Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bản Sắc Thục Nữ

Bản Sắc Thục Nữ

Tác giả: Tiên Chanh

Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341496

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1496 lượt.

” Em không thể làm được…”.
Phương Nghị cảm thấy có điều gì đó khác thường ở Sở Dương, anh dừng lại lặng lẽ nhìn cô, thở dài rồi kéo chăn đắp lại cho cô, còn mình thì nằm xuống bên cạnh. Một hồi lâu sau mới nghe anh nói bằng giọng khản đặc, “Em ngủ đi, một lát nữa anh về”.
“Trong tủ vẫn còn một tấm thảm len,” Sở Dương nói.
Phương Nghị không nói gì, nhìn Sở Dương rồi tự cười chế nhạo, sau đó ngồi dậy mở tủ lấy ra chiếc thảm len, tiếp đó đặt chiếc gối ôm của Sở Dương xuống đầu giường rồi mới nằm trở lại, “Bây giờ thì được rồi, ít nhất cũng đã có đủ chăn gối”.
Trong bóng tối, cả hai đều im lặng, hơi thở của Sở Dương dần dần đều trở lại. Phương Nghị thò tay vào trong chăn, chưa chờ cô có phản ứng gì đã tóm chặt lấy tay cô và siết thật chặt.
“Ngủ thôi”, anh khẽ nói, “có anh ở bên, đừng chuyện gì cũng cứ cố chịu một mình, hãy tin anh!”.
Giọng nói trầm khàn của Phương Nghị như có ma lực nhanh chóng vỗ về trái tim cô. Nỗi lo lắng mơ hồ luôn đè nặng lên cô kể từ lúc nhìn thấy Hà Ý Khiêm dần dần đã được tháo bỏ. Sở Dương cảm thấy rất mệt mỏi, rồi từ lúc nào không biết, ý thức của cô mờ dần…
Cô mơ màng như đang trở về sáu năm trước. Một tuần trước kỳ thi tốt nghiệp trung học, trời oi ả lạ thường. Cô đạp xe từ một nơi rất xa đến nhà họ Hà, lấy lý do là đến tìm Hà Ý Dương, nhưng trong bụng cô thì lại hy vọng sẽ gặp được một bóng hình khác. Nhưng người ấy vẫn không có nhà.
Hà Ý Dương ngoan ngoãn ở bên cô, nhưng cô chẳng có tâm trí nào để ý đến cậu ta, trong đầu cô toàn là những ý nghĩ, liệu Hà Ý Khiêm có chơi với bạn gái nào ở trường đại học không, nếu không thì vì sao cuối tuần cũng không về nhà? Hà Ý Dương không biết được những phiền muộn trong lòng cô, mà vẫn kéo cổ chiếc áo thể thao của cô, càu nhàu một cách cường điệu, “Sở Dương, nhìn xem, sao lại để ra nhiều mồ hôi thế, người hôi mù lên rồi đấy! Đi, nhanh vào tắm một cái đi, chiều nay chúng ta sẽ đi xem phim”.
Cô cúi đầu hít thử, quả là có mùi mồ hôi thật. Đang do dự thì Hà Ý Dương đã lấy ra một chiếc áo sơ mi của mình ném cho cô, “Tắm xong thì thay chiếc áo này. Nhìn cái gì mà nhìn, cứ làm như trước đây cậu chưa mặc áo của mình bao giờ không bằng!”.
