Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bạo Long Tổng Tài

Bạo Long Tổng Tài

Tác giả: Trạm Lượng

Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015

Lượt xem: 134591

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/591 lượt.

nh nếp liền động tác gọn gàng mang theo một cái bình giữ nhiệt nhỏ xuống xe.
“Cao ốc Lăng thị xí nghiệp… Chính là chỗ này!” Nheo mắt nhìn tòa cao ốc to lớn, cửa kính thủy tinh phản xạ ánh mặt trời chói mắt, Hạ Dư Đồng thì thào lầm bầm lầu bầu, nhìn xuống đồng hồ đeo tay… Mười một giờ năm mươi phút, vừa kịp giờ. Rất tốt! Rất tốt!
Âm thầm vừa lòng gật đầu, dẫn theo bình giữ nhiệt một bước đi vào tòa công cao ốc người đến người đi, bận rộn không thôi, nàng đầu tiên là tò mò nhìn xung quanh trái phải từng viên chứa thoạt nhìn đều thực khôn khéo giỏi giang, tràn ngập tự tin, lập tức rất nhanh tìm được quầy tiếp tân.
“Xin chào, ta muốn tìm Lăng Dương.” Mặt tròn nhoẻn miệng cười, lễ phép hỏi.
“Tìm Lăng Dương tiên sinh? Tổng tài công ty?” Nhân viên tiếp tân khách khí có lễ kỳ quái ngắm nàng liếc mắt một cái.
“Có thể chứ?” Thấy thế, đang chờ ở bên Hạ Dư Đồng khẩn cấp truy vấn.
“Có thể! Tổng tài còn phân phó muốn ta tự mình lĩnh ngươi đi lên.” Vội vàng gật đầu trả lời, nhân viên tiếp tân vội vàng dẫn nàng hướng thang máy: Trong lòng tắc rất thắc mắc nàng cùng tổng tài có quan hệ gì?
“Cám ơn!” Không thay đổi lễ phép mỉm cười nói cảm ơn, Hạ Dư Đồng nhanh chóng theo đi lên.
Oanh! Oanh! Oanh!
Hôm nay, trong phòng họp ở cao ốc Lăng thị xí nghiệp tiếng pháo ù ù, quản lí các ngành vẻ mặt thảm hại bị người lãnh đạo trực tiếp ngày đầu tiên xuất viện đi làm không ngừng pháo oanh, mọi người trừng mắt nhìn món lươn kiểu Nhật cao cấp trước mặt, không ai có khẩu vị nuốt trôi.
Ô… Ở nơi tiếng sấm không ngừng, khả năng tùy thời bị sét đánh đang ở mức báo động đỏ, mỹ vị cao cấp tới đâu ăn vào trong miệng cũng sẽ giống như ăn sáp a!
Ác bá tổng tài của chúng ta lại làm sao vậy?
Ai biết? Ta chỉ cầu hắn đừng làm chứng loét dạ dày của ta tái phát.
Ô… Vừa ra viện hỏa lực liền như vậy vượng, mãnh hổ ra áp hắn a!
Đang lúc các quản lí thảm hề hề lấy ánh mắt không tiếng động trao đổi ý kiến, âm thầm đoán nguyên nhân cơn tức lớn như vậy của mỗ ác bá, chợt nghe điện thoại nội bộ vang lên, lập tức rất nhanh được Trần thư ký tiếp.
Chỉ thấy nàng nghe một lát, nói “Ta hỏi một chút xem”, mạo hiểm nguy cơ bị lửa đạn đánh trúng, nhanh chóng hỏi mỗ ác bá –
“Tổng tài, đại sảnh dưới lầu có vị tiểu thư Hạ Dư Đồng tìm ngươi, không biết ngươi có gặp hay không?” Không hổ là nguyên lão thư ký, kinh nghiệm quá mức chu đáo, đối mặt hỏa lực thực vượng ác bá, thanh âm ngay cả run cũng không run.






