Tác giả: Bạc Lương Trà
Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341208
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1208 lượt.
ự ngắn ngủi của " Một thước ánh mặt trời" này ! " Cả đời không thể thành vĩnh hằng , có lẽ ở một điểm nào đó liền ngưng tụ thành , cả đời không thể có được rực rỡ, có lẽ chỉ ở trong một thước đó . Nhưng mà , bỏ lỡ chính là bỏ lỡ, một thước ánh mặt trời ngắn ngủi , chỉ tình cờ chiếu rọi trên người mọi người, mà tất nhiên sẽ không bao trùm mọi người xung quanh."
" Trời xanh ở trên , đất màu mỡ ở dưới..." Văn Tiêu Nghệ vừa xuống vừa nói.
" Ha ha ha, Tiêu Nghệ, cậu rõ là đại ngỗ, là đất dày ở dưới ! " Tang Vũ cười nhạo cô.
" Được rồi, Tang Tiểu Vũ đều giống nhau mà, mau tới, chúng mình không dễ gì tìm được nơi không có ai chú ý tới như thế này , cậu nhanh lên đi, đừng lôi thôi nữa ! " Văn Tiêu Nghệ rất rộng lượng tha thứ việc cô cười nhạo mình.
" Đúng vậy, Tiểu Vũ , nhanh lên, hôm nay chúng ta lập tức kết nghĩa ! " Lương Ngân như muốn đứng lên kéo cô lại.
" Được rồi, biết rồi! Còn phải quỳ nữa, thật phiền phức ! " Tang Vũ tuy không tình nguyện quỳ xuống , nhưng trong lòng vẫn rất xúc động .
" Trời cao ở trên, đất dày ở dưới ! Hôm nay bốn chị em chúng con tại Lệ Giang này , thề non hẹn biển, kết nghĩa làm chị em, sau này có phúc cùng hưởng, có nạn cùng chia...." Bốn cô gái cứ như vậy trở thành người thân không cùng huyết thống, từ nay về sau có phúc cùng hưởng có họa cùng chia.
Lương Ngân thật sự yêu Lệ Giang rồi, không chỉ bởi vì thời tiết nơi này, mà ở đây còn có những người mộc mạc và lương thiện .
Những người dân nơi đây nhiệt tình, lương thiện, không khẩn trương và áp lực khiến người khác nghẹt thở như ở đô thị, ở nơi đây cả thể xác và tinh thần cô đều được buông lỏng, giống như thay da đổi thịt, cô nghĩ, cô đã học được sự hờ hững.
"Ngân Ngân cậu phải cẩn thận, năm nay mạng của cậu phạm vận đào hoa." Nghe thấy Tiêu Nghệ tươi cười đẹp đẽ trong biển hoa với Lương Ngân , thỉnh thoảng lại nói ít lời trêu ghẹo.
" Tiêu Nghệ, cậu cũng biến thành phù thủy luôn rồi à? " Lương Ngân giễu cợt lại . Hai người cười náo loạn thành một hồi.
Hai người lười biếng nằm không ai khác ngoài Tang Vũ và Đàm Cẩm Niên , hai người đang nằm trên ghế dựa ở trong sân, nhìn hai cô gái xinh đẹp đang trốn tìm trong hoa, vui tai vui mắt. Mấy người bọn họ ở tại một khách sạn tư nhân, nhưng hoàn cảnh đặc biệt tốt, bà chủ tự mình trồng hoa cỏ khắp sân, các cô cũng được hưởng phúc.
"Cẩn thận." Ba người đồng thanh hô, nhưng đã muộn rồi.
" Ai da!" Lương Ngân không quay đầu, bước ra đường, không cẩn thận đâm vào người khác.
Lương Ngân vội vàng ngoảnh lại rồi cúi đầu xin lỗi. " Xin lỗi, thật xin lỗi! không phải tôi cố ý...."
" Không có gì, không có gì...." Giọng nữ rất êm tai, Lương Ngân cúi đầu nhìn đôi giày có số lượng hạn chế trên thế giới trước mặt , miệng há to, trong lòng phỏng đoán đụng phải người có tiền.
" ..... thật xin lỗi." Lương Ngân ngẩng đầu lên thành khẩn nói, hai mắt sáng ngời, là một mỹ nữ !
" Không sao." Cô gái nở nụ cười xinh đẹp, cười dịu dàng với Lương Ngân.
" Mẹ , mẹ, sao mẹ còn không lại đây" .Truyền đến âm thanh ngây thơ đứa bé .
Lúc này ba người còn lại cũng đã đi tới. Người nhà của cô gái kia cũng đi tới.
" Mẹ , mẹ." Hai đứa bé, một bé gái xinh đẹp xấp xỉ khoảng tám tuổi nắm tay bé trai tuy nhỏ hơn một chút nhưng tuấn tú, khí thái chín chắn, phía sau là một người đàn ông cao lớn anh tuấn, một người đàn ông cực kỳ đúng giờ.
" Sao đi chậm vậy?" Người đàn ông đi tới nhân tiện đến cạnh người phụ nữ, bá đạo ôm eo người phụ nữ, xem ra người đàn ông này là chồng của cô ấy. Thì ra là một gia đình đi du lịch !
" Cô là? Là mẹ của hai đứa bé này sao?" Bốn người đồng thanh hỏi, Lương Ngân ngạc nhiên há hốc miệng, cô gái trước mặt này cùng lắm lớn hơn cô 2,3 tuổi ; làm sao có thể?
" Haha, không giống sao!" Cô gái nhìn bọn họ cười dịu dàng, sau đó lại quay sang nhìn chồng, ánh mắt quan tâm mà lại chan chưa tình cảm giữa hai vợ chồng , ăn ý như vậy, thật khiến người khác hâm mộ !
" Ừ !" Bốn cô gái đồng loạt gật đầu.
" Anh là Khâu Trứ Dương? " Người đưa ra thắc mắc chắc chắn là Tiêu Nghệ, tại sao cô lại cảm thấy người đàn ông này lại quen mặt như vậy chứ ? Đột nhiên nhớ tới tạp chí thành phố N mấy năm gần đây , đều viết về người đàn ông này.
Vừa nói tới Khâu Trứ Dương, Lương Ngân cùng với Tang Vũ và Đàm Cẩm Niên đều ngẩn ra, đây là vị tổng giám đốc long trọng kia , thanh niên đầy hứa hẹn của thành phố N thậm chí của Trung Quốc ! Không nói về công ty Khóa Quốc , chiếm giữ hơn một nửa công ty bất động sản của Trung Quốc , người đàn ông này thật đúng giờ , vợ của anh ta cũng rất xinh đẹp , thật cao quý ! Bốn người bọn họ đều có chút cảm giác nhìn trân trân không nói nên lời vì kinh ngạc .
" Chị, chị phải thấp giọng ! " Là cô bé xinh đẹp kia nói . Sau đó cười hì hì , đưa tay nhỏ vào trong tay của ba .
" Ông xã, anh xem anh thật nổi tiếng ! " Người con gái xoay người có chút ranh mãnh kéo tay người đàn ông , cười nghịch ngợm với anh ta.
" Các cô là người thành phố N ? " Cảm giác đầu tiê