Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bần Cùng Dã Nương Tử

Bần Cùng Dã Nương Tử

Tác giả: Trầm Vi

Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015

Lượt xem: 1341130

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1130 lượt.

n nàng thông minh, tài trí.
“Thành giao!” Rốt cục! Đông Phương Dực không dấu vết lau đi mồ hôi lạnh.
Đàm phán mua bán thuận lợi, hai người hai tâm tư đều cười rộ đặc biệt vui vẻ.
“Đúng rồi, ngươi làm sao mà biết ta là người Tây Môn gia?” Quái, nàng chưa nói hắn làm sao có thể hiểu được?
“Ngươi vừa mới không phải đã nói ngươi là thổ phỉ giỏi nhất của Tây Môn gia, chẳng lẽ ngươi đã quên?” Đông Phương Dực nhíu mày, không nghĩ tới trí nhớ của nàng kém như thế.
“Là nha! Ta làm sao có thể đã quên.” Tây Môn Nguyên Bảo vỗ vỗ đầu.
“Quan trọng hơn, đánh cướp vùng này ngoài trừ Tây Môn gia thì còn ai vào đây nữa” hắn thản nhiên châm chọc.
“Đó là vì người khác không bằng chúng ta, họ sợ mất mặt, xấu hổ cho nên tự nhiên không dám tranh giành với chúng ta” Tây Môn Nguyên Bảo nghe không ra hắn châm chọc, nghĩ lầm hắn ca ngợi bọn họ, càng thêm đắc ý.
Thấy nàng như thế đắc ý, Đông Phương Dực khắc sâu ghi nhớ không thể lấy lẽ bình thường mà đối đãi với nàng.
“Đông Phương Dực, nhà các ngươi vẫn đều rất tiền, hiểu chưa?” Tây Môn Nguyên Bảo đột nhiên lấy mệnh lệnh miệng nói.
“Vì sao?” Đông Phương Dực nhíu mày nghễ nàng. Đông Phương gia có tiền cùng phủ, khả cùng nàng không quan hệ.
“Bởi vì các ngươi có tiền, chúng ta thưởng đứng lên mới đã nghiền a! Ha ha ha……” Tây Môn Nguyên Bảo kiêu ngạo cười to.
“……” Lão thiên gia vì sao phải như vậy đợi hắn? Vì sao phải làm cho hắn gặp này càn rỡ dã nha đầu? Hắn hối hận cứu nàng, thật sự hối hận !
Hắn muốn bóp chết nàng; Hắn muốn cho nàng rốt cuộc không thể cười đến như thế bừa bãi; Hắn muốn nàng hiểu được như thế nào cười đừng nhe răng, đi đừng kéo váy, bước đừng lộ chânmắt đừng luôn liếc nhìn chung quanh; Hắn muốn nội tâm cũng tốt đẹp như vẻ bề ngoài của nàng; Hắn muốn…… Hắn muốn……
“Di, ngươi như thế nào lại ngủ rồi? Ta còn chưa nói xong đâu, Đông Phương Dực, tỉnh, tỉnh a!” Tây Môn Nguyển bảo đang cười đến đắc ý thấy hắn đột nhiên lăn ra ngủ liền lớn tiếng gọi.
Đáng tiếc Đông Phương Dực quá mệt mỏi, trên người còn có thương tích cần nghỉ ngơi, hơn nữa hắn cũng không muốn nghe Tây Môn Nguyên Bảo ở đó kiêu ngạo nói, cho nên hắn thà đi gặp chu công, không thèm để ý đến nàng.
Trong lúc ngủ mơ Đông Phương Dực đột nhiên bị mùi thơm làm cho tỉnh lại, ngay sau đó cái bụng của hắn không chút ý tứ phát ra tiếng kêu “ cô lỗ, cô lỗ”, cho đến khi hắn mở mắt ra thì thấy Tây Môn Nguyên Bảo đang ngồi bên đống lửa nướng thịt lợn rừng.
