Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bảo Bối, Con Là Ai?

Bảo Bối, Con Là Ai?

Tác giả: Kim Cương Quyển

Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015

Lượt xem: 134546

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/546 lượt.

lưng về phía cậu. Lăng Húc chỉ cần liếc mắt một cái, lập tức nhận ra người kia là Lăng Dịch.
Cậu dừng bước, mà Ông Bằng ở phía sau đã giúp bọn họ đóng cửa phòng lại.
“Anh là chủ tịch công ty vay nặng lãi của bọn họ?” Lăng Húc biết rõ Lăng Dịch đến tìm cậu nhưng vẫn hỏi như vậy.
Lăng Dịch xoay người lại đối mặt với cậu: “Anh tìm người liên lạc với mẹ em, bà cho anh số điện thoại Ông Bằng, sau đó anh liên lạc với bọn họ trả hai mươi vạn kia.”
Lăng Húc ngẩn ra, hỏi: “Tào Bác Hàng đâu?”
Lăng Dịch nói: “Anh không để bọn họ thả người, em tự mình nhìn rồi làm đi.”
Lăng Húc cúi đầu, cậu nói: “Không phải anh nói tùy em sao? Vì sao còn đến?”
Lăng Dịch chậm rãi đi đến bên cạnh ghế ngồi xuống: “Đúng vậy, anh vốn không muốn quản em, nhưng cả ngày Thiên Thiên thực bất an, cho nên nghe được hướng đi của em anh liền tới đây tìm.”
Lăng Húc nghe được tên Thiên Thiên liền lo lắng, “Thiên Thiên có khỏe không?”
“Thiên Thiên không có việc gì, ” Lăng Dịch nói cho cậu biết, “Nếu em lo lắng thì sao lại bỏ nó mà đi?”
Lăng Húc: “Em sẽ trở về.”
“Trở về mang theo nó triệt để biến mất không thấy?”
Lần này thật lâu Lăng Húc vẫn chưa trả lời.
Lăng Dịch nhìn cậu vẫn luôn cúi đầu, qua một hồi lâu, dưới ánh sáng mỏng manh, anh nhìn thấy có một giọt nước từ trên mặt Lăng Húc rơi xuống. Anh đứng lên đi đến trước mặt Lăng Húc, một bàn tay nắm cằm cậu để cậu ngẩng đầu lên, phát hiện Lăng Húc quả nhiên khóc.
Thoáng có chút kinh ngạc, lại có chút đau lòng, Lăng Dịch hỏi cậu: “Khóc cái gì?”
“Anh——” Lăng Húc vươn tay ôm Lăng Dịch, nước mắt ngừng không được rơi xuống.
Lăng Dịch giật mình, vươn tay ôm lấy cậu ngồi xuống bên giường, lại hỏi một lần: “Vì sao lại khóc? Là chính em muốn đi.”
Bản thân Lăng Húc cũng không biết tại sao mình lại khóc, Lăng Dịch nói không sai, là chính cậu muốn đi, nhưng cậu vẫn cảm thấy uất ức. Cậu hỏi Lăng Dịch: “Vậy vì sao anh lại đến? không phải anh không quản em sao?”
Lăng Dịch trầm mặc không nói gì. Lần trước Lăng Húc rời đi, lúc ấy anh quyết định không bao giờ đi tìm Lăng Húc, cũng vì quyết định này làm anh bỏ lỡ Lăng Húc cùng Thiên Thiên nhiều năm như vậy. Lúc biết Thiên Thiên là con của mình anh cảm thấy hối hận chưa bao giờ có.
Mà lúc này đây, tức giận nói vẫn là nói, tính tình cũng phát rồi, anh làm sao có thể bỏ lại Lăng Húc một lần nữa?
Mặc dù bây giờ còn tức giận, nhưng anh vẫn lựa chọn đuổi tới bên người Lăng Húc trong thời gian sớm nhất.
Lăng Húc nói: “Thực xin lỗi.”
Lăng Dịch không dự đoán được cậu sẽ nói như vậy, hỏi cậu: “Có gì thực xin lỗi?”
Lăng Húc giơ tay lên lau mặt một chút, “Sáu năm trước em không nói một câu đơn phương chặt đứt liên hệ với anh, thực xin lỗi, buổi sáng hôm nay nhận được điện thoại của mẹ cái gì cũng không nghĩ liền lặng lẽ đi rồi, thực xin lỗi.”
Lăng Dịch không nói chuyện, nâng mặt của cậu lên dùng ngón tay giúp cậu lau nước mắt, “Không phải em nhớ ra rồi sao? Đàn ông sắp ba mươi tuổi còn khóc cái gì?”
Lăng Húc lắc đầu, “Em không biết, trong đầu em thực loạn, giống như muốn nứt ra vậy, em suy nghĩ rất nhiều vấn đề nhưng nghĩ không thông. Em không tính đi luôn, em chỉ mượn cớ chuyện Tào Bác Hàng muốn tạm thời trốn khỏi anh.”
Lăng Dịch hít sâu một hơi.
Thật ra Lăng Húc vẫn cứ là Lăng Húc có chút yếu đuối kia, thích dựa vào Lăng Dịch, trưởng thành với cậu mà nói có rất nhiều là bất đắc dĩ, nếu có thể, cậu hy vọng mình vĩnh viễn không cần biết chân tướng, hạnh phúc trưởng thành có ba mẹ cùng anh trai làm bạn.
Lăng Dịch hỏi cậu: “Sáu năm trước vì sao lại đi?”
Lăng Húc nhẹ giọng nói: “Em cảm thấy thực xin lỗi ba, bởi vì chuyện của em và mẹ ba mới bệnh không dậy nổi, nếu ba biết em với anh cùng một chỗ, không biết sẽ thương tâm bao nhiêu. Lúc ấy em nghĩ chúng ta vĩnh viễn sẽ không có con, chắc ba chết sẽ không nhắm mắt đi.”
Lăng Dịch: “Ba qua đời không phải là em sai, chỉ có em từ đầu tới đuôi đều không có sai, đừng ôm hết sai lầm của ba mẹ em lên người mình.”
Có một số việc nói thì dễ nhưng muốn vượt qua thì thật gian nan.
Nhưng làm bọn họ đều cảm thấy may mắn chính là, Lăng Dịch và Lăng Húc đã có con của bọn họ.
“Nếu ba nhìn thấy Thiên Thiên, nhất định sẽ thực thích nó, ” Lăng Dịch bảo.
Lăng Húc hoảng hốt, đột nhiên cảm thấy có lẽ giữa cậu và Lăng Dịch thật sự không có chướng ngại lớn như vậy, tất cả nên cảm tạ Thiên Thiên sinh ra, trải qua nhiều nhấp nhô như vậy, Thiên Thiên có lẽ thật là món quà lớn nhất ông trời cho cậu.






Lăng Húc cảm thấy mình đã chậm rãi tỉnh táo lại, hoảng sợ luống cuống lúc ban đầu đã từ từ biến mất, kiên định chậm rãi thay thế.
Cậu cúi đầu có chút buồn cười, vừa rồi cảm xúc tới quá nhanh, nhịn không được rơi nước mắt ngay trước mặt Lăng Dịch, mà cậu vốn sẽ không như vậy, đại khái là tư duy mười bảy tuổi đang quấy phá.
Thu dọn xong cảm xúc, cậu bắt đầu quan tâm vấn đề mình hẳn nên quan tâm nhất, “Anh giao Thiên Thiên cho ai? Không có việc gì chứ?”
Lăng Dịch: “Từ từ.” Anh lấy điện thoại di