Tác giả: Cẩm Trúc
Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341511
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1511 lượt.
ên ý cười, khiêng hắn lên giường, trực tiếp rút đao ra, chuẩn bị xuống tay.
Một đao kia vung xuống thì toi!
Bạch Chỉ không để ý hậu quả liền xông ra ngoài.
“Biểu muội! Không cần.”
Liễu Như giơ đao lên cao mắt lạnh bắn về phía Bạch Chỉ, cả người Bạch Chỉ run run, độ ngoan tuyệt kia nàng không thể theo kịp. Nàng cả gan đi lên định ngăn cản.
“Biểu muội, có thể muội không biết hắn là người phương nào. Hắn là con của Bùi đại tướng quân, một đao của muội vung xuống, hậu quả rất nghiêm trọng.”
Liễu Như nhíu mi, nhìn Bùi Cửu đang ngã trên giường.
Bạch Chỉ định yên lòng, Liễu Như lại lạnh lùng cười rộ lên: “Thì tính sao? Ai biết là ta thiến hắn?” Thanh đao trên đỉnh đầu hung hăng đâm xuống.
Khi đó đầu óc Bạch Chỉ trống rỗng, phấn đấu quên mình vọt qua, bắt lấy tay nàng, “Biểu muội, xin nghĩ lại!”
“Buông ra, kẻ sĩ thà chết chứ không thể nhục, ta có giận thì phải xả giận, có thù phải báo thù, tuyệt không mềm lòng.” Sức lực của Liễu Như khá lớn, nếu không phải lúc trước Bạch Chỉ rèn luyện cường thân kiện thể, sức lực như thế này nàng không ngăn chặn được.
“Vậy biểu tỷ đối đãi với muội như thế nào?” Bạch Chỉ quát bảo ngưng nàng ta lại, buồn giận lẫn lộn ngắm nhìn Liễu Như.
Liễu Như ngẩn ra, “Cũng tạm.”
“Ta yêu chàng, ta không có chàng không được, vì biểu tỷ, xin hãy thả chàng.” Bạch Chỉ nói năng hùng hồn đầy lý lẽ, giống như thề non hẹn biển, ánh mắt chân thành, giọng điệu trịnh trọng, khí thế mạnh mẽ, làm cho Liễu Như mềm nhũn.
Liễu Như mím môi, nghẹn khuất buông đao, đứng nghiêm một lúc rồi che mặt khóc chạy ra khỏi phòng.
Thật sự là khiến nàng ta rất khó xử.
Bạch Chỉ thấy Liễu Như rời đi, thở dài một hơi, đột nhiên nghĩ đến Bùi Cửu hôn mê chưa tỉnh, vội vàng xoay người lấy ra giải dược từ bên hông cho hắn ăn vào, lại nhìn cẩn thận, hai gò má Bùi Cửu đỏ ửng, hơi thở không đều, có triệu chứng xung huyết.
Bạch Chỉ kinh hãi, lẩm bẩm: “Chẵng lẽ hít vào quá nhiều mê dược, dẫn đến bệnh trạng khác? Không được, cần tìm đại phu.”
Nàng vừa đứng lên chuẩn bị rời đi, cổ tay bị người khác túm lấy. Bạch Chỉ kinh ngạc xoay người, chỉ thấy Bùi Cửu đỏ từ mặt đến cổ, giọng điệu hơi có vẻ không được tự nhiên, đôi mắt không dám nhìn thẳng nàng, hắn nói: “Ta vẫn chưa té xỉu.”
Sắc mặt Bạch Chỉ trắng bệch…
Nàng không tin tưởng lắm hỏi: “Sao có thể? Rõ ràng có mê dược.”
“Từ nhỏ đã lớn lên cùng với thuốc, rất nhiều loại dược đã miễn dịch. Chính là mê dược, không đủ liều.”
