Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bảo Vệ Tân Hôn 5 Năm

Bảo Vệ Tân Hôn 5 Năm

Tác giả: Đường Quân

Ngày cập nhật: 03:25 22/12/2015

Lượt xem: 134941

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/941 lượt.

rong lúc em không ở nơi này, sẽ gọi y tá đặc biệt tới đây chăm sóc anh, có tình hình gì cô ấy sẽ liên lạc cho em, em sẽ lập tức trở về."
Tề Hải Đào nửa tin nửa ngờ nhìn Trương Lệ Anh, hỏi:
"Gần đây anh thấy em hay nghe điện thoại bí mật, là công ty xảy ra vấn đề gì lớn sao? Nếu như cần anh ra mặt thì nói cho anh biết, đừng gượng chống."
"Tất cả cẩn thận, anh vất vả em rồi."
Trương Lệ Anh dịu dàng cười, nói:
"Nên thế, chúng ta là vợ chồng còn nói khổ cực gì? Quá khứ đều là anh vì cái nhà này cố gắng, hiện tại đến lượt em bảo vệ nhà chúng ta là thiên kinh địa nghĩa." (thiên kinh địa nghĩa: đạo lý hiển nhiên)
"Anh biết em biết làm rất tối."
"Có anh ở sau lưng ủng hộ em, em tin tưởng em nhất định có thể làm được rất tốt."
Cứ như vậy, Trương Lệ Anh cầm hành lý lên, gạt chồng bà, lên đường về Đài Loan.
***
Tề Thiệu Bạch tạm thời nhận được thông báo từ Nhật Bản, nói công ty chi nhánh bên kia xảy ra vấn đề rất lớn, cần anh sang giải quyết, anh đang trên đường tới sân bay gọi điện thoại cho Thẩm Mạt Hinh, nói cho cô biết phải tạm thời đi công tác một chuyến.
"Vậy lúc nào anh sẽ trở lại?"
Biết rõ Tề Thiệu Bạch có trách nhiệm lớn, đi công tác là khó tránh khỏi, nhưng chỉ cần nghĩ tới anh đã từng bỏ lại mẹ con họ, trong lòng của cô vẫn có chút vướng mắc.
Cho dù biết đó có thể không phải ý của Tề Thiệu Bạch, nhưng chuyện đã xảy ra, luôn khó có thể biến mất.
"Còn chưa biết, nhưng mà anh nhanh chóng trở lại, không thì em cùng đi với anh được không?"
"Không được á..., tiểu Tề còn phải đi học, cửa hàng của em cũng không bỏ được, mà anh không phải đi chơi, em đi chỉ làm trở ngại cho công việc của anh, anh phải chuyên tâm xử lý chuyện của anh thật tốt, em và tiểu Tề sẽ chăm sóc tốt chính mình."
"Ai, em cự tuyệt được thật là nhanh. Nhưng thật ra anh không thể xa hai người quá lâu, mới muốn đem em đi, còn chưa có bước ra biên giới, anh đã bắt đầu nhớ nhung hai người."
Nếu như không phải có kinh nghiệm, anh cũng không biết mình sẽ là người đàn ông lưu luyến gia đình.
Hiện tại toàn thế giới đối với anh mà nói, cũng không quan trọng bằng vợ và con trai.
"Mạt Hinh, em biết anh rất yêu em chứ?"
Anh đột nhiên hỏi một câu như vậy.
"Vâng."
Giống như sợ cô không tin, anh lần nữa cường điệu nói:
"Là thật, anh thật sự vô cùng yêu em."
"Em biết rõ anh rất thích em."
Anh ngốc nghếch làm cô cảm thấy ấm áp, cảm giác anh là cố ý muốn trấn an cô, có lẽ anh cũng cảm nhận được sự lo lắng của cô thôi.
"Bọn em không có việc gì, em cũng vậy tin tưởng anh nhất định sẽ trở lại bên bọn em sẽ không rời đi."
"Đó là đương nhiên, anh hiện tại cảm thấy nếu mất đi mẹ con em, thế giới này giống như không có nơi nào cho anh dung thân."
Xem ra người dễ dàng lo được lo mất không chỉ có cô, anh mất đi trí nhớ, sợ cô đơn hơn cô, như vậy anh khiến cô vô cùng đau lòng.
"Thiệu Bạch, em yêu anh." Cô cũng chỉ có thể dùng từ ngữ yêu thương trấn an anh.
Những lời này chính là lời Tề Thiệu Bạch muốn nghe nhất, chỉ cần nghe được cô nói thương anh, anh giống như vừa uống một viên thuốc an thần, trái tim thêm kiên định.
Chuyện làm ăn không làm khó được anh, chỉ có tình cảm có thể khiến anh nóng ruột nóng gan như thế.
"Có câu này của em, anh cảm thấy sinh lực tràn trề gấp trăm lần."
"Vậy thì giữ vững tinh thần như vậy đến khi trở lại nha."
"Chẳng lẽ em dùng câu nói này để đuổi anh hả? Vậy cũng không được đâu, mấy ngày anh ở Nhật Bản, em phải ngày ngày nói câu nói kia động viên anh đấy."
Anh giở trò vô lại cũng rất đáng yêu, hơn nữa vài ba lời sẽ khiến cô cảm giác mình rất quan trọng, giống như thành thức ăn tinh thần của anh.
"Muốn ngày ngày nghe câu nói kia, mắt phải ngoan ngoãn đừng nhìn loạn, đừng không cẩn thận rồi bị phụ nữ Nhật Bản dịu dàng lừa gạt."
Tề Thiệu Bạch nghe vậy cười ha ha.
"Em đang ghen phải không? Thật tốt, anh thích em vì anh ghen. Có lẽ anh nhìn mấy phụ nữ Nhật Bản mấy lần, em sẽ không nhịn được bay đến bên cạnh anh bảo vệ chủ quyền, anh có thể mong đợi như vậy không?"
"Càng nói càng khoa trương, không thèm nghe anh nói nữa."
"Được rồi, vậy thì chờ anh tới Nhật Bản rồi sẽ nói tiếp, phải nhớ nhớ tới anh."
"Được, em không làm gì sẽ nhớ anh, yên tâm chưa? Nếu như vẫn không yên lòng, vậy anh rảnh rỗi thì cùng mẹ con em chat webcam liên lạc là được."
"Ý kiến hay, cứ làm như thế!"
Chat webcam vốn là bài học trong khóa học của tiểu Tề, thầy giáo mở chat webcam để học sinh cùng ông liên lạc, không ngờ lúc này cũng có tác dụng khác.
Tề Thiệu Bạch rốt cuộc cam tâm tình nguyện cúp điện thoại, bắt đầu hành trình đi công tác.
***
Kể từ khi biết Thẩm Mạt Hinh quyết định trở lại bên Tề Thiệu Bạch, Hứa Vũ Huân mỗi ngày trôi qua đều rầu rĩ không vui.
Vì hạnh phúc của cô, anh không nên tiếp tục làm phiền Thẩm Mạt Hinh, cho là có thể buông tay, có thể xóa bỏ, nhưng lại thủy chung không cách nào làm trái tim mình giải thoát.
Biết rõ làm bác sĩ không nên nghiện rượu, nhưng sau khi tan làm cuộc sống ít đi bận rộn, trong đầu lại tràn đ