Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1341816
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1816 lượt.
èn kẹt, bây giờ nếu có thể hoạt động được một ngón tay, nếu có thể động một ngón tay thôi, thì hắn nhất định bóp chết Hồ lô này!
Trong phòng im lặng hồi lâu, Hồ Lộ thay khăn lông trên đầu hắn: “Diệp Khuynh Thành, nếu cậu tức giận thì hãy cố gắng khỏe lại đi, như vậy thì tôi mới không dám ăn hiếp cậu nữa.”
Giọng nói này, cho dù là kẻ ngạo mạn như Diệp Khuynh Thành cũng nghe được sự lo lắng của cô.
Sự lo lắng của cô ấy…
Trong lòng không kìm được mà ấm lên, khóe môi Diệp Khuynh Thành động đậy, khổ sở nói: “Khỏi bệnh rồi… sẽ xử lý ngươi.”
“Được.”
Bệnh của Diệp Khuynh Thành cuối cùng cũng khởi sắc, nhưng hắn lại chưa có cơ hội xử lý thì Hồ Lộ đã lao đầu vào công việc bận rộn. Hôm nay mưa lớn, Hồ Lộ đi làm sớm, Diệp Khuynh thành đang quấn tấm thảm ngồi trên sô pha xem tivi: “Mì gói có vị mới rồi, tối đem về cho ta một ít nhé.”
“Bệnh cậu mới vừa khỏi thôi, tối về tôi nấu cháo cho cậu ăn, coi nhà nhé.” Cô vừa mang giày vừa dặn dò, lời chưa dứt thì người đã ra khỏi cửa.
Diệp Khuynh Thành giận dữ xoa mũi: “Đã nói lão tử không phải chó mà.”
Hôm nay Diệp Khuynh Thành chờ đến tám giờ tối mà Hồ Lộ vẫn chưa về nấu cháo.
Bên ngoài sấm chớp ầm ầm, trong lòng Diệp Khuynh Thành cũng nóng như bị sét đánh, nóng đến kỳ lạ. Hắn bực bội vò tai, hắn nói với bản thân đó chẳng qua là con người ngu xuẩn thôi. Nhưng lại không nhịn được mà cầm dù chạy xuống dưới lầu.
Hồ Lộ lại thở dài: “Hôm nay…” Dường như cô nghĩ đến điều gì đó, ánh mắt đột nhiên sáng lên, cô quay người về phía sau nhìn Diệp Khuynh Thành hỏi: “Cậu nói cậu đến đây để tìm anh cậu đúng không? Anh cậu là quỷ đúng không? Ở rất gần nơi tôi nhìn thấy cậu lần đầu đúng không?”
Diệp Khuynh Thành gật đầu.
Hồ Lộ khẽ nhíu mắt, nghiêm túc nói: “Diệp Khuynh Thành, hôm nay tôi gặp quỷ ở công ty.”
Diệp Khuynh Thành ngẩng ra, thần sắc trên mặt cũng khẽ nghiêm túc lại: “Tối mai đưa ta đi.”
Trong hành lang tối tăm có ánh sáng xanh khiến người ta hoảng hốt.
Hồ Lộ giật tay áo của Diệp Khuynh thành, sợ hãi dựa vào hắn mà đi, đi đến ngã rẽ của hành lang, Hồ Lộ run giọng nói: “Chính là ở ngã rẽ này… hôm qua tôi tình cờ gặp được một bóng người trắng mờ mờ, sau đó đi xuyên qua người tôi.” Cô nổi da gà, cơn lạnh dường như lại chiếm lấy cô, “Tiếp đó tôi không động đậy được, cứ đứng ở đây một tiếng đồng hồ…”
Diệp Khuynh Thành nhíu mày, hắn cầm lấy bàn tay lạnh ngắt của Hồ Lộ nói: “Ngươi run cái gì, hôm nay chẳng phải có ta đây sao?”
