Tác giả: Tô Lưu
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341013
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1013 lượt.
ng tiện, lại cảm thấy cũng không cần thiết phải đứng một bên nhìn lén Nguyễn Trữ Khanh, vậy nên phái Yến Tử và Lưu Dục qua, giám thị bọn họ chặt chẽ.
Hôm đó Nguyễn Trữ Khanh cũng ăn mặc khá tỉ mỉ, có điều, không hẳn đều là vì Tô Thiên Thanh. Từ xưa đến nay cô vẫn là người ham sĩ diện, ra cửa ăn mặc là chuyện bình thường. Cộng thêm lần trước xấu mặt trước Tô Thiên Thanh nên cô mới tốn thêm chút tâm tư. Có điều xem hành động của Tô Thiên Thanh, trong lòng Nguyễn Trữ Khanh cũng có chút an tâm. Người đàn ông này mặc dù không yêu cô nhưng cũng có cảm tình với cô, nếu không sẽ không hết lần này tới lần khác chọn cô.
Nhà hàng là do Tô Thiên Thanh chọn, nghe nói là rất khó đặt chỗ, phần lớn người ta đều phải đặt từ một tháng trước. Cho nên không phải sợ đám ký giả nhận được tin, chạy tới mượn tiếng ăn cơm mà chụp ảnh. Về phần Yến Tử và Lưu Dục thì cũng được thơm lây, ngồi ở một vị trí cách đó không xa mà canh giữ.
Nguyễn Trữ Khanh bước tới trước mặt Tô Thiên Thanh, không đợi anh đứng dậy kéo ghế cho mình đã tự ngồi xuống. Xem ra tâm trạng của cô ấy không tệ, không giống bộ dạng muốn chết muốn sống. Tô Thiên Thanh cảm thấy suy đoán của mình quả nhiên không sai, cũng chỉ có kiểu người như Phùng Sở Sở với coi chuyện như vậy là việc to tát.
Sau khi hai người ngồi xuống, nhấp một chút rượu. Tô Thiên Thanh nhìn gương mặt từ từ đỏ lên của Nguyễn Trữ Khanh, cười hỏi: “Bình thường cô thích uống rượu chứ?”
“Thực ra thì tửu lượng của tôi cũng bình thường.” Nguyễn Trữ Khanh đáp, “Cũng chỉ lúc nào đi với bạn bè thì mới uống một chút thôi.”
“Tôi thực sự không ngờ được, cô lại là bạn của Phùng Sở Sở.”
“Thực ra thì tôi cũng bất ngờ, người gặp ở cửa thang máy hôm đó lại là anh.” Nguyễn Trữ Khanh cười với anh ta một cái, chỉ gót giày của mình nói, “Đôi giày kia, vì anh mà phải bỏ đi.”
Tô Thiên Thanh khẽ nghiêng người qua, cười như không cười nói: “Có cần tôi đền cho cô đôi khác không?”
“Không cần, anh cũng biết, tôi đến gặp anh, chẳng phải chỉ vì một đôi giày.”
Tô Thiên Thanh gật đầu một cái, tỏ vẻ mình đã hiểu. Trong lòng vẫn có chút giật mình, anh vẫn cảm thấy, cho dù Nguyễn Trữ Khanh là vì tiền nên mới tham gia cuộc thi này thì cũng sẽ không nói thẳng mục đích ra như vậy.
Nhưng hôm nay, anh cảm thấy, mình dường như đã nhìn nhầm.
Tâm trạng của Nguyễn Trữ Khanh dường như không được tốt lắm, uống một hớp cạn sạch nửa ly rượu nho trong tay, từ từ mở máy phát: “Thực ra thì lúc ghi danh, tôi còn chưa chia tay với bạn trai cũ. Sau đó anh ta ôm hoa và nhẫn đến nhà tôi cầu hôn, lại bị tôi vứt đi, vậy nên anh ta leo lên cửa sổ định nhảy lầu tự sát. May mà anh đi qua chỗ đó, khuyên được anh ta xuống.”
Tô Thiên Thanh càng nghe, chân mày lại càng nhíu chặt, đến cuối cùng rốt cục không nhịn được tự giễu nói: “Thật không nghĩ tới, người tôi cứu lại là bạn trai của cô.”
“Không, là bạn trai cũ.” Nguyễn Trữ Khanh bổ sung, “Thực ra thì tôi thừa nhận, tôi là một kẻ tham mộ hư vinh, nhưng tiền của anh ta, tôi không tài nào cần nổi, cho nên tôi chọn cách chia tay với anh ta. Có điều, tôi vẫn muốn cảm ơn anh đã cứu anh ta một mạng.”
“Tại sao lúc ấy tôi lên trên lầu chỉ thấy mỗi Phùng Sở Sở mà không thấy cô?”
“Bởi vì tôi đã sớm rời khỏi nơi đó, mẹ tôi gọi điện bảo tôi về nhà một chuyến, tôi để Sở Sở giúp tôi khuyên nhủ anh ta một chút. Ai ngờ lại gây ra chuyện lớn như vậy.” Nguyễn Trữ Khanh mặc dù không tận mắt nhìn thấy cảnh Khương Nghị tự sát, nhưng giờ nghĩ đến vẫn cảm thấy hơi sợ. Nếu anh ta mà chết thật thì cô phải làm sao?
“Thực ra thì tôi sớm phải đoán ra bạn gái của anh ta chính là cô mới đúng. Lúc tôi đưa cô về nhà, biết nhà cô ở khu đó, mà cô lại là bạn của Phùng Sở Sở, vậy mà tôi vẫn không nghĩ đến.”
“Cho nên tôi chọn chính miệng nói cho anh biết, nếu anh thực sự muốn yêu đương với tôi, tôi hy vọng chúng ta có thể thẳng thắn với nhau. Mặc dù anh có rất nhiều tiền nhưng không có nghĩa là anh phải làm một kẻ coi tiền như rác, để cho tất cả phụ nữ khoắng một khoản.” Nguyễn Trữ Khanh nói vô cùng tình chân ý thiết, không chỉ có Tô Thiên Thanh, ngay cả chính bản thân cô cũng sắp bị cảm động. Có điều, lời này không phải là những lời dối trá, những gì cô nói, quả thực là thật lòng.
Tô Thiên Thanh vuốt mũi, nở nụ cười. Nguyễn Trữ Khanh nói không sai, dường như tất cả phụ nữ đều cảm thấy anh có tiền, chính là trời sinh ra để cho bọn họ làm thịt. Nếu như anh không muốn, chẳng những không được bao dung, trái lại còn bị người ta nhạo báng. Thế giới này, từ bao giờ lại đặt ra một quy định như vậy cho người có tiền?
Tiếp đó, hai người bắt đầu ăn cơm, tán gẫu vài chuyện linh tinh. Tô Thiên Thanh mặc dù biết Lưu Dục và một đám ký giả vẫn đang chú ý đến bọn họ. Nhưng trực giác của anh lại cảm nhận thấy, dường như ở một góc nào đó, có một cặp mắt vẫn đang nhìn theo bọn họ chằm chằm.
Ăn cơm tối xong, Tô Thiên Thanh đề nghị lái xe đi hóng gió, Nguyễn Trữ Khanh không cự tuyệt, lên xe cùng anh ta. Đám Lưu Dục đã đi về, Yến Tử bày tỏ sự thật vọng vô cùng với lần này. Bởi vì cuộc hẹn hôm nay chẳng có gì đ