Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bất Ái Thành Hôn

Bất Ái Thành Hôn

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1341909

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1909 lượt.

a trẻ, đâu có quản nhiều chuyện như vậy!” Nói xong lại gạt tay anh ra, lần nữa dán lên trán anh: “Cái này hạ sốt rất hiệu quả.”
“Hiệu quả với trẻ con, vô dụng với người lớn.” Chu Hàn cự nự nói, cô mới dán xong lại đưa tay lên muốn kéo xuống, lại bị Lâm Lệ ngăn lại.
“Không cho gỡ xuông!” Lâm Lệ quát bảo dừng lại, “vô dụng cũng không cho gỡ!”
Chu Hàn nhìn cô, nhíu chặt mày, nhưng mà cuối cùng cũng không có đưa tay gỡ thứ đồ dán trên trán kia xuống
Thấy thế lúc này Lâm Lệ mới đứng dậy, “Anh ngủ tiếp đi, em đi ra ngoài nấu cháo.” Lúc xoay người đi, không nhịn được khóe miệng uốn lên thành độ cong đẹp mắt, cô thật đúng không nghĩ tới, người đàn ông bình thường nghiêm túc có nề nếp, khi ngã bệnh lại giống như là đứa trẻ.
Nhìn cô đi ra ngoài, chân mày Chu Hàn vẫn nhíu lại, lấy tay sờ thứ đồ trên trán, cuối cùng vẫn là có chút giận dỗi nằm xuống ngủ.
Lâm Lệ không ngừng quấy cháo trắng trong nồi, cô gắng để cháo trắng vừa thơm vừa nhuyễn, nhìn cháo trắng trong nồi sánh lại, múc một miếng thổi thổi đưa vào miệng nếm thử, gật đầu, đưa tay tắt bếp.
Bỏ thêm một chút muối vào chén sau đó bưng vào phòng của Chu Hàn, rồi gọi anh thức dậy.
Chu Hàn dường như cũng thật là đối bụng, cho dù món ăn chỉ cho thêm chút muối, thế nhưng khẩu vị của Chu Hàn cũng tốt ăn hai bát đầy, vì thế còn toát không ít mồ hôi.
Lâm Lệ lấy khăn lau người cho anh: “Tối nay đừng tắm rửa, sáng mai chờ hạ sốt rồi tắm.”
Chu Hàn gật đầu, không từ chối.
Nhìn anh, Lâm Lệ lại mở miệng, “Ngủ một giấc thật ngon đi.” Nói xong vừa định bưng bát chuẩn bị đi ra ngoài.
Chu Hàn thấy cô muốn đi, “Buổi tối ở lại đi.”
Lâm Lệ ngẩn ra, dĩ nhiên biết ở lại trong miệng anh có ý gì, cô vốn là ở trong nhà này, muốn cô ở lại khẳng định phải là bảo cô ở phòng khách, mà là muốn cô ở trong phòng này.
Thấy cô không đáp, Chu Hàn ở phía sau lại mở miệng, “hiện tại anh ngã bệnh rồi, đến đêm nói không chừng sẽ nghiêm trọng hơn, em ở lại cũng có thể chăm sóc tốt cho anh.”
Lâm Lệ quay đầu, tức giận nhìn anh một cái, “Cái mồm quạ đen, đâu có người nào còn tự nguyền rủa mình!” Nói xong, xoay người muốn đi ra cửa.
“Lâm Lệ!”
Dừng bước, tiếng khẽ thở dài, không có quay đầu lại, chỉ nói nói: “Trước tiên em phải dọn bát đã!”



Dũng cảm thêm một chút
Trong cơn mông lung, Chu Hàn bị người bên cạnh đánh thức.
Nhíu mày mở mắt ra, mơ hồ nhìn thấy Lâm Lệ đang nghiêng thân thể hạ giọng nói chuyện điện thoại.
“Bác, anh ấy không phải trách nhiệm của cháu, anh ấy có thể đứng lên lần nữa hay không phải xem chính anh ấy, nếu anh ấy không muốn thì người khác có nói gì nữa cũng đều vô dụng.” Lâm Lệ ép giọng rất nhỏ, chỉ sợ làm ồn đến Chu Hàn ở bên cạnh.
“Lâm Lệ, bác biết, nhưng bác chỉ có một mình Trình Tường là con trai, nhìn nó như vậy bác rất đau lòng, coi như bác cầu xin cháu, cháu đến thăm nó lần nữa, nó sẽ nghe lời cháu nói, coi như nể tình bao năm qua.” Bên kia điện thoại mẹ Trình vẫn chưa từ bỏ ý định.
“Anh cũng không phải người điếc, em nói lớn tiếng như vậy, anh có thể không tỉnh!” Người nào đó đang hờn dỗi, lời nói mang theo nồng đậm mùi vị thuốc súng.
Lâm Lệ nghĩ thầm, rõ ràng cô đã cố gắng hạ giọng xuống rồi mà, nhưng mà đã đánh thức anh dậy, đây là sự thật, liền nói: “Ngại quá, anh tiếp tục ngủ đi, em dậy đây.” Nói xong, gạt tay anh đang ôm eo mình ra, định đứng lên.
Chu Hàn giờ vẫn còn đang hờn dỗi, làm sao chịu buông tha cho cô, xoay người một cái đặt cô dưới thân, nhìn chằm chằm vào mắt cô, nói: “Em còn muốn đến bệnh viện?!”
Không chú ý đến biểu hiện khác thường của anh, Lâm Lệ gật đầu nói: “Vâng.” Tay vỗ vỗ anh, “Anh bỏ ra đi, em muốn dậy.”
Chu Hàn cau mày, trán nhăn lại tưởng chừng có thể kẹp chết một con muỗi rồi, trực tiếp đưa tay cô cố định ở trên đỉnh đầu cô.
“Anh làm gì vậy, mau buông ra.” Lâm Lệ giãy dụa, muốn thoát khỏi nhưng không so được với sức lực của anh, bị anh đè nặng thế này, không thể nào dùng sức được.
“Không cho đi.” Chu Hàn nhìn cô, ánh mắt, vẻ mặt kia tiết lộ tâm trạng chân thật của anh lúc này.
Lâm Lệ sửng sốt, nhìn chằm chằm ánh mắt anh: “Anh , anh …”
“Anh không cho phép em đi.” Có thể bởi vì bị bệnh nên giọng nói của anh nghe khàn khàn.
“ Anh …” Lâm Lệ muốn nói gì đó, lại chỉ thấy anh cúi xuống, môi anh đặt lên môi cô, nuốt tất cả những lời cô muốn nói.
Chu Hàn hôn cô mang theo sự bá đạo không cho phép cự tuyệt, cái lưỡi linh hoạt gắn bó quấn quýt với cô.
Lâm lệ trừng mắt có chút phản ứng không kịp, chờ lý trí và ý thức phục hồi lại, lúc này mới mới nhận ra dưới chăn, tay anh đã mò vào trong áo ngủ của cô, qua lại vỗ về trên lưng cô.
Vội vươn tay bắt lại bàn tay đang không an phận kia, dùng sức muốn đẩy anh xuống, cứ tiếp tục như vậy, khẳng định sẽ quá dễ ‘xát súng hỏa’, người ta nói đàn ông vào sáng sớm là không được ‘chọc hỏa’ mà!
Chu Hàn buông cô ra, mắt vẫn nhìn cô chằm chằm,vẫn đè trên người cô không chịu xuống, buồn bực nói: “Là em đánh thức anh.” Không thấy sự bá đạo vừa rồi, lúc này anh buồn bực càng giố