Hắn nói cứ như chuyện đương nhiên, Hồ Lộ ngẩn ra, dẩu miệng nói: “Nói cứ như cậu sẽ bảo vệ tôi ấy.”
“Chứ không thì sao, ngươi bảo vệ ta à?” Giọng điệu mỉa mai của hắn khiến khóe miệng Hồ Lộ giật giật muốn mắng người, nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì cái tên này còn thừa nhận là sẽ bảo vệ cô nữa chứ, thừa nhận cũng tự nhiên quá đi.
Má Hồ Lộ đỏ lên, cảm thấy bàn tay bị hắn nắm nóng lên một cách kỳ dị. Cô nghĩ đến vẻ mặt hoảng loạn và yếu đuối của Diệp Khuynh Thành lúc tìm cô hôm qua, trong lòng ấm áp dâng lên một câu hỏi, nghẹn lại ở cổ họng, cô cúi đầu nhìn ngón chân mình, tai đỏ lên, lắp bắp nói: “Cái đó, thật ra hôm qua tôi đã muốn hỏi… cái đó… cậu… có phải cậu… thí… thí… thích…*”
*Đọc là xi xi xi: nghe giống đang cười hihi
Diệp Khuynh Thành nhíu mày bực bội nói: “Đừng cười, huynh ấy ra rồi.”
Hồ Lộ rất muốn cho Diệp Khuynh Thành biết, bây giờ cô đang rất muốn nghiêm túc xác nhận tâm ý của đối phương chứ không phải đang cười ngốc. Nhưng lúc cô ngẩng đầu thì đột nhiên nhìn thấy một bóng ma bay ngang qua trước mặt Diệp Khuynh Thành, sắc mặt trắng bệch, cô lập tức nghẹn lời: “Quỷ quỷ… Diệp Khuynh Thành, tôi sợ chết.”
“Không ra gì.” Diệp Khuynh Thành cười phì, tay trái ôm phía sau cô, tay phải ngưng tụ một đạo kim ấn, nhưng Diệp Khuynh Thành còn chưa có động tác gì thì hành lang đột nhiên thổi tới một luồng gió quỷ dị, có tiếng chuông bạc vang lên dọa cho Hồ Lộ run cầm cập.
Diệp Khuynh Thành khẽ nhíu mắt, nhìn cô gái áo trắng hiện ra từ trong không trung. Cô gái áo trắng điềm đạm quét mắt qua Diệp Khuynh Thành và Hồ Lộ rồi gật đầu, rồi trong tay xoáy ra một sợi dây vàng bám lấy bóng ma kia, bóng ma dường như bị trói lại, từ từ hiện ra hình người.
Đó là một chàng trai cực kì xinh đẹp, chỉ là toàn thân đầy hơi thở âm lạnh khiến người ta sợ xanh mặt. Nhìn thấy gương mặt của hắn, Diệp Khuynh Thành vui mừng nói, “Khuynh An đại ca! Theo đệ về đi. Hai hồn bảy phách kia đệ đã tụ lại cho huynh rồi, chỉ còn chủ hồn thôi. Nếu huynh về thì có thể đầu thai, quên đi kiếp trước, không cần chịu nỗi khổ kiếp kiếp phiêu linh nữa.”
“Đầu thai?” Ánh mắt hỗn loạn của Diệp Khuynh An ngưng tụ trên mặt Diệp Khuynh Thành, hắn lập tức cười lớn, tiếng cười thật thê lương khiến Hồ Lộ nghe mà thấy chua xót một cách kỳ lạ, “Nếu ta muốn đầu thai thì còn cần đệ tới cứu sao?”
“Đại ca…” Diệp Khuynh thành muốn nói nhưng lại thôi.
Cô gái áo trắng đang đứng bên cạnh bỗng nhiên lên tiếng: “Hôm nay ngươi muốn cũng phải đầu thai, không muốn cũng phải đầu thai.” Giọng