Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bất Ái Thành Hôn

Bất Ái Thành Hôn

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1342047

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2047 lượt.

trong lòng còn có khúc mắc, dĩ nhiên, bạn gái thân yêu ra lệnh, dù canh có lá gan to bằng trời cũng không dám làm trái, chỉ có thể xin lỗi anh em. (VL: đây là điển hình của trọng sắc khinh hữu, phải không nhỉ! =_=)
Nhưng mà anh, Diệp Tử Ôn cũng không phải là người không biết, mặc dù thấy sắc quên bạn, nhưng điều đó cũng không có nghĩa là anh không quan tâm gì đến tình anh em bỏ mặc Chu Hàn sống chết ở đây, sau đó anh đã làm một quyết định mà anh cho là hoàn mỹ nhất , đó chính là gọi điện thoại đến chỗ tên phúc hắc lang kia, bảo anh tới chăm sóc tình anh em ngày xưa.
Tuy rằng lúc gọi điện thoại bị người nào đó chiếm không ít tiện nghi, nhưng kết quả là tốt, bởi vì Tô Dịch Thừa đã đồng ý với anh, chịu trách nhiệm đưa Chu Hàn say khướt về nhà.
Trước khi đi không quên dặn dò phục vụ, bảo cậu ta đưa mấy chai rượu ngon của mình để ở đây từ trước cho anh uống, uống rượu ngon chút, ít nhất sáng mai tỉnh dậy sẽ không quá đau đầu.
Chờ dặn dò ổn thỏa xong, lúc này Diệp Tử Ôn mới yên tâm rời đi.
Cho nên khi Tô Dịch Thừa tới thì Chu Hàn đã uống thêm được hơn hai chai, mà lúc này thậm chí anh đã bỏ qua ly rượu trực tiếp cầm lấy chai rượu cho lên miệng tu luôn, trên bàn cũng rải nhiều vỏ chai.
Tô Dịch Thừa cau mày, ngồi xuống bên cạnh anh, sau đó bảo phục vụ lấy cho anh cốc nước lạnh.
Lúc này Chu Hàn đã uống đến không phân biệt được, cả người mơ hồ trước mắt không nhìn rõ được người, nhưng vẫn còn đang la hét đòi uống rượu.
Tô Dịch Thừa không nói chuyện, trực tiếp lấy cốc nước mà phục vụ đưa cho, sau đó đổ toàn bộ nước lên khuôn mặt của Chu Hàn.
Nước lạnh gặp cơ thể vì rượu mà nóng hừng hực của anh, cả người Chu Hàn run bắn lên, lúc này đã có chút tỉnh táo, ánh mắt cũng từ từ trở lên rõ ràng.
Tô Dịch Thừa nhìn anh, lạnh giọng hỏi: “đã tỉnh chưa.”
Chu Hàn nhìn Tô Dịch Thừa, không nói gì, nhớ lại thời gian khi mấy người mới quen biết, nhớ tới khi xưa Tô Dịch Thừa nhìn thấy anh cùng Lăng Nhiễm ở chung một chỗ liền dứt khoát kiên quyết xoay người, nhớ tới khi đó chính anh vứt bỏ tình bạn của họ!
Đột nhiên Chu Hàn cảm thấy có chút buồn cười, sau đó giơ tay lên, giống như lúc ban đầu mới quen nhau, một quyền bay thẳng đến Tô Dịch Thừa.
Tô Dịch Thừa không kịp tránh né bị một quyền vào bụng, buồn bực hừ một tiếng có chút nóng nảy hỏi: “cậu thật sự rất muốn đánh có phải không!”
Chu Hàn nhìn Tô Dịch Thừa, như là lúc ban đầu mới quen, lớn tiếng đáp, “Đúng!”
Anh muốn đánh một trận với anh (Tô Dịch Thừa), giống như trước kia, nếu như đánh một trận mà họ có thể lấy lại được những gì họ đã mất.



Người thay thế


Editor: Tigon
Beta: Violetin_08


Lúc Chu Hàn trở lại thì Lâm Lệ đang cho đứa nhỏ ngủ ở trong phòng.
Có lẽ là hôm nay bị kích thích quá lớn, thằng bé ngủ từ lúc xế chiều, ngủ được một lúc lại tỉnh, tỉnh rồi sẽ khóc, khóc mệt lại ngủ. Cứ như vậy không biết bao nhiêu lần. Lâm Lệ lo lắng đứa nhỏ sẽ đói bụng liền đi nấu bát mì, cho hai quả trứng gà vào, nhưng là đứa nhỏ một miếng cũng không ăn.
Lâm Lệ không có cách nào, chỉ có thể ở bên nó, nhỏ giọng an ủi, thật vất vả đến hiện tại, đứa nhỏ mới có thể an ổn mà ngủ.
Nghe bên ngoài có động tĩnh, Lâm Lệ liếc nhìn đứa trẻ đang ngủ yên, cúi đầu hôn lên trán nỏ, nhỏ giọng ghé vào lỗ tai nó nói: “ngủ ngon nhé.” Lúc này mới cẩn thận đứng lên, mở cửa đi ra ngoài.
Lúc sau trở lại mang thêm một ly nước ấm, vịn anh đứng dựa vào người mình, để cho anh súc miệng, súc đi mùi khó chịu, sau đó cố hết sức vịn anh trở về phòng.
Chu Hàn vốn cao lớn, mà Lâm Lệ thì vốn nhỏ nhắn gầy gò, cộng thêm mấy tháng này có chút kén ăn, nên người giống như tờ giấy, gió thổi qua thì có thế té xuống.
Cho nên, khi Lâm Lệ đỡ Chu Hàn người đầy mùi rượu, ý thức mơ hồ đến phòng ngủ, thì cả cô và Chu Hần đều té nằm trên giường lớn.
Chu Hàn rù rì trong miệng, không biết là đang nói cái gì, Lâm Lệ chỉ nghĩ là lời nói lúc say, nằm ở trên giường thở, rồi mới lần nữa bò dậy, tháo giày và tất của anh, cởi áo khoác tây trang cho anh, rồi kéo cái chăn đắp lên cho Chu Hàn. Lúc này mới xoay người vào phòng tắm, bưng chậu nước nóng đi ra ngoài, đem theo khăn lau mặt và tay cho anh.
Lúc trước ở quầy rượu, ý thức mạnh mẽ nên chưa say bất tỉnh. Về sau ra bờ sông, gió lạnh xua tan mùi rượu trên người, cũng thổi tỉnh ý thức của anh, nhưng mà lần này, không hề có nước đá, không có gió lạnh, Thời điểm ở bờ sông, gió lạnh thổi mùi rượu trên người tản ra, làm cho ý thức tỉnh táo, nhưng là lần này, không có nước đá cũng không có gió lạnh, toàn bộ sức uống rượu của Chu Hàn được dùng đến, hôm nay thực sự là uống nhiều lắm, rót hết mấy bình rượu tây, muốn không say cũng khó.
Thả khăn vào trong chậu rửa mặt, Lâm Lệ sâu kín khẽ thở dài, đưa tay nhẹ nhàng xoa mặt anh, khẽ vuốt lông mày đang nhíu chặt. Cô không trách anh, thậm chí có chút đau lòng, bởi vì sự kiện này, người bị tổn thương sâu nhất chính là anh, trong lòng anh đè nén và khó chịu mà người ngoài không thể cảm nhận được. Nghĩ đến đây, trong lòng cô m


Polaroid