Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bảo Bối Háo Sắc Làm Bảo Mẫu

Bảo Bối Háo Sắc Làm Bảo Mẫu

Tác giả: Hắc Khiết Minh

Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015

Lượt xem: 134923

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/923 lượt.

, đột nhiên nghĩ đến, nói anh không tức giận cũng chỉ tự mình cô nghĩ thôi. Không chừng anh thật sự tức giận hai đứa nhóc không biết nghe lời này. Cô nhíu mày, sau đó nhỏ giọng hỏi.
_ Xin lỗi! Tôi hỏi anh một chút. Anh đang tức giận sao?
_ Sao?
Alex kinh ngạc nhìn cô.
_ Không có! Tôi làm gì mà tức giận?
_ Bởi vì ngày hôm qua Tyre té xuống hồ.
Đôi mày thanh tú của cô chau lại.
_ Anh giận bọn nhỏ sao?
Anh sửng sốt, nhíu mày trả lời.
_ Không có.
Oa nhi nghe vậy nhẹ nhàng thở ra, đưa tay chỉ chỉ lên xe nói.
_ Tyre cùng Knight nghĩ anh đang tức giận, cho nên mới bắt chúng hôm nay về nhà.
_ Không phải!
Anh quay đầu nhìn xe, hai cái đầu kích động nhanh chóng biến mất nơi cửa sổ, anh nhíu mày vô lực thở dài.
_ Tôi muốn chúng trở về là vì ngày mai là ngày khai giảng rồi. Chúng phải đến trường đăng kí.
_ Thì ra là vậy!
Oa Oa giật mình, sau đó lại nghĩ ra một chuyện.
_ Anh chỉ nói với chúng là phải về nhà, chưa nói nguyên nhân đúng không?
_ Tôi…
Anh cương một chút.
Oa nhi nhìn anh, đột nhiên cảm thấy có chút đồng tình.
_ Đừng nói với tôi là anh mặt lạnh tanh nói với tụi nhỏ: “Dọn dẹp đồ đạc đi ngày mai chúng ta lập tức về nhà” nha?
Anh không có trả lời nhưng vẻ mặt xấu hổ của anh lại chứng thật cô cho dù không đoán trúng mười cũng đoán trúng tám chín phần.
_ Không phải tôi đã nói đừng dùng câu mệnh lệnh rồi sao? Chúng nó không phải những con cún nhỏ.
Oa Oa thở dài, bất đắc dĩ vừa buồn cười kéo anh về phía cửa xe.
_ Quên đi quên đi, muốn anh sửa liền coi ra rất khó. Dù sao hiện tại đi nói cũng còn kịp. Nhanh đi, nhanh đi, lên xe nói rõ ràng với bọn nhỏ đi.
Anh còn chưa kịp phản ứng, cô đã đẩy anh vào xe, đóng cửa lại. Trừng mắt nhìn cửa xe, anh một trận ngây ngốc hẳn ra, sau đó cửa lại đột nhiên mở ra.
_ Đúng rồi, nhớ rõ phải mỉm cười.
Cô cười dịu dàng nói xong, chợt đóng cửa xe lại. Alex nhíu mày, nhìn cửa vào phòng ngủ, cổ họng một trận co rút lại. Anh vẫn luôn hy vọng mình không giống với cha nhưng không tự giác lại dùng một phương thức giống vậy đối mặt với Tyre cùng Knight. Lúc trước, anh còn không nghĩ mình đã dùng câu mệnh lệnh mà nói với con… Không tự giác thở dài, anh hướng về phía sau xe. Vừa vào cửa, anh liền nhớ mình phải mỉm cười. Đứng trước toilet, nhìn mình trong gương thử lộ ra tươi cười. Nhưng nụ cười cứ như đi nhát ma người khác.
Quên đi, có còn hơn không. Thở sâu, anh cứng ngắc mỉm cười, đến phía sau xe tìm con.
_ Này, mai là ngày khai giảng của chúng nó. Anh đến hôm nay vẫn còn đi chơi là sao?
_ Chúng tôi vốn muốn về từ hôm kia rồi.
_ Hôm kia? Ha ha ha ha, anh nói đùa à?
Oa Oa nhịn không được nở nụ cười, đưa tay vỗ vỗ đầu vai anh.
_ Ông chủ hiện giờ chúng ta cách Phí thành rất xa nha!
_ Đúng vậy, nhờ phúc của cô đấy!
Anh vừa cho xe vào bãi giữ của sân bay, vừa liếc mắt nhìn cô một cái, ngoài cười nhưng trong không cười nói. Oa nhi xấu hổ cười lùi tay về.
_ Haha! Xin lỗi, ngại quá! Nhưng, tôi thấy mọi người chơi cũng vui lắm mà!
Cái đó đúng là thật. Không thể phủ nhận, cô gái này tuy rằng kéo mọi người dạo đông dạo tây. Trên đường lại tăng thêm rất nhiều niềm vui. Bằng không sẽ giống như anh tưởng tượng đợt đi chơi này sẽ buồn chán.
_ A! Tới rồi sao? Tyre, Knight, đến rồi, chúng ta xuống xe.
Thấy anh ngừng xe xong, Oa Oa đeo túi xách của mình, nắm tay hai đứa nhóc đi xuống xe. Alex xuống xe đi theo phía sau bọn họ, Oa Oa thấy anh cái gì cũng chưa lấy, nhịn không được hỏi.
_ Hành lý của đâu? Còn có của Tyre, Knight nữa? A, đúng rồi, chúng ta đáp máy bay trở về. Vậy xe kia thì sao? Cứ để nó thế à?
_ Đúng!
Anh nói. Oa nhi ngây người ngẩn ngơ, còn chưa kịp phản ứng. Đột nhiên có người ngoại quốc ăn mặc chỉnh tề tới tiếp đón.
_ Bart tiên sinh.
_ Giúp tôi dọn hành lí đem về.
_ Vâng!
_ Máy bay đâu?
_ Đã chuẩn bị xong. Sẽ cất cánh bất cứ lúc nào!
Alex đem cái chìa khóa giao cho một người trong đó. Sau đó đi về phía trước đi, Oa Oa đeo balo, cùng hai đứa nhóc vội vàng đuổi theo. Nghe Alex cùng những người đó đối thoại, cô vốn hiểu rõ tình huống hiện tại cho lắm, đợi đến khi cô thấy chữ “Bart” to đùng trên đuôi máy bay mới lĩnh ngộ được anh quả thật là người giàu có. Nhưng lại là giàu có trăm phần trăm, độ tinh khiết cao tới mức như kim cương chín mươi chín phần trăm.
_ Cô có thể ngậm miệng lại không?
Cô dừng lại, trợn mắt há hốc mồm đứng ở đường băng, anh đành phải quay lại, buồn cười nhắc nhở cô. Oa nhi nghe lời ngậm miệng lại, thật vất vả mới có biện pháp đem tầm mắt kéo trở về, nho nhỏ thanh hỏi anh.
_ Nhà anh mở công ty vận chuyển sao?
_ Không phải.
Alex dẫn hai đứa nhỏ lên máy bay, cười trả lời.
_ Máy bay này của anh sao?
Oa Oa đeo túi xách, đuổi theo.
_ Không p