Tác giả: Tô Lưu
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 134973
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/973 lượt.
làm sao mà thấy được?”
“Bởi vì lúc đó, tôi vừa vặn đến nhà anh ấy tìm anh ấy. Anh ấy thậm chí còn nói chuyện về cô với tôi, tôi có thể đọc ra rất nhiều thứ từ vẻ mặt của anh ấy. Những thứ này, lấy đầu óc của cô, vĩnh viễn cũng không hiểu được.”
Tôn Chanh trong lời có ý, còn không quên châm chọc Phùng Sở Sở một câu để trả thù. Nhưng Phùng Sở Sở giống như nghe cũng không hiểu vậy, căn bản không để ý đến lời cô ta nói, chỉ do dự hỏi: “Nếu Tô Thiên Thanh thực sự thích tôi, tại sao cô lại cảm thấy tôi có thể tặng anh ấy lại cho cô? Hơn nữa, cho dù tôi có làm vậy thật, anh ấy cũng chưa chắc đã yêu cô lần nữa.”
Tôn Chanh cầm cốc cà phê đã sớm lạnh như băng lên, uống một hớp, gương mặt hiện lên vẻ quỷ dị, từ từ ghé sát vào Phùng Sở Sở, nhẹ nhàng phun ra một câu: “Bởi vì, tôi đã vì anh ấy mà… giết người.”
Tay của Phùng Sở Sở cuối cùng cũng run lên, nước trái cây bên trong cốc đổ hết ra ngoài. Nhân viên phục vụ nghe thấy tiếng động liền vội vàng chạy lại dọn dẹp. Phùng Sở Sở có chút thất thần, nhìn đăm đăm vào Tôn Chanh. Cô không biết Tôn Chanh nói thật hay nói dối. Nhìn dáng vẻ của cô ta, dường như đầu óc không được bình thường cho lắm, những gì cô ta nói ra cũng không phải đặt trong lòng làm gì. Nhưng nhìn sắc thái trong mắt cô ta, Phùng Sở Sở lại có chút hoảng hốt, trong tiềm thức, cô hơi tin vào những gì cô ta nói.
“Phùng tiểu thư, cô làm sao vậy? Sợ à?” Tôn Chanh chợt cười phá lên, cười cho đến khi nước mắt tràn quanh khóe mắt mới nói tiếp, “Cô không phải sợ, tôi sẽ không giết cô. Cô là người mà Thiên Thanh thích, tôi sao lại giết cô được. Tôi sẽ không làm những chuyện khiến Thiên Thanh phải đau khổ. Tôi chỉ giết những kẻ làm Thiên Thanh tổn thương thôi.”
Nụ cười của Tôn Chanh khiến cho người ta thấy tê dại trong lòng, mà giọng nói của cô ta lại càng khiến cho thân thể Phùng Sở Sở phát run, rất muốn lập tức bỏ chạy khỏi chỗ này. Nhưng cô không dám cử động, cô sợ Tôn Chanh cứ thế mà đi theo mình thẳng một đường. Bây giờ cô chỉ có một cái tay, căn bản không thể đối phó được với người phụ nữ nhìn có vẻ điên điên khùng khùng này.
Một cánh tay đột nhiên xuất hiện trước mặt, kịp thời giải cứu Phùng Sở Sở khỏi nguy hiểm. Tô Thiên Thanh tựa như thiên thần, đột nhiên đáp xuống quán cà phê, túm lấy tay Tôn Chanh, quát lên: “Cô chạy đến đây làm gì?”
Tôn Chanh quay đầu lại, vừa thấy là Tô Thiên Thanh, sắc mặt lập tức biến đổi, sợ đến mức toàn thân đều co lại, hoàn toàn không còn chút khí thế nào như lúc nãy. Giọng bé như muỗi kêu, vừa run rẩy, vừa khóc ròng nói: “Thiên Thanh, em, em chỉ đi ra ngoài có một chút. Anh, anh đừng tức giận.”
Biến cố đột nhiên này khiến cho Phùng Sở Sở nhìn mà trợn mắt há mồm. Dù cô cũng biết Tô Thiên Thanh trời sinh đã có khí thế dọa người, nhưng Tôn Chanh nhoáng cái đã sợ thành như vậy, vẫn khiến cho cô không tiếp thu nổi. Người phụ nữ này, vừa nãy còn mặt đầy vẻ thần bí, giống như có nhiều khả năng lắm vậy. Làm sao mới chớp mắt đã biến thành con mèo mướp, khóc đến là khiến người ta thấy phiền.
Tô Thiên Thanh cũng là người có tâm địa sắt đá, căn bản không hề lung lay, kéo Tôn Chanh định đi ra ngoài. Tôn Chanh không dám phản kháng, đành phải vừa khóc vừa đi theo sau anh. Mấy khách hàng kia nhìn cảnh kịch tình này, không nhịn được đứng đó mà chỉ trỏ bàn luận ầm ĩ. Tô Thiên Thanh lại giống như chẳng hề nghe thấy, thậm chí còn chẳng chào hỏi với Phùng Sở Sở, đi thẳng ra khỏi cửa.
Phùng Sở Sở chẳng còn cách nào khác, đành phải tự thanh toán, dưới ánh nhìn soi mói của mọi người, bước ra khỏi quán cà phê.
Về đến nhà, qua khoảng một tiếng, Tô Thiên Thanh gọi điện tới, giọng nói có chút lạnh: “Giờ cô đang ở đâu, tôi đến tìm cô.”
“Tôi đang ở nhà, anh có chuyện gì không?”
“Cô cứ ở nguyên trong nhà, một chốc nữa tôi tới.” Tô Thiên Thanh không nói có chuyện gì, cúp máy thẳng. Chỉ để lại Phùng Sở Sở ngây ngốc cầm di dộng, vẻ mặt mờ mịt.
Qua chừng nửa tiếng, Tô Thiên Thanh đã đến dưới nhà Phùng Sở Sở, gọi điện thoại kêu cô xuống, kéo cô lên xe, sau đó lái ra ngoài khu nhà.
Xe vẫn chạy trên đường, không biết là muốn đi đâu. Phùng Sở Sở nhìn Tô Thiên Thanh cả nửa ngày, cuối cùng không nhịn được nói: “Cô ta nói, cô ta là bạn gái anh.”
“Phải, cô ta từng là bạn gái của tôi. Sau đó, lại làm tình nhân của ba tôi.” Lúc Tô Thiên Thanh nói những lời này, biểu cảm trên gương mặt rất bình tĩnh, cùng với lần trước khi nhắc đến chuyện này, cảm giác có chút khác biệt.
“Không phải cô ta có vấn đề đấy chứ? Tôi cảm thấy sắc mặt của cô ta không ổn lắm, nói năng cũng hơi kỳ quái.”
“Cô ta nói với cô những gì?”
“Cô ta nói, ” Phùng Sở Sở do dự một chút, vẫn mở miệng nói, “Cô ta nói cô ta đã vì anh… mà giết người.”
Tô Thiên Thanh dẫm lên thắng xe, chiếc xe nhanh chóng dừng gấp lại đỗ ở ven đường. Anh quay đầu lại, vừa bực mình vừa buồn cười nói: “Cô ta thực sự nói vậy với cô?”
Phùng Sở Sở gật đầu một cái, nghiêm túc nói: “Đúng vậy, cô ta đúng là đã nói như vậy. Tôi cảm thấy cô ta có thể có chút vấn đề về mặt tinh thần, tự mình ảo tưởng ra một số chuyện, anh đã đưa cô