Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bán Tình Yêu Hận Là Cách Tôi Chiếm Đoạt Em

Bán Tình Yêu Hận Là Cách Tôi Chiếm Đoạt Em

Tác giả: Bạc Lương Trà

Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341242

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1242 lượt.

cảm thấy có chút buồn cười, đứa nhỏ này, sau đó nằm ở trên giường, trong tư thế thoải mái nhất nói chuyện với cậu ta.
“Năm mới vui vẻ nhé, bạn Hàn Tô.” Lương Ngân giọng nói êm dịu nhò nhẹ vẫn khiến cho Hàn Tô cảm thấy rất thoải mái.
“Lương Ngân, năm mới vui vẻ, tôi thi đậu đại học B sẽ báo cho em, em nhất định phải chờ tôi!” Hàn Tô kiên định nói
Ở trong điện thoại Lương Ngân có thể nghe được giọng hát của nữ sinh, còn có bạn học Hàn Tô đang gọi cậu đi hát, giờ phút này cậu kiên định như vậy nói với cô:”Lương Ngân, em nhất định phải chờ tôi!”
Lương Ngân cảm thấy hốc mắt bắt đầu cay, liền nghĩ không cảm động đó là giả, chẳng qua cô chỉ xem cậu là em trai thôi.
“Hàn Tô, tôi…” Lương Ngân vừa định thuyết phục cậu không cần chờ cô.
Bên kia Hàn Tô liền nói:”Lương Ngân, tốt rồi, không nói với em nữa, tôi cùng bọn họ ca hát đây! Muốn vui vẻ rồi!” Sau đó liền cúp điện thoại.
Lương Ngân có chút mất đi hiệu lực, nhưng mà vẫn cảm thấy dứa nhỏ này chính là còn bé, tính trẻ con đây! Chờ cậu ta thi vào đại học B rồi sẽ nói! Bây giờ để cho cậu ta thanh thản ổn định việc học tập mới là quan trọng nhất.
Lúc này đã thấm men rượu, Lương Ngân bắt đầu cảm thấy buồn ngủ, từ từ ngủ thiếp đi.






Mấy ngày năm mới , Lương Ngân cảm thấy cuộc sống mình trải qua giống như cuộc sống của một chú heo , giống như một dạng heo được nuôi vậy, buổi sáng ăn món ăn mà cô cô nấu, sau đó đọc sách, gọi điện thoại, tiếp đó là tới giờ ăn trưa, ngủ trưa một giấc, lúc thức dậy là đã đến giờ ăn tối, thì ra ngày nghỉ cũng không hẳn là tốt ! Lương Ngân mập lên hẳn ra.
Lương Ngân bên kia quá rảnh rỗi còn Trình Mạc Nhiễm bên này lại hết sức bận rộn. Anh thừa nhận anh có chút nhớ mong Lương Ngân, cảm giác nhớ mong ấy cứ quấy nhiễu anh, mỗi lần nghe thấy giọng nói ngọt ngào mê người trong điện thoại anh cảm thấy tim mình mềm nhũn ra, tựa như muốn ngừng đập.
Nghĩ đến dáng vẻ khuôn mặt nhỏ nhắn của Lương Ngân đỏ lên anh liền nổi dục vọng làm cho bản thân mình phải tắm nước lạnh trong mùa đông.
Nhóm Lương Ngân mùng 18 mới đi học lại, Lương Ngân hứa với Trình Mạc Nhiễm khi cô về sẽ đi cùng với anh một tuần, lúc đầu hai người dự định mùng tám Lương Ngân về thành phố B , đúng lúc cô cô và Ngôn Ngôn muốn ở đến mùng tám mới về nhà, Lương Ngân vốn định nói cho Trình Mạc Nhiễm biết nhưng cô muốn cho anh bất ngờ nên giấu anh rồi cùng cô cô và Ngôn Ngôn trở về thành phố B.
Trước khi trở về thành phố B Lương Ngân không nói cho Tang Vũ và Đàm Cẩm Niên biết hành trình của cô vì thế lần này Tang Vũ và Cẩm Niên cũng không có đi đón cô.
“Anh làm sao vậy?” Lương Ngân ngồi xổm xuống xoa mắt nhìn Trình Mạc Nhiễm, lại đứng lên, rất buồn bực.
“Không có gì, sách, em lấy sách, anh vào phòng vệ sinh rửa tay.” Trình Mạc Nhiễm bước đi thật nhanh, ngước đầu, nhanh chóng đi tới phòng vệ sinh rửa tay.
Lương Ngân lấy sách lên, ngồi ở trên giường chờ Trình Mạc Nhiễm ra ngoài.
“Anh ngủ ỡ chổ đó?” Hai người đối thoại có chút xấu hổ, một mặt là Trình Mạc Nhiễm không biết nên giải thích thế nào hai chuyện lúng túng lúc vừa rồi, mặt khác Lương Ngân không biết nói cái gì cho phải.
“Em ngủ ở giường, anh ngủ ở thư phòng!” Nhà Trình Mạc Nhiễm là nhà tiêu chuẩn dành cho người độc thân ở vì vậy chỉ có một phòng khách, một phòng ngủ, một phòng vệ sinh một bếp, cộng thêm thư phòng, trong thư phòng có một cái ghế so pha giường.
“Ồ!” Lương Ngân ồ một tiếng, le lưỡi, trong lòng cũng có tính toán, lần này không những chưa cho anh vui mừng, còn đem lại cho anh phiền toái.
Trình Mạc Nhiễm đi ra ngoài bưng vào một ly sữa, Lương Ngân thận trọng tự mình thay xong áo ngủ, còn là một bộ có hình Doraemon, Trình Mạc Nhiễm đem ly sữa đặt ở đầu giường trên chiếc bàn nhỏ, giúp cô kéo chăn lại, sau đó đem sữa tươi đưa cho cô.
“Có sợ hay không?” Nhưng thật ra là Trình Mạc Nhiễm cố ý hỏi một câu như vậy, anh rất hy vọng cô nói sợ, sau đó anh được nước bẽ thuyền ôm người đẹp.
Lương Ngân nghĩ, sẽ không sợ, liền thuận miệng nói “Dĩ nhiên sẽ không!” Có mấy phần hứng thú phô trương, cũng có mấy phần trách móc xem thường ý của cô.
Trình Mạc Nhiễm nghĩ thầm: Thật đúng là hy vọng càng lớn thất vọng càng nhiều. Ở trong lòng cười gượng một cái.
Cuối cùng Lương Ngân cũng uống xong sữa, Trình Mạc Nhiễm cầm lấy cái ly, nói ngủ ngon, nhẹ nhàng hôn lên trên trán cô, rồi đi ra ngoài đóng cửa lại.
Lúc này, Lương Ngân trong lòng là không bình tĩnh, hiện tại cô có chút khát vọng muốn được anh ôm, giống như lúc buổi tối gặp mặt, trong lòng luôn ấm áp ôm cô, cô sẽ nhớ anh, cho dù, bây giờ anh đang ở sát vách với cô.
Trong lúc vô tình, qua lại với nhau, anh ở trong đầu cũng biến thành ôm ấp áp như vậy, lẫn lượt như loại lửa mạnh cắn nuối hôn, anh cũng biến thành nhẹ giọng hỏi: “Ngân ngâ, làm bạn gái của anh được không?” Lời nói ấm áp. Thì ra là, chuyện này trong lúc vô tình đã ăn sâu tận xương tủy cô rồi.
Dần dần, ánh mắt Lương Ngân từ từ chìm vào mộng đẹp.
Trình Mạc Nhiễm trong thư phòng, đắp mền