“Vậy sao ngươi lại giả bộ bất tỉnh?” Bạch Chỉ tức giận quả muốn dậm chân.
Bùi Cửu lại sung huyết, mất tự nhiên không nhìn Bạch Chỉ, chậm rãi nói: “Ta chỉ muốn xem rốt cục có âm mưu gì, ai lại nghĩ tới…” Hắn nhìn Bạch Chỉ, buông mi mắt xuống, không nói gì nữa.
Ai lại nghĩ tới nghe được một câu thổ lộ kinh thiên động địa, cảm động trời đất! Bạch Chỉ âm thầm giúp Bùi Cửu bổ sung một câu trong lòng. Lần này, nàng không nghĩ tới chuyện giải thích thêm nữa, mà đứng thẳng sống lưng, quyết đoán nói: “ Vậy có phủ nhận hay không?”
Kỳ thực Bạch Chỉ đang nửa giả nửa thật. Hoàn thành duyên phận chưa xong kiếp trước, không phải là chuyện không tốt. Nếu hắn có ý với nàng, nàng sẽ biết thời biết thế. Nếu vô tình với nàng, nàng sẽ mỉm cười từ bỏ. Tuổi Bạch Chỉ không còn nhỏ nữa, Bạch Uyên thúc giục, cùng việc sống lo lắng hãi hùng ở Bạch phủ, không bằng sớm mang Liễu thị đi xa.
Bùi Cửu thấy Bạch Chỉ cười như không cười, thẹn quá thành giận, dáng vẻ quê mùa mắng lại: “Dâm phụ!”
Bạch Chỉ thở dài dưới đáy lòng, chưa đủ lửa, đành phải mỉm cười từ bỏ. Bạch Chỉ hạ thấp người với hắn: “ Dâm phụ thất lễ, hẹn gặp lại Bùi công tử.”
Rời đi không hề quyến luyến, làm cho Bùi Cửu không rõ tình cảm của nàng, là thật hay giả…
Trước khi rời Liễu phủ, Bạch Chỉ tới sân của Liễu Như thăm một chuyến. Chưa từng nghĩ tới, nửa đường lại bị nha hoàn của Liễu Như cản lại, nói là thân mình Liễu Như không khỏe, không thể gặp khách. Bạch Chỉ đành phải thôi, bị sập cửa vào mặt đành phải trở lại sân của mình.
Thanh Hà ở trong phòng chờ đã lâu, trong tay nàng ta cầm một phong thư đưa cho Bạch Chỉ, “ Lão gia gửi thư nhà tới.”
Bạch Chỉ đón nhận không tình nguyện cho lắm. Thư của Bạch Uyên, nàng sợ cực kỳ. Trong thư viết: ‘Vô tình gặp một thư sinh, gia thế giàu có, không chê thanh danh con gái bị tổn hại. Mong con gái mau về thăm hỏi.’ Bạch Chỉ cười lạnh trong lòng, vội vàng mong nàng xuất giá như vậy, ngay cả phụ thân mắt cao hơn đỉnh cũng chấp nhận cả thư sinh, chắc chắn có vấn đề.
Kỳ thật Bạch Chỉ cũng đoán ra một phần, tất nhiên có nhị nương châm ngòi thổi gió gây khó dễ. Bạch Uyên trông cậy nàng gả cho Bùi Cửu, qua loa gả nàng cho một tên thư sinh như vậy, có lẽ trong nhà đã xảy ra chuyện gì. Cũng thế, đằng nào cũng phải lấy chồng, thư sinh thì thư sinh, chỉ cần rắp tâm không bất chính, thái độ làm người ngay thẳng, làm thê so với về sau bị Bạch Uyên làm đá kê chân bán đi làm thiếp còn tốt hơn. Tình cảm của nàng đối với Bạch gia vốn mỏng, có chuyện gì hay không, nàng chưa từng để bụng, chỉ là trong nhà còn có Liễu thị, nàng còn b