Tác giả: Nguyệt Như Tích
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 1341260
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1260 lượt.
ng đến nữa, không, không có lần sau nào cả.
- Tôi không biết chơi. – Cô kịp thời nói, tránh đi cái cảm giác mặt mỗi lúc thêm đỏ bừng. Cô nhìn chiếc máy tính IBM, ánh mắt có phần thất vọng, cô còn chẳng biết đến những thú vui như vậy so với những người cùng lứa, nhưng cũng có cái tốt, ít ra cô khỏi bị phân tâm vào những trò vô bổ.
- Anh dạy em nhé, chỉ cần một tệ là em sẽ mê ngay. – Ngô Hồng Phi góp lời.
- Cậu có bản lĩnh thì đi dạy Diệp Mộng Mộng nhà cậu đi, đừng có mà quấy nhiễu Lâm Ấu Hỷ, cẩn thận anh cả xử cậu đấy. – Vương Á Trúc vừa cười vừa nói. Lâm Ấu Hỷ nghĩ: hóa ra Lãnh Tử Thần là anh cả trong phòng, và rất thích xử người khác. Xử người khác là thế nào, anh ta chưa xử mình bao giờ, nhưng đáng sợ thật, tốt nhất là đừng nghĩ đến.
- Không dám, không dám nữa. – Ngô Hồng Phi nói, rồi đột ngột la lên thảm thiết. – Vương Á Trúc, sao cậu lại đốt đầu tớ, chúng mình là đồng đội, tớ mới sểnh ra đã làm sao thế này?
- Ôi chao, nhìn lại đi. – Vương Á Trúc vừa cười vừa tránh chiếc giày Ngô Hồng Phi ném tới.
Lâm Ấu Hỷ ngắm hai chàng trai đùa nghịch, cười hồn nhiên. Lãnh Tử Thần chau mày, kéo tay cô:
- Đừng có nhìn hai kẻ điên đó, tôi đưa em về, em mang máy tính về mà dùng, trong phòng nữ sinh có internet không?
- Không cần đâu ạ. – Lâm Ấu Hỷ xua tay – Tôi mang về cũng không biết dùng, làm hỏng thì chết, tôi không đền nổi đâu, tối đến thì xem lại những chỗ anh đã giảng cho, tôi sợ bây giờ thì hiểu nhưng một lúc nữa lại quên hết.
Lãnh Tử Thần không nài nỉ, đưa cô về tới ký túc xá nữ sinh. Dần dần, đi cùng Lãnh Tử Thần nhiều lần, những ánh mắt nghi kỵ của người chung quanh cũng ít đi, hoặc bản thân cũng quen dần, từ bị động trở thành chấp nhận, Lâm Ấu Hỷ không cảm thấy ngại nữa.
Trường đại học chẳng thiếu những sự kiện mới mẻ, nhất là Lãnh Tử Thần nổi tiếng là người quyết đoán lạnh lùng, không bao giờ để dư luận nghi ngờ, thành ra lâu dần, chẳng mấy ai còn hứng thú bàn tán nữa. Xét cho cùng, chẳng ai có thể quy định Lãnh Tử Thần không được có bạn gái.
Hoàn cảnh sống của Lâm Ấu Hỷ khiến cô đủ cứng cỏi để thản nhiên trước những gièm pha của người chung quanh, giúp cô không gì không đối mặt được, dạy cô luôn thực tế và sống mà không câu nệ vào ánh mắt của người khác.
- Lên tầng đi, về thì ngủ ngon nhé, đừng có thức thâu đêm học làm gì. – Lãnh Tử Thần nhét tay túi quần, đứng im lặng dưới tầng của khu ký túc xá nữ, chau mày nhìn Lâm Ấu Hỷ. – Em có biết quầng mắt thâm đen trông xấu lắm không?
Cô gầy gò như vậy mà lại thêm mắt thâm quầng, anh rất đau lòng, lớn rồi mà còn không biết chăm sóc bản thân, cô ngốc này thật có sức hấp dẫn làm người ta muốn mắng.
- Vậy ngày mai, anh… anh… - Lâm Ấu Hỷ nhìn hàng lông mày cau có của anh, rụt rè nói. – Anh có rảnh để dạy tôi không, còn những hai phần nữa chưa giảng… - Giọng nói càng lúc càng nhỏ.
- Không phải vậy sao? – Lãnh Tử Thần có vẻ không bằng lòng, nhìn cô.
- Vậy tôi đợi anh ở đâu? – Lâm Ấu Hỷ vui mừng nói, vẻ mặt sáng hẳn lên.
- Xem nào, chiều mai em có giờ thi phải không? Tan học tôi đón em, đi ăn tối rồi về nhà tôi, vả lại hôm sau nữa là cuối tuần, chúng ta có thể học muộn một chút. – Lãnh Tử Thần rất hài lòng với phản ứng của cô, xem ra trong mắt cô ấy mình cũng có ích. Tính cách đàn ông khiến anh ngẫu nhiên cảm thấy thích thú được cô gái nhỏ bé này lợi dụng. Trước thì người ta lợi dụng anh, sau thành anh lợi dụng lại, anh chẳng bao giờ để mình thiệt thòi.
- Vâng ạ. – Lâm Ấu Hỷ chẳng suy xét gì, quay lên ký túc xá. Được mấy bước lại quay lại, hỏi với vẻ lo lắng: - Nhưng mà muộn quá mới về, tôi… tôi… tôi không quen đường…
- Vậy thì ở lại chỗ tôi, chẳng lẽ em muốn tôi trắng đêm tiễn em về sao? Em trả tôi bao nhiêu tiền? – Lãnh Tử Thần nhướn mắt nhìn cô.
- Ở lại nhà anh? – Mặt Lâm Ấu Hỷ xị xuống. – Sao thế được? – Tim cô đập loạn cả lên. Ở lại nhà anh, ở lại nhà anh, dù lần trước chính xác thì là ở lại, nhưng bởi sự việc bất ngờ, mà còn có Tôn Mỹ. Còn lần này tình hình khác rồi, chẳng lẽ để hiểu được bài tin học mà cô đem thân mình đánh cược? Nghĩ gì vậy Lâm Ấu Hỷ ơi! Cô căng thẳng nhìn Lãnh Tử Thần.
- Nhà tôi có rất nhiều phòng, em nghĩ gì không trong sáng trong đầu phải không, cô em? – Lãnh Tử Thần cười nhẹ nhàng. – Tối mai, Diệp Mộng Mộng và Ngô Hồng Phi cũng đến nhà tôi, tiện thể tôi sẽ bảo hai người đó ở lại.
- Vâng ạ. – Đến lúc này cô mới phấn khởi trở lại, nhưng hỏi tiếp: - Sao anh biết chiều mai tôi có giờ thi? – Cảm giác bị giám sát rất không thoải mái.
- Tôi không chỉ biết mà còn biết rõ em thi môn Văn học Hán ngữ và Dinh dưỡng giữ sức khỏe, chiều mai là tổng kết để chuẩn bị thi. – Lãnh Tử Thần hài hước.
Lâm Ấu Hỷ chạy lên tầng, trong đầu nhớ lại hết thảy việc xảy ra trong tối nay, tự xóa bỏ những việc khiến mặt đỏ bừng tim đập nhanh, chỉ nghĩ đến những việc tốt đẹp. Nghĩ về việc đến cuối tuần có thể nắm vững kiến thức tin học để có thêm quyết tâm. Học bổng dường như đã nắm chắc trong tay, học kỳ tới không lo bụng đói nữa, lời hứa khao Tô Hoan Hoan một bữa KFC cũng có thể thực hiện được.
Kỳ thực