Tác giả: Tạ Trang Trang
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 1341401
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1401 lượt.
háu không gạt thím, nhưng mà thím nói cho cháu biết, cháu bị mê tín dị đoan rồi đấy!”, thím Lan nhìn tôi, nghiêm giọng nói. Sau đó thím nắm tay, lôi tôi vào nhà.
“Thím Lan, thật sự là cháu đã nhìn thấy một cái bóng trắng mà, cháu không nói dối mà…”, tôi cố giãy giụa, nhưng thím Lan đã tóm chặt lấy tay tôi, nhất khoát không chịu buông ra. Mãi đến khi kéo được tôi về phòng, thím mới chịu thả tay tôi ra!
“Thím Lan, có lẽ thím cũng nhìn thấy rồi, tại sao thím không chịu tin lời cháu nói?”
“Thanh Đằng…”, thím Lan nhìn chằm chằm vào con bé ương ngạnh trước mặt, thở dài rồi chậm rãi nói: “Thanh Đằng, cháu phải nhớ kĩ: tất cả những gì cháu nhìn thấy trong đêm nay đều là ảo giác! Chỉ là ảo giác!”
“Tại sao?”
“Điều này không quan trọng! Quan trọng là cháu phải cẩn thận bảo vệ những gì cháu yêu quý! Cần phải cố gắng hết sức mình!”, thím Lan nhìn thẳng vào mắt tôi, dáng vẻ cực kì nghiêm nghị.
Cẩn thận bảo vệ những gì cháu yêu quý… Bối Nhi? Trong khi tôi còn chưa hết hoang mang, tâm trí vẫn còn đang rối loạn thì thím Lan đã đi mất rồi.
Tại sao? Tại sao thím Lan lại nói vậy? Liệu thím ấy biết được bao nhiêu ân oán của hai nhà họ An và họ Hạ? Tại sao thím ấy không cho phép tôi tiếp cận người phụ nữ mặc áo trắng kia, còn cả tiếng hát của cô ấy nữa…
Chuyến du lịch tuyệt vời
“Thanh Đằng, thiếu gia cho gọi cô lên phòng!”, tôi đang lau sàn nhà thì đột nhiên thím Lan cất tiếng gọi.
“Vâng ạ!”, tôi ngây người nhìn xuống nền nhà đã sạch bóng hồi lâu rồi tạm gác công việc của mình lại, đi về hướng căn phòng của Hạ Thất Lăng.
“Thiếu gia có gì cần dặn dò ạ?”, tôi đến bên cạnh, khom lưng xuống kính cẩn hỏi Hạ Thất Lăng.
“Tôi phải đi Mỹ!”, anh ta nhìn ra ngoài cửa sổ, thản nhiên cứ như thể không phải đang nói chuyện của mình. Thế nhưng, chuyện này đối với tôi mà nói chẳng khác gì như sét đánh ngang tai.
“Ừ”, Hạ Thất Lăng chắm chú quan sát cảnh vật lướt qua ngoài cửa sổ, lạnh nhạt trả lời. Nhìn vào khuôn mặt không chút tì vết của anh, tôi không nhìn thấy một chút lưu luyến nào với những chặng đường đã qua.
Lẽ nào anh ta nhẫn tâm bỏ lại Bối Nhi, bỏ lại cả gia tộc quyền thế và giàu sang, bỏ lại danh vọng trong ngôi trường quyền quý… để dẫn tôi đi đến tận chân trời? Tôi cũng không biết nữa.
Anh ta giống như một câu đố bí ẩn mà tôi mãi mãi không thể nào đoán ra được.
“An Thanh Đằng, tôi buồn ngủ rồi, còn cô thì sao? Trông mắt cô sưng húp lên kìa, mắt hai mí cũng thành một mí rồi! Cô cũng ngủ một lát đi!”. Không để tôi kịp phản ứng, Hạ Thất Lăng đã mở rộng áo khoát của mình ra và kéo tôi vào lòng.
Trái tim của anh ấy vẫn đập nhịp nhàng như vậy, thế nhưng trái tim tôi, hình như đã bị lỡ mất nửa nhịp. Mùi hương nhẹ nhàng thuộc về anh xông lên mũi tôi, mùi hương ấy giống như mùi hương của hoa cỏ trong sương sớm, khiến cho trái tim tôi không sao tĩnh lặng được.
Chẳng bao lâu, đôi hàng mi khép lại đã không còn động đậy, chắc chắn anh ta đã chìm vào giấc mộng. Ai dà, dù sao cũng đến nước này rồi thì cứ mặc kệ vậy, được đến đâu hay đến đó! Tôi cẩn thận điều chỉnh lại tư thế của mình, nằm yên trong ngực anh và nhẹ nhàng chìm vào giấc ngủ.
Không hiểu là do anh ta mệt thật hay làm sao mà tôi tỉnh lại mấy lần vẫn không thấy anh ta có chút động tĩnh gì. Hài, khuôn mặt anh ấy vẫn trắng trẻo như vậy, vẫn đẹp đẽ đến vậy, cho dù có những lúc khuôn mắt ấy toát lên sự xấu xa, nhưng không thể phủ nhận rằng khuôn mắt ấy đã khắc sâu vào trong tâm trí tôi. Tôi hơi ngẩng đầu lên, nhẹ nhàng thổi vào đôi bờ mi dài, mềm mại như những cành liễu rủ bên mặt hồ, lay động trong cơn gió.
Tôi lén thổi vào hàng mi ấy rất lâu mà không bị anh phát hiện. Cuối cùng, dường như đã ngủ đủ rồi nên hàng mi ấy bắt đầu động đậy, mi mắt từ từ hé ra. Tôi chợt hoảng hốt, nhắm chặt mắt lại giả vờ ngủ. Hình như anh ta không hề phát giác những hành động xấu xa của tôi, thấy tôi còn ngủ, anh liền lấy tay cọ cọ vào sống mũi tôi. Chỉ có điều, vòng tay anh như siết chặt hơn.
Cuối cùng, chúng tôi xuống xe ở một thành phố nhỏ, sau đó anh ta lập tức lôi tôi đi khắp nơi. Lần đầu tiên đến đây, tất cả mọi thứ trong thành phố này thật là lạ lẫm, lạ lẫm đến đáng sợ, nhưng nơi đâu cũng chứa đựng sự mới mẻ, đâu đâu cũng tràn đầy sức sống. Những khu phố buôn bán sầm uất, những con đường thoảng hương hoa… Đâu đâu cũng thấy những cảnh tượng tràn đầy sức sống…
“An Thanh Đằng, lần đầu tiên đặt chân lên một vùng đất lạ, có sợ không?”, sau khi “tuần tra” một vòng xung quanh thành phố. Hạ Thất Lăng ngoảnh đầu lại hỏi tôi.
Tôi mỉm cười với anh, lắc đầu nguầy nguậy: “Không sợ! Bởi vì tôi tin rằng Thất Thất yêu quý của tôi vô cùng mạnh mẽ!”
Hạ Thất Lăng ban đầu còn tỏ ra bất ngờ, nhưng sau đó lập tức ngoảnh mặt đi, cố nén nụ cười đắc chí: “Ừm, coi như cô có con mắt đấy!”
Sau khi ra ngoài, không khí giữa chúng tôi ngày càng trở nên thoải mái, hoàn toàn không giống như trước, nặng nề khiến cho cả hai phải nghẹt thở. Có thể khi ở nhà, sự tàn bạo của anh ấy quá lớn, còn nỗi