Hắn nhìn con lợn rừng đang được nướng chảy mỡ mà thèm nhỏ dãi, làm cho hắn càng thêm đói bụng. Mỡ lợn rừng nhỏ xuống đống lửa làm cho đống lửa cháy bùng lên, lại vang liên những tiếng lách cách, lập tức cái bụng của hắn cũng không chịu thua kém kêu càng to hơn, chỉ sợ thiên hại không biết hắn đói.
“Ngươi tỉnh?” Tây Môn Nguyên Bảo nghe thấy tiếng bụng hắn kêu đói, vui vẻ quay đầu nhìn lại, tay vẫn nhanh nhẹn đảo lợn rừng trên lửa.
“Ân”, để cho nàng nghe thấy tiếng bụng hắn kêu đói, hắn có chút xấu hổ.
“Đợi thêm chút nữa thôi là có thể ăn, ngươi trước uống chút nước đi” Tây Môn Nguyên Bảo căn bản không quan tâm đến chuyện cái bụng của hắn kêu đói, với nàng âm thanh đó còn đặc biệt thân thiết bởi vì bụng của nàng cũng luôn kêu “ cô lỗ, cô lỗ” a!
Nàng tạm thời ngừng nướng lợn rừng, đem ống trúc đựng nước tới bên giúp hắn uống.
Nàng không nói hắn cũng quên mất mình đang miệng đắng lưỡi khô, liền tham lam cầm lấy ống nước trên tay nàng uống mà cứ ngỡ như là nước cam lộ. Nàng lại làm cho hắn kinh ngạc, nàng chăm sóc người khác cũng thật chu đáo, tỉ mỉ, không phải chuyện gì cũng cẩu thả như hắn nghĩ.
Thấy hắn uống xong, Tây Môn Nguyên Bảo liền nhẹ nhàng để hắn nằm xuống, tiếp tục quay lại nướng lợn rừng.
Đông Phương Dực nằm đó, lẳng lặng nhìn động tác của nàng mới phát hiện từ lúc hắn mê man, nàng đã làm không ít chuyện. Theo lý thuyết, việc này nên để hắn làm nhưng hắn bị thương, nên nhất nhất các việc đều do nàng đảm đương. Thế nhưng không thấy nàng một chút mệt nhọc hay than phiền, ngược lại còn có vẻ thích thú. Vui vẻ của nàng cuốn hút hắn, làm cho hắn vơi đi những lo lắng trong lòng, không bằng học nàng vui vẻ đối mặt mọi chuyện, dù sao thuyền tới đầu cầu tự nhiên thẳng, hắn còn chưa có chết, chắc chắn sẽ tìm được giải pháp giải qyết tình thế khó khăn này.
“Rất thơm phải không?” Tây Môn Nguyên Bảo cười hỏi.
“Ân, con sâu trong bụng ta đang muốn tác oai tác quái rồi” tự nhiên của nàng cũng giúp Đông Phương Dực thả lỏng tâm tình, thẳng thắn nói cho nàng biết hắn đói tới mức nào.
“Ha! Cũng giống như ta” Tây Môn Nguyên Bảo cao giọng cười to “ ta vốn nghĩ lần này chúng ta xong rồi, cũng may thừa dịp lúc ngươi ngủ, ta đi dạo chung quanh vừa vặn phát hiện con lợn rừng này. Ngươi nói đi, có phải lão thiên gia đối xử với chúng ta rất tốt hay không? Cư nhiên lại đưa tới con lợn rừng này để tế ngũ tạng miếu của chúng ta”
“Ngươi làm sao mà bắt được nó” tuy trong lòng đã có đáp án nhưng hắn vẫn muốn nghe nàng nói.
“Ta một quyền đánh bất tỉnh nó.” Tây Môn Nguyên Bảo đắc ý khoe khí lực của mình, lợn rừng ươn