Tác giả: Tạ Trang Trang
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 1341353
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1353 lượt.
trường anh ta, Hạ Thất Lăng đột nhiên gặp Liêu Vi Nhi.
Bốn mắt nhìn nhau như tóe lửa, đôi mắt cô ấy như được phủ bởi một lớp băng lạnh lẽo.
Không một chút bối rối, Liêu Vi Nhi ngẩng cao đầu, đi ngang qua Hạ Thất Lăng. Nhưng Hạ Thất Lăng đã nhanh tay kéo tay Liêu Vi Nhi lại.
Ánh hoàng hôn rực rỡ chiếu xuống bến xe buýt. Hạ Thất Lăng nắm lấy cánh tay của Liêu Vi Nhi, kéo cô ấy lại và thì thầm: “Kể từ nay anh sẽ bảo vệ cho em!”
“Hừ, tôi sẽ không để cho anh có cơ hội ấy đâu!”, Liêu Vi Nhi ngẩng cao đầu kiêu ngạo.
“À há…”, Hạ Thất Lăng không hề bị những lời nói vô tình của Liêu Vi Nhi làm tổn thương, ngược lại còn mỉn cười tươi nói: “ Sẽ có thôi!”
“Tôi nói không có là không có!”, khuôn mặt của Liêu Vi Nhi bắt đầu đỏ gay vì tức tối. Dường như mỗi lần gặp mặt, một tiểu thư ung dung, kiêu ngạo như Liêu Vi Nhi đều bị Hạ Thất Lăng dễ dàng chọc tức.
Hạ Thất Lăng không nói thêm điều gì, lặng lẽ nhìn Liêu Vi Nhi, một nụ cười ngọt ngào như kẹo sữa nở trên môi.
“Chính là cô ta, đứa con gái quàng chiếc khăn màu tím ấy chính là bạn gái của An Bồi Cảnh!”, khi chiếc xe buýt vừa đi qua, bên đường đối diện có một đám lưu manh xách côn và dao hùng hổ kéo đến.
An Bồi Cảnh? Chết rồi, anh ta là người mang dòng máu giang hồ trong người. Những người này có thể chính là kẻ thù của anh ta! Lần này chúng tôi đang ở cạnh Liêu Vi Nhi, có khi sẽ bị liên lụy mất!
“Thiếu gia ơi, hay là chúng ta về nhà đi…”, khi tôi giật mình hoảng sợ trước sự hung hãn của đám côn đồ kia thì cũng là lúc tôi phát hiện ra Hạ Thất Lăng đã kéo Liêu Vi Nhi ra phía sau lưng mình, đôi mắt giận giữ nhìn vào đám côn đồ trước mặt.
“Đây là chuyện của tôi và An Bồi Cảnh, không liên quan đến anh! Vì vậy anh có thể đi được rồi!”, Liêu Vi Nhi nhìn chằm chằm vào đám côn đồ đang lao đến, lạnh lùng nói.
“Ấy, anh sẽ không bỏ mặc em ở lại đây như thế đâu!”, Hạ Thất Lăng quay đầu lại, nhoẻn miệng cười, một nụ cười khó hiểu. Nụ cười ấy rạng rỡ đến mức khiến cho bao nhiêu linh hồn phải đắm chìm vào cõi mộng, tuy nhiên nụ cười ấy cũng ẩn chứa một sự kiên quyết, “ Bởi vì, em chính là người con gái mà Hạ Thất Lăng này yêu mến!”
“Thôi đi, anh nghĩ thế nào tôi không cần biết!”, Liêu Vi Nhi hơi cúi đầu như có vẻ đang nghĩ ngợi điều gì đó, sau đó mắt nhìn ra phía xa thở dài.
“Á, thiếu gia… cẩn thận!”, khi Hạ Thất Lăng đang mỉn cười thân mật với Liêu Vi Nhi thì dao và côn của đám côn đồ đã chém xuống người anh ta.