“Ha ha… Ra thế! Ra thế! Hết thảy đều là hiểu lầm…” Bữa tối trên bàn, Hạ Chí Hoành hào sảng cười to, thuận tiện từng ngụm từng ngụm ăn cơm, lấy hành động tán dương trù nghệ của nữ nhi.
“Hiện tại thì nói hiểu lầm? Sao buổi chiều lại không nói?” Chịu đựng trên người ẩn ẩn đau đớn, Lăng Dương nhe răng trợn mắt giọng đầy căm hận trào phúng.
Mẹ nó! Nếu không phải bánh nếp đúng lúc hiểu rõ tình hình, đem hết thảy giải thích rõ ràng, hắn một cái mạng nhỏ sẽ bye bye, trước thời gian đi gặp lão mẹ.
“Như thế nào? Xú tiểu tử, ngươi có ý kiến gì phải không?” Nở ra hung ác tươi cười, so với mỗ cái ác bá còn càng ác bá, Hạ Chí Hoành lớn tiếng hỏi lại. Hừ! Cho hắn ba phần nhan sắc liền mở phường nhuộm, xú tiểu tử này đã lâu không bị dạy dỗ, giờ muốn tạo phản?
Quả nhiên kẻ ác gặp kẻ ác lợi hại hơn, tư thiển ác bá gặp phải bí mật ác bá, lập tức bị ép tới gắt gao, bụng đầy chua xót ủy khuất cũng không khiếu nại.
“Là Lăng bá bá của ngươi tối hôm qua cho ta biết.” Vừa múc cơm vừa thú nhận “kẻ mật báo” là ai.
Nguyên lai “Phạm nhân” chính là lão ba nhà mình! Thật sự là bị hắn hại thảm!
Vừa biết được “hung thủ” là ai, Lăng Dương lập tức giận mắt hoành đi, cơn tức đầy bụng.
“Đừng trừng ta! Ngươi lại chưa nói không thể cho Hạ thúc của ngươi biết Dư Đồng ở chỗ ngươi.” Khí định thần nhàn mỉm cười, Lăng Vân một chút cũng không thấy áy náy vì hãm hại con.
“Xú tiểu tử, ngươi là trừng ai? Cần ta lại “chỉ đạo” ngươi thế nào hiếu đạo sao?” Tàn ý lại nổi lên khóe miệng, Hạ Chí Hoành hừ thanh quát hỏi.
Không hổ là mỗ ác bá khắc tinh, ngay khi hắn vừa lên tiếng, ánh mắt phun hỏa giận lập tức tỉnh táo thu hồi, an an phận phân dừng ở trong chén cơm của mình.
Thấy thế, nghĩ đến ngày thường chính mình động bất động bị người nào đó rống đến rống đi, nay phong thuỷ thay phiên chuyển đổi, đổi thành hắn bị lão ba quát mắng, bộ dạng không chút nào dám có ý kiến, Hạ Dư Đồng đương trường buồn cười bật cười.
“Bánh nếp, ngươi cười cái gì? Muốn chết a!” Lăng Dương giận chó đánh mèo hung người.
“Xú tiểu tử, ngươi rống nữ nhi của ta? Không muốn sống chăng!” Lập tức, Hạ Chí Hoành thay nữ nhi hung trở về.
Bá trung đều có bá trung thủ, Lăng Dương là người biết nhận thức, chỉ cần bị vị “Diêm Vương giáo đầu” vừa rống, hắn lập tức không dám lại phệ, thế nào còn có ngày thường ác bá khí thế.
“Quả nhiên là son mã gặp quan lão gia, ác nhân đều có ác nhân ma a!” Cười xem hai “ác bá đấu” lăn lộn gầm rú, Lăng Vân nhịn không được cảm thán. A… Lúc trước đem con đưa đến chỗ lão đệ quản giáo quả n