Tác giả: Đường Quân
Ngày cập nhật: 03:25 22/12/2015
Lượt xem: 134959
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/959 lượt.
rào ra.
Cô vẫn nghĩ sau khi ly hôn chỉ có một mình cô sống khổ sở qua ngày, cho nên vẫn không chịu nhìn Tề Thiệu Bạch bằng sắc mặt tốt, không chịu thừa nhận mình đã tha thứ anh, duy trì trạng thái như gần như xa, nói cho cùng chính là sợ mình sẽ bị tổn thương lần nữa.
Trên thực tế, anh cũng trải qua những ngày khổ sở như vậy, cái gì cũng không nhớ cũng không phải lỗi của anh, nhưng cô vẫn kết tội anh là kẻ bạc tình.
Bây giờ nhìn anh ngồi dưới đất ngủ, khiến cô cảm giác mình rất xấu xa, là một người phụ nữ lòng dạ hẹp hòi, bởi vì chịu khổ nên cũng muốn khiến người tổn thương cô chịu chút đau khổ.
Nhưng chuyện cũng đã đã qua, có cần thiết tổn thương lẫn nhau như vậy không?
Mà nếu thật là anh vô tội, cô lại cố chấp không phải càng không có ý nghĩa?
"Thiệu Bạch, đứng lên đi."
Cô đưa tay chạm nhẹ vào mặt anh, gọi anh dậy.
Tề Thiệu Bạch mở mắt ra, thấy cô thì sửng sốt một chút.
"Mạt Hinh. . . . . ."
"Tại sao không trở về nhà ngủ?"
"Tối hôm qua anh ngồi dưới đất, đột nhiên muốn biết trước kia anh đã từng làm chuyện gì khiến em mất hứng hay không, mà lại bị em phạt không cho vào cửa, nghĩ đi nghĩ lại vô thức ngủ mất từ lúc nào."
"Có nghĩ ra cái gì không?"
"Rất đáng tiếc, vẫn không nghĩ ra."
Anh vừa đứng lên vừa nói.
Cô nhìn anh, nghĩ tới lúc anh nói trên mặt mơ hồ lộ ra vẻ thất vọng, hơn nữa, tâm tình tốt giống như cũng thay đổi nặng nề.
Chỉ cần tỉ mỉ một chút, là có thể phát giác nha! Người đàn ông này vẫn luôn có tấm lòng chân thật, ý thức trách nhiệm rất lớn, nếu như cô không bị oán hận làm cho hồ đồ, đã sớm nên nhận thấy được áp lực của anh, anh có bao nhiêu mong muốn cùng bọn họ ở chung một chỗ, biết anh không phải loại đàn ông sẽ bỏ vợ bỏ con đó.
"Nếu không nghĩ ra, cũng không cần nghĩ đâu."
"Cho anh thêm một chút thời gian, anh không muốn buông tay như vậy."
Nghĩ rằng Thẩm Mạt Hinh muốn anh buông tay, lòng Tề Thiệu Bạch càng thêm nặng nề.
Nhưng anh nghĩ lầm rồi, Thẩm Mạt Hinh không phải muốn anh buông tay, mà không hy vọng anh tiếp tục hành hạ mình, cô đã nghĩ thông suốt, muốn cả hai kéo nhau từ trong vũng lầy của quá khứ ra.
"Chúng ta bắt đầu cuộc sống mới thôi."
"Hả?"
Anh không biết rõ ý tứ trong lời nói của Thẩm Mạt Hinh, nhưng hình như có thể có điều mong đợi.
"Lời này của em là có ý gì? Có thể nói rõ ràng chút không?"
"Ý của em là, quá khứ không nghĩ ra không có quan hệ, chúng ta có thể lần nữa tạo lại trí nhớ chung, anh, tiểu Tề và em, chúng ta lần nữa bắt đầu."
Cô đã nói xong, đủ để hiểu rõ ràng, nhưng Tề Thiệu Bạch bởi vì quá giật mình, cho nên nhất thời phản ứng không kịp, thừ người ra như một pho tượng đá.
Thẩm Mạt Hinh nhìn anh, nửa nhạo báng hỏi:
"Có phải anh không muốn không? Không muốn coi như em đã nói xong. . . . . ."
Cô vừa nói vừa xoay người, làm bộ phải đi.
Tề Thiệu Bạch hốt hoảng từ sau lưng ôm lấy cô.
"Em nghiêm túc sao?"
"Anh cùng đi với em."
"Không cần, quần áo tây trang của anh đi chợ sẽ bị dơ."
"Anh muốn thế, chúng ta vừa muốn làm lại kí ức chung, vậy bắt đầu tạo từ hôm nay dựng luôn."
Không lay chuyển được sự kiên trì của anh, Thẩm Mạt Hinh không thể làm gì khác hơn là thuận ý anh, hai người cùng đi, bắt đầu tạo nên trí nhớ chung mới của bọn họ.
***
Kéo màn cửa sổ ra, ánh mặt trời chiếu vào trong nhà, như vậy sáng sủa thì thời tiết, rất thích hợp bắt đầu cuộc sống mới.
Nhưng dù sao đã chia tay ba năm, thêm một người sống cùng, Thẩm Mạt Hinh còn chưa quen, chỉ là thấy bộ dạng vui vẻ của tiểu Tề, cô cảm thấy quyết định của mình là chính xác.
Nhưng cuộc sống mới trước mắt này chỉ vẻn vẹn dừng lại ở việc sống cùng nhau, không bao gồm cô và anh cùng ngủ trên một giường.
Cô để Tề Thiệu Bạch và con trai ngủ chung một phòng, muốn cho hai ba con bọn họ bồi dưỡng tình cảm thật tốt.
Hôm nay là buổi sáng đầu tiên của Tề Thiệu Bạch sau khi bọn họ ở chung, cho nên Thẩm Mạt Hinh dậy thật sớm sớm, giúp ba con bọn họ chuẩn bị bữa sáng phong phú, kết hợp Trung Quốc và phương Tây, có bánh bao kiểu phương Tây, cũng có bát cháo kiểu Trung Quốc, cho ba con họ lựa chọn.
"Anh đã rất lâu chưa ăn bữa sáng phong phú như thế này."
Nhìn bàn đầy thức ăn, Tề Thiệu Bạch cảm động vô cùng, sau khi về Đài Loan, bữa sáng của anh rất đơn giản, không phải một ly cà phê thêm bánh mì nướng kẹp trứng, thì là cháo trắng rau dưa, anh đã ăn đến ngấy rồi.
"Giống như bữa sáng ở tiệm cơm tự phục vụ vậy."
Thẩm Gia Tề cầm dĩa, mỗi thứ gắp một chút, kiểu Trung Quốc hay kiểu phương Tây cũng không bỏ qua, lần đầu tiên cùng ba ăn sáng, khiến cậu cả khẩu vị cũng mở rộng.
"Ăn từ từ, kẻo nghẹn."
Tề Thiệu Bạch rót cho con trai một ly nước trái cây, dặn dò .
"Về sau mỗi ngày ba đều sẽ cùng con và mẹ ăn sáng chứ?"
"Vậy phải xem mẹ có chịu để ba mỗi ngày ở nơi này hay không đã."
Tề Thiệu Bạch cười đem củ khoai lang phỏng tay ném cho Thẩm Mạt Hinh, mình thì không lo lắng, tiếp tục ăn đồ ăn ngon.
Cảm giác có gia đình thật tốt,