Cũng may, một Hạ Thất Lăng từ nhỏ đã giỏi đánh nhau không phải là người dễ bị ức hiếp, chỉ một cái né người nhanh như chớp, Hạ Thất Lăng đã tóm được vũ khí trên tay kẻ côn đồ, bồi thêm vài cú, kẻ đó đã nằm gọn dưới đất. Nhưng, chớp mắt đã có cả đám người lao đến, chúng tôi hoàn toàn không phải là đối thủ của chúng. Nếu còn không chạy thì chắc chắn chúng tôi sẽ bị chúng băm vằm thành trăm mảnh. Chính trong khoảnh khắc sinh tử này, một cánh tay dài và trắng nõn đã vươn ra tóm chặt lấy bàn tay ngọc ngà của cô gái đang run rẩy vì sợ hãi.
“Đi theo tôi, không được bỏ tay ra!”, Hạ Thất Lăng tóm chặt lấy bàn tay đang run rẩy kia và liều mạng phá vòng vây thoát thân.
Thật đáng buồn vì chủ nhân của bàn tay ấy lại chính là Liêu Vi Nhi.
Từ đầu đến cuối, bàn tay của tôi chỉ có thể cô độc buông thõng trong không trung, lặng lẽ run rẩy trong tiếng đánh chém lẫn nhau. Trong cái khoảnh khắc ấy, tôi như rơi vào một hố băng sâu không có lối thoát.
Bởi vì tôi chỉ là một con người hạ đẳng, một đứa giúp việc thấp hèn, vì thế trong con mắt của họ không hề có một người như tôi. Bởi vì thấp hèn nên họ sẵn sàng gạt tôi sang một bên. Bởi vì thấp hèn nên họ chẳng thèm để ý đến sự sống chết của tôi…
Anh ta không bao giờ biết được rằng, đôi con mắt ấy đã mất đi con ngươi của tôi cũng có thể rơi lệ.
Cũng có thể rơi lệ…
***
“ Đồ chết tiệt, chạy nhanh thế không biết! Chúng mày mau đuổi theo cho tao!”, tên cầm đầu ra lệnh cho đám tay chân của mình.
“ Đại ca, đứa con gái này như cùng một phe với chúng nó! Lúc nãy chính nó đã hét lên còn gì!”, một tên côn đồ đầu nhuộm đỏ rực đưa mắt nhìn tôi.
“ Bốp! Bốp”, tôi còn chưa kịp phản ứng gì thì bên tai đã nghe thấy hai tiếng động này. Lúc ấy, mặt tôi như sưng phù lên, hai má như bỏng rát. Tên cầm đầu ấy hung dữ cho tôi hai cái bạt tai nảy lửa: “ Đồ chết tiệt, mày chán sống rồi hả? Dám đi chung với người của An Bồi Cảnh à! Đi chung với chúng đồng nghĩa với việc đối địch với lưỡi dao của bọn tao! Mày điếc không sợ súng hả…”, anh ta vừa gí ngón tay vào đầu tôi vừa chửi mắng, có cảm giác như đầu tôi sắp bị gí sát vào tấm biển ở trạm xe buýt đến nơi. Nước mắt lã chã tuôn rơi, dù có cố gắng ra sao tôi cũng không thể ngăn chúng không lăn dài trên má.
“ Đi thôi, đuổi theo hai đứa kia!”, trút hết bực bội lên người tôi xong, tên cầm đầu ra lệnh cho đám tay chân của mình đuổi theo.
Anh ta đã có cô ấy, thế nên chẳng cần đến một con búp bê dơ bẩn ở bên cạnh nữa. Tôi ngồi bệt xuống đất, không biết đã khóc mất bao lâu… tuy nhiên cuối cùng tôi vẫn cố bò dậy, đi tìm hai người đã bỏ rơi tôi.
“ Thiếu gia kh