Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1342054
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2054 lượt.
ruột của tên phục vụ ở quầy rượu!
Trước đó vì vụ án cưỡng dâm mà tinh thần Lăng Nhiễm đã trở nên không tỉnh táo, hiện tại được sắp xếp ở một viện điều dưỡng trị liệu, kết quả là hiện tại tất cả mũi nhọn đều chỉ dồn sang Chu Hàn, hai ngày qua có rất nhiều phóng viên, nhiều đến mức làm cho người ta không dám ra cửa, ngay cả cửa công ty cũng bị vây tới mức nước chảy không lọt, thậm chí trợ lý Từ suýt chút nữa cãi lộn với những người đó, mà Chu Hàn cũng chỉ có thể bảo trợ lý Từ chuyển công việc đến cho anh qua phương thức gửi bưu phẩm.
Chuyện này giờ đã quá ồn ào rồi, dĩ nhiên cũng quấy rầy đến cơ quan đại viện bên kia, xế chiều hôm đó ba Chu tự mình gọi điện thoại tới, là cô nghe máy. Cô nghe ra giọng điệu ba Chu lúc ấy rất nghiêm túc, pha lẫn uy nghiêm làm cho người nghe sợ hãi, thật ra thì ba Chu cũng không nói gì nhiều, chỉ bảo cô gọi Chu Hàn tới nghe điện thoại.
Cô có thể tưởng tượng điện thoại bên kia ba Chu sẽ hỏi cái gì, thấy Chu Hàn im lặng một lúc lâu, chỉ nói một câu: “Tiểu Bân là con trai của con.”
Cô không biết bên kia ba Chu trả lời như thế nào, bởi vì sau khi nói xong Chu Hàn liền trực tiếp cúp điện thoại.
Đứng ở trước cửa sổ sát đất, Lâm Lệ suy nghĩ một lúc lâu, cuối cùng vẫn là quyết định đi về hướng thư phòng bên kia.
Đưa tay gõ cửa thư phòng, hồi lâu cũng không nghe thấy tiếng trả lời, cô trực tiếp mở cửa đi vào.
Đẩy cửa đi vào, chỉ thấy Chu Hàn không ngồi ở sau bàn làm việc, lúc đang nghi hoặc, cô nâng mắt nhìn thấy anh đứng ở trước cửa sổ, trên tay cầm điếu thuốc, đang nhìn phía ngoài, cả người có chút thất thần.
Lâm Lệ bị mùi khói thuốc tràn ngập trong phòng kia làm sặc, che tay ho lên, “Khụ khụ. . . . Khụ khụ. . . .”
Nghe tiếng, lúc này Chu Hàn mới xoay đầu lại, lẳng lặng nhìn cô.
Lâm Lệ cố nén ho khan, đi về phía anh, đến gần mới phát hiện trên mặt đất tất cả đều là tàn thuốc, ít nhất cũng có mười mấy đầu mẩu thuốc lá.
Ba có phải là ba con không?
Editor: Tigon
Beta: Violetin_08
Lâm Lệ nhìn dưới đất đầy mẩu thuốc lá, vừa ho vừa khó chịu cau mày nói: “ Khụ khụ…Làm sao, làm sao lại hút nhiều như vậy, khụ khụ…”. Anh rất ít khi hút thuốc lá, trừ lúc trước ở cơ quan trong đại viện, cô thấy anh một mình ngồi trên xe hút thuốc ra, thì cô chưa gặp lại anh hút thuốc, cho dù là lúc ở công ty.
Chu Hàn nhìn cô, chỉ lạnh giọng nói: “Đi ra ngoài”. Vừa nói vừa mở cửa sổ, rồi giơ tay lên hít một hơi.
Lâm Lệ cũng không có đi ra ngoài, cô không thích anh cứ chán chường như thế, để tay đang che miệng, nói: “Đừng hút nữa.” Vừa nói, trực tiếp khom người tiến lên đưa tay liền lấy đi một nửa điếu thuốc trong tay anh, sau đó ném lên mặt đất, trực tiếp dùng dép dẫm lên vài cái.
Chu Hàn lạnh mắt nhìn cô một cái, cũng không nói gì, trực tiếp cầm hộp thuốc lá bên kia bệ cửa sổ, rút một cây ra ngoài rồi cầm bật lửa muốn đốt.
Chu Hàn không quay đầu lại, dụi tắt điếu thuốc đang cầm trong tay ở bệ cửa sổ, rồi trực tiếp rút ra một điếu từ trong hộp thuốc, thuần thục châm lửa, sau đó hung hăng hút, lạnh lùng nói không mang một chút tâm tình: “Đi ra ngoài.”
Tuy là bị mùi thuốc lá tràn ngập cả gian phòng khiến cho khó chịu, nhưng mà Lâm Lệ không xoay người rời đi.
Bây giờ người cô lo lắng không chỉ là anh mà còn là thằng bé ở trong phòng, cô sợ rằng chuyện còn cứ ầm ĩ lằng nhằng thêm nữa, sớm muộn gì đứa nhỏ cũng biết, mà Tiểu Bân không giống như những đứa trẻ cùng tuổi, bởi vì hoàn cảnh sống từ nhỏ, nên Tiểu Bân đã sớm trưởng thành hơn và cũng càng nhạy cảm. Trẻ con bất kể là con cái của ai, cuối cùng cũng chỉ là một đứa nhỏ, nó không thể lựa chọn xuất thân cha mẹ của mình, nhưng bây giờ muốn đứa nhỏ đeo trên lưng sai lầm của ba mẹ thì đối với một đứa bé mà nói là quá mức tàn nhẫn.
Mỗi khi cặp mắt đen lúng liếng kia nhìn cô, đáy lòng cô nhớ tới đứa con không có duyên với mình kia, lúc nào cũng nghĩ tới, nếu như ban đầu đứa nhỏ không có rời đi thì có phải mấy năm sau cũng sẽ nhìn cô giống như Tiểu Bân, mỗi khi như vậy, tình yêu chưa kịp cho đứa con kia đều muốn cho Tiểu Bân, muốn yêu thương đứa nhỏ, để cho nó không phải nơm nớp lo sợ nữa, muốn bảo vệ nó, để cho nó cũng học được cách tươi cười mà những đứa trẻ cùng trang lứa nên có.
“Khụ khụ…” Cho dù đã mở ra cửa sổ, nhưng mùi thuốc nồng đậm kia vẫn chưa tiêu tán hết, Lâm Lệ bị dị ứng khói thuốc, bây giờ còn nồng đậm như thế thì càng khó chịu, nhưng mà dù thấy khó chịu hơn nữa Lâm Lệ cũng không có ý nghĩ rời đi, nhìn Chu Hàn nói: “Em, em biết trong lòng anh hiện tại rất khó chịu, nhưng là chuyện cũng đã xảy ra, chúng ta chỉ có thể tiếp nhận, điều bây giờ có thể làm cũng chỉ có đi đối mặt với nó, bây giờ chán nản không phải là biện pháp, anh không nghĩ cho mình thì cũng phải nghĩ cho công ty, cho ba mẹ, còn nữa, anh cũng phải nghĩ cho Tiểu Bân, nó còn nhỏ như vậy, nhạy cảm lại trưởng thành sớm, hiện tại chúng ta có thể kiếm cớ tìm lý do để gạt nó, nhưng là có thể gạt được bao lâu? Nếu chuyện này truyền đến tai nó, anh có nghĩ tới hay không nó có ch