Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1342036
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2036 lượt.
ay đắng như tâm tình cô bây giờ.
Rời khỏi lòng anh, chống người ngồi dậy, vẻ mặt uất ức nhìn anh, bên tai văng vẳng lời nói mê sảng vừa rồi của anh, trong đầu nhớ lại tình cảm mãnh liệt của bản thân mình khi anh ôm chặt mình vừa rồi.
Thì ra cô là người thay thế, là bóng dáng của người phụ nữ sao?
Một giọt nước mắt chảy xuống, Lâm Lệ cười lạnh, nụ cười kia đau đớn không mang theo một chút nhiệt độ.
Cô nghĩ mình thật đáng chê cười, cô chỉ có hai người đàn ông, nhưng hai người đó đều coi cô là người thay thế.
Vén chăn trực tiếp xuống giường, đi chân trần đến tủ, cầm lấy quần áo rồi xoay người vào phòng tắm. Mở vòi nước, nhắm mắt đứng dưới vòi hoa sen gột rửa đi thân thể đầy dấu hôn của mình. Muốn rửa sạch dấu vết mây mưa cùng người đàn ông kia.
Đột nhiên ngực đau đớn kịch liệt, đau đến nỗi cô không thể đứng thẳng người, dựa vào bức tường lạnh băng, đưa tay ấn lồng ngực của mình. Lâm Lệ không hiểu rõ vì sao giờ phút này ngực mình lại đau như vậy, mà cảm giác này thật quen thuộc…
Lâm Lệ lắc đầu cười khổ, trên mặt nước tắm pha lẫn nước mắt chảy xuống, chỉ lắc đầu thấp giọng rù rì, “Sẽ không, chẳng qua là hợp tác thôi mà, làm sao lại để mất trái tim đây? Sẽ không…”
Khóc lóc qua điện thoại
Editor: Tiểu Huệ Tử
Beta: Violetin_08
Ngày hôm sau Chu Hàn bị trợ lý Từ gọi điện thoại làm tỉnh giấc, bởi vì có một văn kiện giấy tờ rất quan trọng cần Chu Hàn xem qua, hơn nữa còn phải có chữ ký của anh mới được, cho nên trợ lý Từ mới điện thoại đặc biệt hỏi giờ mang tài liệu đến nhà cho anh hay là đợi anh ở công ty.
Chu Hàn vẫn còn nằm ở trên giường, một tay nắm điện thoại đặt bên tai, một tay giơ lên đặt ở trên trán, đầu óc như một cỗ máy công việc hoạt động không ngừng, dường như đầu sẽ nổ tung vậy.
Thật lâu cũng không nghe thấy tiếng Chu Hàn trả lời, trợ lý Từ không có chút chắc chắn gọi khẽ, “Tổng giám đốc?”
Chu Hàn đưa tay gõ vào cái đầu như muốn vỡ ra, lúc sau mới mở miệng nói: “Để lát nữa tôi sẽ qua công ty.”
Không suy nghĩ nhiều gì nữa, trực tiếp nhặt quần áo trên mặt đất ném vào phòng tắm, sao đó lại từ phòng quần áo cầm lấy y phục sạch sẽ đi vào nhà tắm lần nữa.
Lúc sau từ phòng tắm đi ra Chu Hàn đã rửa mặt trang phục chỉnh chu, ra khỏi phòng cũng không thấy Lâm Lệ ở phòng khách, không cần đoán, có lẽ bởi vì cô đã từng bị mất con, nên cô đối với Tiểu Bân quan tâm yêu thương vô cùng như đối với con ruột mình sinh ra.
Nhẹ nhàng đi tới phòng con trai, cửa phòng đóng, Chu Hàn nghe thấy trong phòng con có tiếng khóc rất nhỏ, cũng nghe thấy tiếng Lâm Lệ ôn nhu kiên nhẫn an ủi.
Hắn nghe thấy trong phòng, Lâm Lệ ôm thằng bé nhẹ nhàng nói: “Tiểu Bân, dì làm bữa sáng cho con ăn được không?”
Thằng bé cũng không nói lời nào, nhìn qua khe cửa mở Chu Hàn có thể thấy thằng bé đưa tay ôm chặt eo Lâm Lệ, đầu còn vùi vào ngực mũi vẫn còn đỏ đỏ.
Lo lắng thằng bé còn nhỏ không được đói bụng, Lâm Lệ vỗ về đầu nó, nhỏ giọng nhẹ nhàng tiếp tục nói: “Tiểu Bân phải ăn cái gì đó mới có sức lực.”
Thằng bé vẫn không buông tay, lần này lắc đầu mở miệng nói nhỏ: “Không, không đừng bỏ con lại một mình.” Vừa nói chuyện, giọng nói mang theo tiếng khóc nữa nở, khiến người ta nghe thấy thật đau lòng.
Lâm Lệ cúi đầu khẽ hôn lên đầu của bé, biết lần này đã xúc phạm tới bé, trong lòng lại càng đau lòng, nhưng vẫn quan tâm thân thể của bé, hôm qua đã một ngày không ăn gì rồi, hơn nữa còn khóc lâu như vậy, nếu không cho bé ăn ít đồ, cô lo lắng thân thể của bé sẽ không chịu được, dù sao cũng là trẻ con, không thể so sánh với người lớn được.
“Tiểu Bân, dì không đi, không có rời xa Tiểu Bân, dì chẳng qua là đi phòng bếp, nấu chút cháo cho Tiểu Bân ăn được không?” Lâm Lệ dụ dỗ.
Thằng bé thật sự sợ, vẫn lắc đầu, chỉ nhỏ giọng lẩm bẩm nói, “Con không đói bụng.”
Làm sao có thể không đói bụng, Lâm Lệ buông bé ra, đưa tay nhẹ nhàng lau nước mắt trên khuôn mặt nhỏ nhắn, mỉm cười thản nhiên nói có chút khoa trương : “Tiểu Bân không đói bụng là dì đói bụng, ngày hôm qua bởi vì Tiểu Bân không ăn cái gì nên dì cũng không ăn, hiện tại thì bụng rất là đói.” Nói xong còn đưa tay để lên bụng, cố gắng làm cho biểu hiện của mình giống thật một chút.
Đôi mắt to đen láy mang theo của thằng bé nhìn cô, một lúc lâu, dường như đã quyết tâm điều gì đó, lúc này mới gật đầu, nhẹ giọng nói: “Vậy dì phải nhanh trở lại một chút.”
Lâm Lệ sờ sờ đầu bé, nghĩ thầm có lẽ nên tìm chút chuyện gì để nói phân tán sự chú ý của bé, cho nên mở miệng nói: “Tiểu Bân có muốn cùng dì đi ra ngoài, đi ra phòng khách xem TV, dì giúp con bật phim hoạt hình con thích nhất có được hay không?”
Bé suy nghĩ một chút, cuối cùng lắc đầu, “Không cần, ba nhìn thấy con sẽ không vui.”
Lâm Lệ nhìn nó, trong lòng không khỏi thở dài, hơn nửa tháng này thật vất vả mới bồi dưỡng được lòng can đảm của nó cùng tình cảm với Chu Hàn trải qua chuyện hôm qua lại một lần nữa quay về lúc đầu.
Đau lòng hôn lên đầu của bé, không miễn cưỡng nó nữa, chỉ nói: “Dì rất nhanh trở lại”