Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bản Báo Ccáo Tình Yêu

Bản Báo Ccáo Tình Yêu

Tác giả: Đan Phi Tuyết

Ngày cập nhật: 04:35 22/12/2015

Lượt xem: 134893

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/893 lượt.

i theo.
“Này, cô đi lung tung như vậy, ngộ nhỡ chân bị trầy thì phải làm sao?”
“Hả?” Nghe thấy tiếng nói, Gia Lệ ngẩng đầu, vẻ mặt nghi hoặc. “Anh vẫn chưa đi?”
“Cô thật ngốc, trên mặt đất toàn là nước, cô đi chân trần thế rất nguy hiểm!”
“Kia…” Gia Lệ đờ người ra nhìn anh.
Anh xoay người ngồi xổm xuống. “Lên đi, tôi giúp cô tìm.”
Nhìn chằm chằm vào bóng lưng rộng lớn kia, Gia Lệ như u mê.
Anh quay đầu lại giục: “Này, lên đi a – “
“Ờ.” Gia Lệ trèo lên, anh đứng thẳng dậy. Cô vòng tay qua cổ anh, đồng thời không nén nổi xúc động từ tận đáy lòng.
Mưa như trút nước, anh cõng cô dọc theo đường phố để tìm giày.
“A! Ở chỗ kia ——” Gia Lệ chỉ vào một chiếc giày cao gót màu trắng phía trên rãnh nước.
Bạch Bạc Sĩ khom người nhặt lên, phát hiện gót giày đã lệch hẳn đi. “Cô thật bạo lực.” Đưa cho Gia Lệ, cô cầm lấy giày quan sát.
“Mua ở quán ven đường quả nhiên không có đồ nào tốt!”
Ở gần đó cũng tìm được nốt chiếc còn lại, nó rơi vào trong đống rác, nằm bên đống đồ ăn thiu thối.
Bọn họ trợn mắt nhìn chiếc giày kia, một hồi trầm mặc.
“Này, còn cần không?” Cực dơ bẩn, anh không muốn nhặt.
“Ách —— không… Không cần.” Nhưng không có giày làm sao bắt được taxi? Sao về nhà được?
Bạch Bạc Sĩ xoay người nhìn nhìn chiếc xe của anh, cũng đang suy tư về vấn đề này.
“Thả tôi xuống đi.” Gia Lệ xấu hổ, anh đã cõng cô hồi lâu rồi.
“Dù gì cũng cõng rồi, đã giúp thì giúp cho trót, tôi chở cô đi tố giác.” Aizzz ~~ không còn cách nào, anh quả thực mềm lòng.
“Ờ… Ừm.” Gia Lệ trầm mặc, Bạch Bạc Sĩ cõng cô đi tiếp, cô lén nhìn nghiêng khuôn mặt anh, chàng trai này… Hóa ra rất tốt bụng a! Ngẫm lại thái độ của mình lúc trước đối với anh, cô thấy hổ thẹn vô cùng.