Cô ngẫm nghĩ một lát, cũng phải, cô lớn lên cùng Hà Ý Dương, cái gì cũng thích tranh nhau với cậu ấy. Vì vậy, cô cầm lấy chiếc áo, quay người đi vào buồng tắm trong phòng ngủ của Hà Ý Dương. Vừa tắm được một lát thì nghe thấy tiếng Hà Ý Dương gọi với từ bên ngoài, “Sở Dương, mình tới chỗ cậu bạn lấy vé xem phim. Cậu tắm xong thì cứ nằm ngủ ở giường của mình một lát. Mình chỉ đi một lúc rồi về, sau đó chúng mình ra ngoài ăn. Ăn xong thì đi xem phim. Mình sẽ gọi điện báo cho mẹ cậu biết, trước kì thì thả lỏng một chút, không sao đâu!”.
Lôi thôi quá! Cô vặn vòi nước thật to.
Tắm xong, cô ra đứng trước gương vừa soi vừa chải mái tóc dài phiền phức của mình, lúc ấy mới phát hiện ra rằng Hà Ý Dương đã cao hơn mình rất nhiều. Áo của cậu ấy, bây giờ đã trùm xuống gần đầu gối của cô. Ngắm nghía một lát, cô chợt nhớ đến chị sinh viên mà mình đã nhìn thấy trong lần tới tìm chị Tĩnh Chi ở trường đại học, chị ta cũng mặc một chiếc áo sơ mi dài đến đùi như thế này rồi cứ đi đi lại lại trong kí túc xá, trông đẹp hết cỡ. Như thế mới là sinh viên đại học ư? Cô vừa nghĩ vừa thấp thỏm nhìn về phía cửa, rồi cởi ngay chiếc quần đang mặc, ném sang một bên, lấm lét như ăn trộm, sau đó tiếp tục ngắm nghía mình trong gương, bụng nghĩ như thế không biết có phải là gợi cảm không. Rồi cô bịt miệng phì cười, mặt mũi đỏ bừng.
Đang ngất ngây như vây, cánh cửa đột nhiên mở toang…
Ký ức tiếp theo còn lại rất rối ren. Sở Dương đau khổ rên lên trong cơn mơ, từng khuôn mặt liên tiếp lướt qua: khuôn mặt đâỳ vẻ phẫn nộ của Hà Ý Khiêm, vẻ sửng sốt ngạc nhiên của mấy người lạ mặt, vẻ lạnh lùng của mẹ Hà Ý Khiêm, vẻ mặt đầy hoài nghi của mẹ, và còn cả tờ giấy làm bài thi để trắng thảm hai… tất cả cứ lướt qua, dồn đuổi cô đến đường cùng.
“Không…cháu không quyến rũ họ…không phải như vậy…” Sở Dương vật vã rên lên, “Đừng nói với thầy giáo… đừng…”
“Sở Dương…” Phương Nghị lắc mạnh người cô, “Tỉnh lại đi nào!”
Sở Dương từ từ mở mắt ra, nhìn Phương Nghị với vẻ thẫn thờ, Phương Nghị lau mồ hôi trên trán cô, rồi dịu dàng ôm cô vào lòng, vỗ về an ủi, “Đừng sợ, có anh ở đây rồi”.
Sở Dương vùi đầu vào lòng Phương Nghị, cắn chặt góc chăn, cố nén cơn nức nở. Thấy đôi vai của Sở Dương khẽ rung lên, lòng Phương Nghị chợt thấy nhói đau, “Nếu muốn khóc thì cứ khóc đi, đừng cố nén nữa’.
Cuối cùng, Sở Dương không nén được nữa, bật lên khóc nức nở như một đứa trẻ…
Một lúc sau, tiếng khóc của cô mới nhỏ dần, “Bọn họ đã nợ em, bọn họ đã nợ em, thế mà vẫn không chịu buông tha cho em…”. Cô nói như đang độc thoại với chính mình, rồi dần dần thiếp đi trong lòng Phương Nghị.
“Đúng thế, bọn họ đã nợ em.” Phương Nghị khẽ thì thầm, tay gạt những sợi tóc dính mồ hôi trên trán Sở Dương, rồi lặng lẽ ngắm nhìn khuôn mặt cô, “Bọn họ đã nợ em. Anh sẽ đòi lại cho em”.
Ngày hôm sau, khi Phương Nghị tỉnh dậy thì đã hơn chín giờ. Ngẩng


Disneyland 1972 Love the old s