Hai gã binh lính trông coi hai mặt nhìn nhau, nhìn cô gái quần áo không chỉnh trước mắt, trên tóc còn cắm mấy cọng cỏ dại, vẻ mặt căng thẳng. Bạch Chỉ vội dắt ngựa đến trước mặt bọn hắn, “Ngựa của Mộ tướng quân, các ngươi nhận ra đi?”
Hai binh lính rốt cục từ trong mê mang tỉnh lại, một vị binh lính hoả tốc chạy tới doanh trướng, một vị khác hỏi Bạch Chỉ, “Tướng quân bị thương ở đâu? Nghiêm trọng không?”
“Thắt lưng, hình như gãy xương .”
Tên binh lính kia nhìn Bạch Chỉ quần áo không chỉnh, lại biết được tướng quân bị thương thắt lưng,