Tác giả: Cẩm Trúc
Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341520
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1520 lượt.
vô cùng chắc chắn nói: “Khẳng định cũng muốn một đứa trẻ.”
Không đến nửa khắc, Mộ Đồ Tô đi ra từ buồng trong, còn thuận tiện sửa sang lại quần áo hỗn độn. Vị tiểu kiều thê nhìn thấy, ngẩn ra, nở nụ cười, ngượng ngùng tựa vào tướng công nhà mình, “Hắn cùng tướng công lúc tân hôn giống nhau tốc chiến tốc thắng …”
Mặt tướng công một trận xanh một trận đen, cuối cùng đỏ thẫm, “Đời người khó tránh khỏi lần đầu tiên như vậy.”
Mộ Đồ Tô sửa sang lại vạt áo bị Bạch Chỉ túm nhăn, đi phòng Bạch Chỉ, phòng nàng làm sao có người ngủ chứ? Không có một bóng người. Hắn ngáp một cái, cởi áo lên giường, rất nhanh, đi vào mộng đẹp…
Ngược lại với Mộ Đồ Tô cấp tốc đi vào giấc ngủ, Bạch Chỉ rối rắm rất nhiều.
Nàng ôm chăn, mở to mắt, hơi thở tràn ngập hương vị của Mộ Đồ Tô. Gối đầu, trải giường, chăn bông, đều có hương vị thuộc về hắn. Đó là mùi thơm của cơ thể mà nàng quen thuộc nhất lại xa lạ nhất.
Kiếp trước, nàng là tiểu thiếp của hắn, lại chưa từng vào lúc hắn thanh tỉnh cùng giường chung gối. Nàng chỉ dám vào thời điểm hắn uống say, vì hắn sửa sang lại khi hắn nôn, giúp hắn thay quần áo, nhìn hắn bình thản nằm ngủ trên giường, nàng mới dám mạo hiểm, không quang minh lỗi lạc, rón ra rón rén nằm ở bên cạnh hắn, lắng nghe hắn hô hấp, cảm thụ tim hắn đập, ngửi mùi của người đàn ông nàng thích nhất.
Tuy rằng sáng sớm bị Mộ Đồ Tô đá xuống giường vài lần, nhưng sau này nàng thông minh, mỗi lần đều dậy sớm hơn so với hắn, không bị đá xuống giường nữa.
Nàng thích mùi của hắn. Bạch Chỉ nhẹ ngửi vài cái, tay cầm lấy chăn lại trở nên run run, nước mắt cuồn cuộn rơi xuống. Nàng đã từng khóc. Kiếp trước, vì yêu hắn, nàng hao hết tâm tư, không biết hổ thẹn, thầm nghĩ con mắt hắn liếc nhìn nàng một cái. Bây giờ, hắn nói hắn yêu nàng, nhưng nàng hiểu rõ, nàng không phải người trong mệnh của hắn, Nam Chiếu công chúa vừa xuất hiện, nàng sẽ bị ném sang một bên, loại đau đớn này nàng không muốn trải qua một lần nữa, nàng biết rõ, cho dù sống lại, nàng vẫn như trước không đủ kiên cường.
***
Mộ Đồ Tô rốt cục muốn ra thôn, trở về quân đội . Bạch Chỉ không biết vì sao hắn đột nhiên hiểu rõ. Chỉ biết, ánh mắt hắn nhìn đứa nhỏ cho tới bây giờ đều là dịu dàng , ban đêm, nhìn trời đổ tuyết, sẽ luôn ngẩn người, nội tâm hắn có suy nghĩ gì, nàng không biết. Nhớ lúc nàng gọi hắn ăn bữa ăn khuya, hắn luôn hỏi Bạch Chỉ, “Tuyết ở Tô thành, nàng còn nhớ rõ sao?”
Nàng trả lời: “Lúc Tô thành đổ tuyết, ta cũng không ra.”
“Phải không? Sợ là nàng không nhớ rõ thôi.”