*** Đồn cảnh sát —— “Biển số xe là bao nhiêu?” Cảnh sát hỏi Gia Lệ.
“A?” cô sửng sốt.
“Ba chữ đầu có vẻ là QXX.” Bạch Bạc Sĩ đáp.
“Ừ.” Cảnh sát ghi lại, Gia Lệ kinh ngạc, quay đầu liếc nhìn Bạch Bạc Sĩ.
Cảnh sát lại hỏi Gia Lệ. “Màu sắc chiếc xe đó?”
Bạch Bạc Sĩ nhún nhún vai nhìn Gia Lệ, vấn đề này nên để cô tự trả lời!
“Giấy tờ tùy thân, hơn một ngàn đồng, thẻ điện thoại…”
“Còn gì nữa không?”
Bạch Bạc Sĩ thấy cô dừng một chút, ánh mắt tối sầm lại. “Còn có một tấm ảnh chụp.”
“Ra thế.” Cảnh sát nhìn chằm chằm Bạch Bạc Sĩ, cười mờ ám. “Ảnh chụp anh ta?”
Aizzz ~~ hiểu lầm rồi, Gia Lệ vội lắc đầu. “Không phải anh ta, là bạn tr… tôi” Đột nhiên nghẹn lời, cô đính chính.
“Là bạn tôi thôi.”
Bạch Bạc Sĩ quay đầu đi không nhìn cô, không biết tại sao trong lòng cảm thấy chua xót.
Hoàn tất ghi chép, Xa Gia Lệ gọi điện thoại tìm người tới đón, chùm chìa khóa ở trong ví da mất rồi, cô không sao về nhà được.
Bạch Bạc Sĩ lắng nghe cô gọi điện thoại, thấy cô liên tục quay số ba lần, cũng không có ai nhấc máy.
Bạch Bạc Sĩ ngẩng đầu nhìn về phía đồng hồ trên tường, đã hai giờ sáng. Trễ như thế, người bình thường đều đương ngủ say?
Gia Lệ ảo não, cô gãi gãi đầu, ngoại trừ điện thoại trong nhà, và điện thoại của phía nhà xuất bản, của những người khác cô đều không nhớ, đương nhiên vẫn còn nhớ rõ số của một người, Cao Tuấn Thái.
Cô thở dài, cảm thấy mình thật uất ức, kiên trì gọi cho bạn trai trước. Aizzz, xui xẻo, thật mất mặt!
Điện thoại kết nối được. “A lô? Tuấn Thái, em…”
“Xin chào, hiện giờ tôi không nghe máy, xin hãy để lại lời nhắn sau tiếng bíp.”
Là máy ghi âm, Gia Lệ cúp máy, quá chán chường.
Cảnh sát hỏi cô. “Thế nào?”
Xa Gia Lệ lúng túng, rất ngượng ngùng nói: “Ách, cảnh sát tiên sinh, có thể cho phép tôi đợi đến buổi sáng không? Chìa khóa trong nhà ở túi xách da mất rồi, tôi bây giờ không có cách nào, a ——” cô kinh ngạc gào, Bạch Bạc Sĩ kéo cô.
“Tới nhà tôi.” Anh nói, liền kéo cô đi ra ngoài.
Giờ phút này Bạch Bạc Sĩ chỉ muốn mau chóng nghỉ ngơi, muốn mau mau thay bộ quần áo ướt sũng ra khỏi người. Nhưng anh quả thực không nỡ lòng bỏ mặc cô, hơn nữa một cô gái đang bơ vơ như vậy. Suy đi tính lại, để cô ở một đêm cũng không chết!
*** wow ~~ căn nhà Bạch Bạc Sĩ thật rộng lớn, sạch sẽ lại thư thái. Nhà Bạch Bạc Sĩ có sàn gỗ xinh xắn là hàng xịn, có bộ ghế sô pha to trắng như tuyết, có giá sách gỗ kê sát tường, tủ đựng đĩa CD ngăn nắp sắp theo thứ tự bảng chữ cái ABC, sách báo tạp chí trên bàn uống trà được để ngay ngắn, căn nhà Bạch Bạc Sĩ quả nhiên phi thường!
Xa Gia Lệ không ngừng tán thưởng tận đáy lòng, căn hộ sạch sẽ, vô cùng ngăn nắp lại rộng rãi chẳng khác nào những căn nhà mẫu, tỉ lệ nghịch với cái ổ chuột của cô.
Ừm… Cô tuyệt đối sẽ không bày biện tủ đựng CD gọn gàng, càng miễn bàn tới việc sắp theo thứ tự chữ cái, cô là dạng người không đem đĩa ACD bỏ vào vỏ BCD nên trộm cười.
Cô cũng sẽ không giống anh sắp xếp tạp chí sách báo chỉnh tề như vậy, cô đều quăng ném bừa bãi trên bàn hay dưới đất, cho đến khi ngập phòng mới thôi. Căn hộ nho nhỏ của cô mặc dù không được ngăn nắp cho lắm, cũng coi như sạch sẽ.
Lại chăm chú ngắm nhìn ghế sô pha trắng tinh mà Bạch Bạc Sĩ mua, đây…