Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bạch Nhật Sam Y Tận

Bạch Nhật Sam Y Tận

Tác giả: Cẩm Trúc

Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341522

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1522 lượt.

việc này không đáng tin.
***
Bạch Thuật trở về sau, Liễu thị tươi cười nhiều hơn, nhị nương xị mặt, Bạch Uyên bởi vì tiếp nhận chức vụ, rất ít lộ mặt, hiển nhiên cũng ít khi ra mặt vì nhị nương. Liễu thị vui vẻ là Bạch Chỉ vui vẻ, cả ngày Bạch Chỉ tới chỗ Liễu thị chơi cùng Bạch Thuật, nói chuyện với trẻ con, cực kì đơn giản, chỉ mới mấy ngày, nàng và Bạch Thuật đã trở nên rất quen thuộc.
Bạch Thuật vẽ rất đẹp, thiên phú cực cao, hình như đã nhìn thấy là không quên được, hiển nhiên, chỉ giới hạn trong việc miêu tả hình ảnh. Hắn có thể đem vật nhìn lướt qua, tinh tế miêu tả, nhìn rất sống động, giống như đúc, làm cho Bạch Chỉ rất tán thưởng.
Vào một ngày mưa dầm, Bạch Thuật vẽ một bức họa, là một bộ thiếu nữ tiên dược đồ , thiếu nữ này vẻ mặt căng thẳng, mặt mày bất định, hình như có chút lén lút. Bạch Chỉ thấy thiếu nữ này nhìn rất quen mắt, nhìn kỹ mấy lần, phát hiện đúng là Thanh Hà?
“Thuật Nhi, thiếu nữ trong tranh này là Thanh Hà?”
Bạch Thuật gật đầu như gà con mổ thóc. Bạch Chỉ nhíu mày, nhất định đây không phải Bạch Thuật tưởng tượng, mà làmột hình ảnh trong óc hắn, hắn tinh tế vẽ ra . Gần đây, nàng xương cốt chắc khỏe, không uống thuốc. Vậy thuốc này cho ai uống? Vì sao dáng vẻ lại giống như tên trộm vậy?
Bạch Chỉ hỏi Bạch Thuật, “Thuật Nhi, đệ nhìn thấy lúc nào?”
“Hôm qua. Đệ thấy một tỷ tỷ ngồi trong góc sắc thuốc, liền nhìn vài lần, ai biết tỷ tỷ này thật là thú vị, sắc xong lại đổ rồi lại sắc, vài lần đặt ở bên miệng nhìn nước thuốc ngẩn người, xem ra vị tỷ tỷ này rất sợ đắng.”
“Có lẽ.” Trong lòng Bạch Chỉ hơn một tầng bóng ma.
Thuốc này là thuốc gì? cho ai uống?






