Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bảo Bối Háo Sắc Làm Bảo Mẫu

Bảo Bối Háo Sắc Làm Bảo Mẫu

Tác giả: Hắc Khiết Minh

Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015

Lượt xem: 134913

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/913 lượt.

c dựa vào thành cửa sổ.
_ Nếu như cô không vội đi New York có thể ở đây thêm vài ngày nữa.
Vừa hết hai ngày, anh liền đưa cô tiền lương rồi nói những lời này. Bởi vì ở khách sạn phải trả tiền, cô lại muốn ở lại chơi thêm một thời gian. Dù sao cũng không có chuyện gì, hơn nữa mấy ngày nay ở chung, cô cũng cảm thấy có nhiều cảm tình. Tuy rằng trên danh nghĩa anh là ông chủ của cô nhưng cô cùng anh ngược lại càng giống như bạn bè. Cho nên nghe anh nói như vậy, cô cũng liền thuận ý quyết định ở thêm vài ngày như là chuyến nghỉ phép ngắn hạn. Không cần lo lắng chỗ ăn chỗ ở, cô đi chơi thế này cũng không có áp lực gì. Mỗi ngày dạo đông dạo tây, mua đồ lưu niệm, chụp ảnh,…
Cứ nhiều ngày như thế, cô phát hiện anh ở một nơi rất hoàn hảo, bên cạnh lại có công viên. Mỗi buổi sáng, cô chạy ra đó tập thể dục. Những người thong thả đi dạo, cậu bé đưa báo nhanh nhẹn đạp xe qua, ngay cả con chó cũng có vẻ rất hạnh phúc.
Một chiếc xe chạy đến, dừng ngay cửa phòng. Cửa mở, người đàn ông đi xuống xe. A, người đàn ông này quả thật rất thích hợp mặc tây trang. Cà phê, lá rơi, người đàn ông, xe, thật rất giống như trong quảng cáo. Cô không tự chủ được nở nụ cười, sau đó mới phát hiện tư thế anh thoạt nhìn có chút kỳ quái. Đúng rồi, gười đàn ông này trong lúc làm việc sẽ không thấy bóng người, liên tục vài ngày đều tăng ca đến hơn mười một giờ mới về. Sao hôm nay mới giữa trưa là đã về rồi? Lại cứ như người máy.
_ Hi, Asics!
Cô tò mò gọi anh, vẫy tay với anh. Anh nghe tiếng ngẩng đầu sau đó vẻ mặt thống khổ đưa tay lên gáy rên nhỏ một tiếng.
_ Oa, không thể nào.
Oa Oa sửng sốt, vội vàng buông cà phê, chạy xuống lầu. Lý Tư đã mở cửa, đang giúp Alex cởi áo khoác.
_ Anh có khỏe không?
Cô đi theo bên cạnh anh.
_ Vốn là hoàn hảo.
Anh thống khổ nhìn cô.
_ Cho đến khi cô gọi tôi.
_ A, thực xin lỗi nha.
Cô rụt một chút, ngượng ngùng cười cười, sau đó lại nhịn không được nói.
_ Tôi thấy anh rất lạ. Hình như anh có chuyện gì phải không?
_ Bác sĩ nói cơ bắp cổ bị chuột rút.
Anh bước đi lên lầu, ngồi ở trên giường, gương mặt đẹp trai có chút vặn vẹo.
_ Anh đi khám rồi sao? Có thuốc không?
Anh lấy từ túi ra một bịch thuốc, nhúc nhích một chút liền đau đến chảy cả mồ hôi. Lý Tư rót một ly nước, Oa Oa thay anh lấy thuốc.
_ Thuốc giảm đau! Thuốc hạ sốt!
Cô ngẩng đầu nhìn nhìn anh, buồn cười đứng dậy đi đến phía sau giường anh.
_ Chờ một chút, để tôi xem một lát.
_ Nhìn cái gì?
Anh còn không chưa hỏi xong, liền cảm giác được cô kéo áo anh ra, xem xét vai gáy anh.
_ Ha, anh bị sái cổ rồi.
Oa Oa vừa thấy không khỏi bật cười.
_ Bị sái cổ?
Anh nghe không hiểu, vẻ mặt hoang mang.
_ Chính là do tư thế ngủ không tốt.
Cô biết cười anh như vậy thật không đúng, nhưng vẫn nhịn không được cười nói.
_ Mỗi khi anh cố vận động, vừa động sẽ đau, bả vai còn cứng ngắc giống hệt như tảng đá đúng không?
_ Tôi ngủ rất tốt mà!
Anh nhíu mày lẩm bẩm.
_ Tốt mới là lạ.
Oa Oa dương dương tự đắc nhíu mi, đi đến trước mặt anh, lấy thuốc cho anh uống.
_ Anh bị nghiện làm việc, nhất định gối để nằm rất cao, lại nằm úp sấp ngủ. Buổi tối ngủ lại không xoay người, đúng hay không? Nhạ, anh uống thuốc trước đi, không cần lộn xộn, ngồi là tốt rồi, cũng đừng nằm xuống. Tin tôi đi, nằm xuống sẽ đụng đến cơ bắp gáy, sẽ làm anh thống khổ. Lý Tư, đi cùng cháu ra ngoài mua tí đồ được không chú?
_ Cô muốn đi mua cái gì?
Anh bất an nhìn cô.
_ Thứ tốt.
Cô le lưỡi đối với anh, làm cái mặt quỷ, sau đó ôm lấy tay Lý Tư, vui vẻ cười đi ra ngoài.
Thứ tốt gì đây? Anh không thể tin tưởng nhíu mày, cầm lấy cốc nước nuốt thuốc. Không cẩn thận lại đụng đến gác, tác động đến cơ bắp, nhất thời làm cho anh đau đến muốn chảy nước mắt. Đáng chết, anh mới vừa ở bệnh viện rõ ràng đã chích thuốc giảm đau. Sao một chút hiệu quả của không có? Buổi sáng lúc rời giường, vốn chỉ có đau nhức, anh nguyên tưởng rằng vẫn còn tốt lắm. Ai biết lại càng ngày càng đau, đến mười giờ, anh cơ hồ không thể quay đầu, đành phải đến bệnh viện bên cạnh công ty khám. Anh còn tính hôm nay đi ra khảo sát công trình, hiện tại cổ động không còn năng động. À mà đúng rồi với bộ dạng này mà anh còn dám lái xe về nhà mà không gây ra tai nạn công nhận đó cũng là một kì tích. Như thế cũng tốt. Mấy ngày sau, anh có thể được nghỉ phép. Đáng giận, thực là làm anh đau muốn chết.






_ Oa Oa tiểu thư, chuyện này không tốt lắm!
_ Yên tâm, không có việc gì đâu mà chú.
_ Cô xác định chứ?
_ Đương nhiên xác định, chú đừng lo lắng. Nào đến đây, cầm giúp cháu một lát.
_ Không phải, tiểu thư, tôi thấy chúng ta vẫn là…
Cô không để ý tới sự uy hiếp của anh, cầm những kim châm đã xếp xong xuôi đến gần anh, mỉm cười nói.
_ Yên tâ