XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bản Sắc Thục Nữ

Bản Sắc Thục Nữ

Tác giả: Tiên Chanh

Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341560

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1560 lượt.

cậu nói xem mình có giống loài hoa thủy sinh không?”.
Ngụm cà phê trong miệng Tiêu Tiêu phì cả ra, vừa cuống quýt lau tập tài liệu bị cà phê bắn lên bàn, vừa hỏi Tĩnh Chi, “Này cô em, cô có biết loài hoa thủy sinh nghĩa là gì không?”.
“Biết.” Tĩnh Chi đáp.
Tiêu Tiêu nhìn tập tài liệu bị vương bẩn lắc đầu, xem ra phải soạn một bản khác rồi, “này, cậu sốt quá thành ra lẩn thẩn rồi thì phải. Cụm từ loài hoa thủy sinh ngay cả mình cũng không còn sánh được là! Cậu làm hỏng cả tập tài liệu của mình rồi đây này, mình phải đi in bản khác đây”.
Tĩnh Chi tiu nghỉu nói, “Hừ ! Mình biết là bây giờ cậu chỉ nghĩ đến chuyện ngọt ngào với viên cảnh sát của cậu, làm gì có thời gian quan tâm đến mình nữa, để mình chết đi cho rồi! Cậu cứ việc đắm say với những điều ngọt ngào của mình đi, cẩn thận kẻo chết vì chán đấy!”.
Nhắc đến viên cảnh sát, Tiêu Tiêu ngớ người, rồi bình thản nói, “Từ nay về sau đừng nhắc đến anh ta nữa, mình đã chia tay với anh ta từ lâu rồi!”.
Tĩnh Chi cũng ngẩn người ra, không ngờ Tiêu Tiêu lại chia tay với anh chàng cảnh sát ấy dứt khoát như vậy. Tuy cô chỉ mới gặp Tưởng Thư Thừa có mấy lần, nhưng cũng nhận thấy anh ấy rất yêu Tiêu Tiêu, chỉ nhìn vào mắt anh ấy là nhận thấy ngay điều đó.
“Tiêu Tiêu”, Tĩnh Chi quên ngay chuyện của mình, chỉ còn để tâm vào việc giáo huấn cho Tiêu Tiêu, “cậu đúng là đồ ngốc, sớm muộn gì cậu cũng sẽ hối hận cho mà xem! Một người đàn ông như vậy, có tìm khắp thế gian này cũng không thấy, cậu đã gặp được vận may lớn, mà lại cứ một mực từ chối, cậu ngốc lắm!”.
Tiêu Tiêu cảm thấy chuyện này đúng là buồn cười, vì sao người ra thường không nói rõ về chuyện của mình, nhưng khi giáo huấn cho người khác thì lại sáng suốt đến như vậy. Ví dụ như đồng chí Tĩnh Chi này, cô ấy đã từ chối một thanh niên tốt như Uông Dụ Hàm, thế mà lại đi dạy bảo cô là không biết trân trọng một người tốt như Tưởng Tư Thừa.
“Cô em ạ, bây giờ tôi chẳng có thời gian nghe những lời nói thừa ấy của cô đâu, tôi phải đi dự một cuộc đàm phán rất quan trọng, nếu hôm nay mọi chuyện thành công thì cô sẽ không phải trả lại túi LV ấy nữa. Cô hãy nghỉ ngơi đi, nếu không thì sắp xếp những lời giáo huấn tôi trước đi, chờ khi gặp mặt nói cho logic nột chút.”
“Cậu…”
“Đúng là vô duyên quá đấy, cứ suy nghĩ về những vấn đề của mình đi. Cậu có thực sự thích Dương Lôi không? Và có thực sự là ghét Uông Dụ Hàm không? Cậu thích Dương Lôi ở điểm gì và ghét Uông Dụ Hàm ở điểm gì?”
Không thể không thừa nhận Tiêu Tiêu quả là cao thủ, chỉ bằng mấy câu ấy thôi cũng đã làm cho Tĩnh Chi chùng người ra!






KHÔNG BAO GIỜ NÓI ” YÊU ANH NHIỀU LẮM”
Tiêu Tiêu sắp xếp lại tài liệu xong, nhìn đồng hồ thì đã đến giờ hẹn, liền bước tới gõ cửa phòng Phương Nghị.
“Tổng Giám đốc Phương, liệu đã đến giờ tới phòng họp chưa ạ? Bên Giám đốc Lý đã tới rồi, Vạn Xương cũng đã tới dưới kia rồi.”
Phương Nghị gật đầu, cầm tập tài liệu trên bàn lên và đi về phía phòng họp.
Trong phòng họp, người của hai bên đều đã đến đủ và chào nhau bằng những câu khách sáo, rồi sau đó bắt đầu vào vấn đề chính.
Giọng của Tiêu Tiêu thoảng như làn gió, ” Chẳng nhẽ A Tống không biết sao? Tiêu Tiêu không thích những người đàn ông đã chia tay rồi mà vẫn cứ bám theo mãi”.
A Tống im lặng một lát rồi sau đó khẽ hỏi, ” Chẳng nhẽ chỉ là một bữa cơm như giữa những người bạn mà cũng không được sao? Tiêu Tiêu, anh chỉ muốn làm bạn thôi mà”. Nói xong lại khẽ cười, ” Anh giống với người đàn ông cứ bám riết lấy trong quan hệ nam nữ ư?”
” Không giống!” Tiêu Tiêu ngẫm nghĩ rồi đáp. ” Thôi được, tối nay cùng ăn vậy. Đừng có nói với em bằng giọng đáng thương đó nữa, cứ như là em bỏ rơi anh không bằng!”
A Tống nói nửa đùa nửa thật, ” Chẳng nhẽ lại không phải như vậy?”.
” Thế chẳng nhẽ lại đúng như vậy?”
” Thôi, không tranh cãi nữa. Tối anh sẽ đến đón em”.
” Vâng, được!”
Buổi tối A Tống đánh xe đến đón Tiêu Tiêu. Cô ngồi dựa vào ghế xe rất khoan khoái và thốt lên, ” Đúng là ngồi chiếc xe này dễ chịu thật! Hơn hẳn chiếc xe cũ nát của em”.
A Tống quay lại nhìn Tiêu Tiêu, ” Anh đã tặng em xe, nhưng chính em không chịu nhận. Bây giờ thì hối hận rồi chứ?”.
Tiêu Tiêu phì cười, ” Lúc ấy em chỉ kiếm được một ít tiền, làm gì nuôi nổi xe? Chi bằng anh tặng em Nhân dân tệ có thiết thực hơn không nào! Hơn nữa, em chỉ là một con bé sinh viên mới ra trường, lại đi làm bằng chiếc xe sang trọng ở mức ấy, có khác gì dán lên mặt mình tấm nhãn được bồ bao!”.
A Tống nhìn Tiêu Tiêu bằng ánh mắt rất phức tạp, hỏi một cách không cam chịu, ” Vì sao lại không muốn để anh bao? Lúc ấy chẳng phải hai chúng ta đều rất vui hay sao?”.
Tiêu Tiêu cười tự nhạo báng, ” Có lẽ còn quá trẻ, lòng tự trọng mạnh hơn tất cả, ha ha!”.
A Tống ngược lại không hề cười mà lại lặng lẽ lái xe, rồi sau đó đột ngột hỏi, ” Thế còn bây giờ thì sao?”.
” Bây giờ ư? Tiêu Tiêu nheo mắt nhìn anh ta, ” Em tự nuôi nổi mình rất tốt, cần gì phải để cho người khác nuôi? A Tống này, sao anh lại trở nên như đ