Về việc Thanh Hà lén lút sắc thuốc, Bạch Chỉ còn chưa kịp truy tra, đã phát sinh một việc làm cho Bạch Chỉ cực kì tối tăm.
Thu Thiền nghe nói Bạch Chỉ trở về từ Đồng thành, liền nói sẽ đưa đến cho nàng thảo dược dưỡng nhan. Ngày đó Bạch Chỉ còn cố ý trang điểm từ sáng sớm chờ Thu Thiền nhiều ngày không gặp. Thu Thiền được cho là bằng hữu duy nhất của Bạch Chỉ, nàng gả làm vợ người khác, không giống trước kia như vậy không kiêng nể gì. Thu Thiền mỗi lần xuống núi bán dược liệu trở về, luôn đi Bạch phủ một chuyến, thuận đường mang cho Bạch Chỉ một ít thuốc bổ khỏe mạnh hữu ích cho thân thể. Bạch Chỉ bởi vì “thanh danh” không tốt, từ lúc Mộ Đồ Tô từ hôn về sau, rất ít ra ngoài, ru rú trong nhà, ngẫu nhiên ra ngoài, cũng là lên núi tìm Thu Thiền.
Không ngờ, buổi trưa buông xuống Thu Thiền mới hùng hùng hổ hổ đi tới, hơn nữa người cũng thần thần bí bí, vừa thấy Bạch Chỉ, đã lôi kéo Bạch Chỉ đi tới chỗ không người, tựa đầu vào bên tai nàng, nhỏ giọng hỏi: “Ai?”
“Gì?” Bạch Chỉ không hiểu cho lắm.
Thu Thiền vuốt bụng Bạch Chỉ, vươn hai ngón tay, liếc mắt hỏi.
Bạch Chỉ đành phải có lệ với Thu Thiền, “Ta vẫn chưa có thai, việc này có hiểu lầm, có điều bây giờ không thể nói rõ. Thu Thiền, hôm nay không thể chiêu đãi ngươi, ngày khác ta đến cửa tìm ngươi.”
Thu Thiền tin Bạch Chỉ, “Ngươi biết rõ tính ta nôn nóng, không nói với ta, ta sẽ luống cuống.”
Bạch Chỉ không để ý tới Thu Thiền oa oa kêu, đuổi nàng ta đi. Chờ Thu Thiền bất đắc dĩ rời đi, Bạch Chỉ liền đi tìm Thanh Hà. Nơi đầu tiên muốn tìm, đó là nơi Bạch Thuật vẽ tranh.
Thanh Hà quả thật ở nơi này sắc thuốc. Có điều nàng ta lúc này, không phải là vẻ mặt lo lắng bất an không yên bên trong bức họa, mà là bộ dạng lơ đãng, ẩn ẩn toát ra một bộ dáng mà Bạch Chỉ đã từng quen biết. Bộ dáng này là khi Liễu thị nhìn Bạch Thuật mới có.
Tình yêu của người mẹ.
Bạch Chỉ kinh hãi. Lúc này bảo nàng sao có thể bình tĩnh? Đầu óc nàng nóng lên, đi nhanh hướng Thanh Hà, đẩy ngã ấm sắc thuốc, mặt lạnh giận dữ chất vấn nàng ta, “Ta nghĩ ngươi cần phải cho ta một lời giải thích.”
Cả người Thanh Hà phát run quỳ trên mặt đất, cúi đầu nhận sai, “Tiểu thư, thực xin lỗi.”
“Ngươi không nên xin lỗi ta, mà là xin lỗi chính bản thân ngươi! Tại sao ngươi lại không phụ trách đối với bản thân như vậy?” Bạch Chỉ nhẫn nại tính tình, gằn từng tiếng nói.
Thanh Hà quỳ bất động như trước.
“Thế nào? Định im lặng?”
Thanh Hà lắc đầu, nâng hai mắt tuyệt vọng đẫm lệ nhìn Bạch Chỉ, “Em tự nguyện, em không hối hận.”
Bạch Chỉ quăng một bạt tai đi qua, thịnh nộ nói: “Lặp lại lần nữa.”
Thanh Hà nâng gương mặt sưng đỏ, như trước kiên định nói: “Thanh Hà yêu huynh ấy, tặng bản thân cho huynh ấy, cũng không hối hận. Điều Thanh Hà hối hận là, từng muốn phá thai. May mà kịp thời quay đầu.” Trong ánh mắt nàng ta kiên định, làm cho Bạch Chỉ hoảng hốt một trận. Đôi mắt tuyệt vọng và kiên định kia giống như đã từng quen biết.
Như nàng kiếp trước lúc mới gả cho Mộ Đồ Tô, Mộ Đồ Tô chỉ vén hỉ khăn, ngay cả liếc nhìn nàng một cái cũng ngại. Đêm động phòng hoa chúc, một mình nàng trông phòng. Nàng ngồi đối diện gương trang điểm, cũng là đôi mắt tuyệt vọng lại kiên định như vậy, âm thầm thề: nhất định phải làm cho Mộ Đồ Tô yêu nàng!
Đó rốt cuộc là không chịu thua hay là kiên trì với tình yêu, cố chấp