Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bản Sắc Thục Nữ

Bản Sắc Thục Nữ

Tác giả: Tiên Chanh

Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341530

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1530 lượt.

chị của em chưa?”.
“Chưa”, Tiêu Tiêu luôn rất hiểu Tĩnh Chi, nhìn vẻ bề ngoài thì cô có vẻ rất chín chắn, nhưng thực ra lại là người rất dễ kích động, nhiều khi chỉ vì một chuyện nhỏ cô cũng làm ầm ĩ lên. Hơn nữa cô lại là người không đủ bình tĩnh, ít nhất cũng là kém bình tĩnh hơn Sở Dương.
“Còn nữa, hiện tại có một người đàn ông họ Hà đang ở trong phòng làm việc của Phương Nghị.” Tiêu Tiêu lại nói, “Chị nghĩ em biết người ấy là ai”.
“Vâng, em biết rồi.” Sở Dương trả lời bằng một giọng bình thản không chút lo lắng, “Chuyện này chị đừng nói với chị em nhé”.
Tiêu Tiêu cân nhắc một lúc, rồi do dự hỏi, “Em có thể giải quyết chuyện này một mình được sao?”
Nếu không thể thì cô cũng sẽ không thể giấu Tĩnh Chi, nếu không, sớm muộn gì mọi người cũng biết chuyện. Nếu Sở Dương xảy ra chuyện thật, cho dù có trách nhiệm hay không thì Tĩnh Chi cũng sẽ giận lây sang cô ngay cả khi Tĩnh Chi cũng không muốn như vậy.
Tình bạn dù có thân thiết thì cũng không nên đụng chạm với tình thân, tốt nhất là cả hai ngang bằng nhau, Tiêu Tiêu rất hiểu điều đó.
Sở Dương suy nghĩ rồi khẽ đáp, “Được ạ”, tuy giọng rất khẽ nhưng đầy vẻ chắc chắn.
“Thế thì được, coi như chị không biết chuyện của em.”
Sở Dương lại im lặng một lát rồi nói, “Cảm ơn chị, chị Tiêu Tiêu.”
Vứt chiếc điện thoại sang bên, Sở Dương nằm vật xuống giường, toàn bộ sức lực của cơ thể dường như đã bị cú điện thoại vừa rồi mang đi hết.
Vì sao đã lâu như vậy rồi mà mọi người vẫn không chịu buông tha cho cô? Anh ta cũng đã rong chơi ở nước ngoài sáu năm rồi, vì sao lại quay về, khi về rồi thì sao lại không chịu buông tha cô?
Vì sao Phương Nghị lại điều tra chuyện sáu năm trước? Đúng vậy, tinh khôn như Phương Nghị sao lại không thể phát hiện ra sự khác thường giữa cô và Hà Ý Khiêm cho được? Không hiểu anh ta muốn có một kết cục như thế nào nữa? Cô đã ngoan ngoãn nghe lời như thế rồi mà sao anh ta vẫn chưa vừa lòng? Vì sao đến cả quyền lãng quên cô cũng không có? Bọn họ muốn cô phải thế nào đây?
Một hồi lâu sau sức lực mới trở lại đôi tay của cô, cô từ từ nắm nó lại thành nắm đấm, mỗi lúc một chặt, đến mức các đốt xương như muốn vỡ vụn ra.
Sở Dương nhìn ra ngoài cửa sổ, trời đã bắt đầu tối hẳn. Tiếng chuông điện thoại bàn reo lên, mãi sau cô mới nhấc máy. Đầu dây bên kia truyền sang tiếng nói sang sảng của mẹ cô, “Con nhỏ này, sao mãi mới nghe điện thoại thế hả? Tối nay bố mẹ mày phải tiếp khách. Mấy bà lại cứ lôi mẹ đi chơi bài, tối nay mẹ không về. Nói với bà nội là mẹ làm thêm giờ”.
