Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bất Ái Thành Hôn

Bất Ái Thành Hôn

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1342014

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2014 lượt.

nóng rồi ăn.”
Nghe vậy Lâm Lệ ngẩn người, tay bất giác nắm chặt điện thoại, cắn môi hồi lâu không nói gì .
“ Lâm Lệ?” Đột nhiên không thấy cô nói gì, Chu Hàn không xác định là cô có nghe thấy lời anh nói hay không “còn ở đó không?”
Lâm Lệ cắn môi, ngửa đầu, hơi hơi nhắm mắt, mở mắt ra lần nữa, giọng nói có chút lạnh lùng nói: “Chu Hàn, đừng tốt với tôi như vậy” Như vậy sẽ làm cô mềm lòng, cô sẽ thực sự yêu thương anh, nhưng trong lòng anh lại không có cô, cô thật thực sự không có can đảm để làm thế thân một lần nữa rồi!
“Em có ý gì?” Bên kia điện thoại ngữ điệu của Chu Hàn đột ngột cao lên, như đang cố gắng đè nén phẫn nộ.
“Tôi chỉ muốn quan hệ của chúng ta đơn giản hơn một chút, đừng làm phức tạp hóa lên.” Lâm Lệ nói, trong lòng không hiểu sao trở nên căng thẳng, trái tim đập rất nhanh.
“Em muốn đơn giản hơn?” Chu Hàn hỏi, giọng nói như nghiến răng nghiến lợi.
Cầm di động, Lâm Lệ nuốt nuốt nước miếng, nói: “Chỉ là hợp tác, đừng lẫn lộn tình cảm.” Có tình cảm sẽ bị thương, chỉ cần không bắt đầu thì sẽ không bị thương nữa.
“Là bởi vì anh gọi một tiếng Lăng Nhiễm trong tình trạng không biết gì?” Bên kia điện thoại Chu Hàn hỏi với ngữ điệu trào phúng .
Lâm Lệ dừng một chút, có chút mất tự nhiên đảo mắt, chỉ nói: “không có.”
“Em có. em có để ý.”
“Tôi không có!” Lâm Lệ phản bác, cắn môi kích động nói: “tôi chỉ không muốn tự nhiên làm thế thân của người khác, tôi chỉ muốn làm chính tôi!”
“Tôi chưa từng coi em trờ thành bóng dáng của Lăng Nhiễm”. Bên kia điện thoại Chu Hàn cũng có chút kích động, nói: “Tôi cũng không phải loại ngu xuẩn đến bản thân mình muốn cái gì cũng không biết!”
Lâm Lệ cầm điện thoại im lặng, rất lâu, thời gian phảng phất như đứng lại, yên tĩnh không hề có tiếng vang.
Cũng không biết bao lâu sau Lâm Lệ rốt cuộc cầm điện thoại chậm rãi nói: “Tôi không nghĩ thế.”
Cũng thêm một lần im lặng, yên lặng đến có thể nghe thấy tiếng hít thở của hai người.
Phảng phất như thời gian đã trôi qua cả thế kỷ rồi, bên kia rốt cuộc Chu Hàn có động tĩnh .
“Ha ha.” Cách điện thoại Chu Hàn cười lạnh, tiếng cười lạnh lùng không mang theo chút nào tình cảm và độ ấm. Chỉ thấy anh nói: “Được, liền làm theo lời em nói!”
Nói xong thậm chí không cho Lâm Lệ cơ hội trả lời liền dập máy.
Lâm Lệ buông di động ra nhìn chằm chằm màn hình di động thật lâu, cắn cắn môi, cuối cùng để di động lên tủ đầu giường bên cạnh.
Ngồi trên giường hồi lâu Lâm Lệ mới xốc chăn lên xuống giường, vào trong bếp, mở nồi cơm điện, bên trong vẫn còn cháo từ buổi sáng, đậy nắp lại, Lâm Lệ nhấn nút hâm nóng.
Khoảng bảy ngày Lâm Lệ mới thực sự khỏi hẳn cảm, chỉ là trong thời gian này, quan hệ giữa Lâm Lệ và Chu Hàn dường như đã rơi xuống điểm đóng băng, không, dùng cách nói của Lâm Lệ, đây coi như là thực sự trở lại lúc ban đầu.
Lâm Lệ nhìn chằm chằm màn hình máy tính muốn nhanh một chút chuẩn bị tư liệu cho cuộc họp, cánh cửa văn phòng màu nâu sậm phía sau vẫn đóng bỗng mở ra, Chu Hàn cầm giấy tờ đi ra, bước nhanh quan, thấy cô chăm chú đánh máy tính, vô thức nhíu mày lại, lạnh giọng nói: “tài liệu vẫn chưa xong?”
Lâm Lệ không quay đầu, vừa đánh máy vừa nói: “xong ngay đây.”
“Xong rồi thì lập tức mang vào phòng họp.” Chu Hàn không chờ cô, liền cầm tài liệu đi thẳng vào phòng họp.
Lâm Lệ nhìn anh, tiếp tục đánh máy tập tài liệu còn chưa xong.
Một tuần này quan hệ của họ thật sự trở lại vị trí ban đầu như Lâm Lệ mong muốn, chỉ đơn thuần là quan hệ hợp tác.
Ngoài việc bọn họ ít khi trò chuyện, nếu có cũng là về công việc, mà Chu Hàn lại giống như trước đây, đi sớm, về muộn, ở nhà không hề chạm mặt nhau.
Thậm chí ngay cả Tiểu Bân cũng nhìn ra gì đó khác lạ, lén hỏi Lâm Lệ làm sao vậy.
Lâm Lệ cầm tập tài liệu đã in ra từ máy tính, đưa tới phòng họp vừa lúc gặp trợ lý Từ trong thang máy đi lên họp. Trước khi vào phòng họp, trợ lý Từ thấp giọng nói: “thư ký Lâm, bỏ qua cho tôi đi “.
Lâm Lệ không biết rằng, từ lúc cô và Chu Hàn bắt đầu chiến tranh lạnh, người chịu khổ nhất chính là trợ lý Từ, hiển nhiên bởi vì rằng tâm tình người nào đó không tốt trút toàn bộ bực dọc lên công việc, mà qua công việc, mà người hứng chịu chính là trợ lý Từ, dùng cách nói của trợ lý Từ chính là, anh ta bị tội, còn oan hơn cả Đậu Nga rồi!
Đang thu dọn đồ đạc chuẩn bị tan làm, đột nhiên di động ở phía sau vang lên, là số lạ, lại nhìn có mấy phần quen mắt.
Nhìn số hiển thị trên màn hình, Lâm Lệ nhíu mày, cuối cùng nhấn nút nghe: “Alo”
“Có phải Lâm Lệ không?”



Lồng ngực quen thuộc


Editor: Tigon
Beta: Violetin_08


Điện thoại là mẹ của Trình Tường gọi tới.
Việc mẹ Trình gọi điện tới vào lúc này khiến cho Lâm Lệ rất bất ngờ, hoàn toàn không có chuẩn bị gì.
“Lâm Lệ cháu có rảnh không? Bác muốn mời cháu cùng ăn bữa cơm có được hay không?”
Lâm Lệ sửng sốt, bên kia điện thoại mẹ Trình nói rất thành khẩn, thậm chí giọng nói có phần nài nỉ, thái độ này trước kia chưa từng có, cho dù trước kia Trình Tường chạy khỏi hô