Bạch Chỉ không hiểu ý tứ hắn trong lời nói này. Mộ Đồ Tô không đáp, nhìn bánh bao nóng hầm hập nàng đưa đến trên bàn, mỉm cười, “Lúc trời đổ tuyết, ăn bánh bao, là sở thích của ta.”
“Ta biết.” Bạch Chỉ thật tùy ý đáp.
Mộ Đồ Tô giật mình, lăng lăng nhìn nàng. Bạch Chỉ tự biết bản thân nói lỡ , nàng ngượng ngùng cười, che lấp cho bản thân, “Lúc trước Thanh Hà làm các loại bữa ăn khuya, chỉ có bánh bao, ngươi ăn cái là hết. Việc này thật dễ dàng quan sát.”
Đôi mắt Mộ Đồ Tô phai nhạt rất nhiều, bật cười, “Là ta suy nghĩ nhiều.”
“Tướng quân không nên suy nghĩ nhiều.” Bạch Chỉ đáp lại hắn, “Tướng quân, ngài chậm rãi dùng, ta cáo từ .”
Một lần ăn bánh bao vào bữa ăn khuya, Mộ Đồ Tô nói với Bạch Chỉ: “Đêm nay nàng dọn dẹp một chút, ngày mai chúng ta đi ra ngoài.”
Nhưng trời không tốt, sáng sớm nổi lên bàng bạc đại tuyết. Thanh Hà đề nghị chờ tuyết ngừng lại rồi đi. Bạch Chỉ đợi lâu như vậy cũng không vội một ngày này, nhưng nàng không ngờ, chờ không kịp là Mộ Đồ Tô, hắn cố ý muốn đội tuyết rời đi. Hắn đột nhiên làm cho Bạch Chỉ có chút không hiểu, nhưng hắn to nhất, không thể không theo.
A Phúc đi phía trước dẫn đường cho bọn hắn, hắn quen thuộc “Vô Hồi Lâm” thật giống như bồ câu đưa thư đối với mục đích, tập trung vào mục đích , cho dù gió tuyết đan xen, hắn cũng có thể chuẩn xác không lầm. Mấy ngày liền tuyết rơi chồng chất. Mỗi lần Bạch Chỉ đi một bước, đều vô cùng gian khổ. Nếu như thân mình giống kiếp trước, đi hai bước đã gục không dậy nổi. Bây giờ, nàng không thể nói thân cường thể tráng, nhưng không đến mức động bất động đã gục.
Có điều tuyết càng lúc càng lớn, cho dù xương cốt nàng cường tráng , nhưng cuối cùng cũng là đàn bà, thể lực theo không kịp, nàng bất hạnh vấp ngã, cả người chui vào trong tuyết. Cả người nàng bị khiêng lên, Mộ Đồ Tô giúp nàng thanh lý tuyết trên người, nắm hai bàn tay đông lạnh của nàng, vuốt vuốt mái tóc nàng hơi hỗn độn, “Lạnh sao?”
Bạch Chỉ gật đầu. Thật sự là người đàn ông nhiệt huyết, thời tiết như vậy, tay vẫn ấm áp dễ chịu, đi lâu như vậy, ngay cả hơi thở cũng không ngắt một chút.
“Ta cõng nàng.”
Bạch Chỉ ngẩn ra, “Không cần.”
“Nói nhiều, đi lên.” Mộ Đồ Tô chìa lưng về phía nàng. Mặc dù hắn mặc nhung trang, nhưng nàng cảm thấy tấm lưng kia nhất định sẽ ấm . Nàng nuốt nuốt nước miếng, hít sâu, vẫn trèo lên. Nàng quả thật đi không nổi, chân đông lạnh đã không phải của nàng, sắp rụng xuống.
“Nàng đúng là người đàn bà ngu xuẩn, tại sao không làm cho mình một đôi giày?” Mộ Đồ Tô vừa cõng nàng, lại