Đầu dây bên kia còn có cả tiếng xoa mạt chược và cả giọng một ai đó giục, “Chị Trần, chị có chơi hay không thế?”
“Có chứ, tôi tắt máy đây. Ngoan, nhớ lời mẹ nhé, mẹ mà thắng sẽ dành tiền sắm của hồi môn cho con!” Mẹ cô nói xong vội gác máy.
Sở Dương cầm điện thoại ngẩn người trong giây lát, bà nội từ trong bếp đi ra, “Sở Dương, điện thoại của ai đấy?”
“Của mẹ cháu”, Sở Dương đáp, “Bố mẹ cháu có việc, buổi tối không về ăn cơm.”
“Chuyện gì không biết nữa? Bà nấu cơm rồi, sao bây giờ mới nói!” Bà càu nhàu.
Sở Dương ngớ người ra, rồi như bỗng nhớ ra điều gì, cô vơ vối chiếc di dộng, xỏ giầy rồi chạy đi, “Bà cứ ăn cơm trước đi nhé, tối nay cháu cũng có việc, cháu ra ngoài đây!”.
“Này…” Bà chưa kịp nói hết câu thì đã thấy cô cháu gái co cẳng chạy, thế là chỉ còn biết lẩm bẩm một mình, “Chẳng còn ai chịu ăn với bà già này nữa. Hừ, con với chả cháu, đều là lũ vô dụng!”
Sở Dương gọi taxi đến thẳng chỗ Phương Nghị làm. Ngẩng lên nhìn ánh đèn rọi ra từ tầng cao nhất của tòa nhà, cô lấy máy ra gọi cho Phương Nghị, nói với vẻ rất hào hứng, “Anh đoán xem em đang ở đâu?”.
Phương Nghị nghe hỏi vậy ngẩn người ra, rồi sau đó đứng dậy ra khỏi ghế, bước đến bên cửa sổ, nhìn từ trên cao xuống, bóng của Sở Dương ở phía đối diện trông thật bé nhỏ, chắc chắn cô không nhìn thấy anh mà chỉ ngẩng mặt lên huơ huơ tay về phía anh.
Sở Dương nói giọng vui vẻ, “Nhìn thấy chưa? Ở nhà chẳng có ai nấu cơm cho em ăn. Em đói rồi, anh đưa em đi ăn đi, em muốn được ăn một bữa thật ngon!”.
Rồi sợ rằng Phương Nghị không nhìn thấy cô, Sở Dương còn nhảy lên huơ tay rối rít về phía anh. Vì khoảng cách khá xa không nhìn thấy nét mặt, nhưng nghe giọng nói cũng thấy được sự vui vẻ của cô. Nhìn kỹ dáng vẻ của cô thì có lẽ chân cô cũng đã khỏi hẳn.
“Được rồi, ăn một bữa thật ngon!” Phương Nghị đáp, khuôn mặt ưu tư của anh nở một nụ cười.
Hà Ý Khiêm ngồi ở bàn đối diện có vẻ không hiểu, cũng bước tới bên cửa sổ nhìn xuống, nét mặt của anh ta biến sắc.
Phương Nghị liếc nhìn khuôn mặt của Hà Ý Khiêm, đưa tay vỗ vai anh rồi hạ giọng nói, “A Ngũ, quá khứ đã trôi qua rồi, việc gì mà cứ phải theo đuổi mãi”.
“Đại ca!” Hà Ý Khiêm ngẩng đầu lên, ánh mắt chứa đầy phẫn uất và không cam chịu, “Cô ấy không giống như những người con gái trước đây của anh. Cô ấy khác hẳn những người khác, cô ấy…”, Hà Ý Khiêm đưa tay giữ ngực, “Cô ấy đã ở đây tám năm nay rồi! Tám năm! Từ hồi em còn là một đứa trẻ, em đã thích cô ấy. Anh bảo em hãy bỏ đi, không phải là em không muốn, nhưng em