XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bất Ái Thành Hôn

Bất Ái Thành Hôn

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1341872

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1872 lượt.

ng mà nếu uống vào cả đêm không ngủ được thì vẫn là đừng đừng uống, người không ngủ được sao còn có tinh thần.” Vừa nói vừa lấy nắp chén trà để lên miệng chén, chuẩn bị mang vào thư phòng cho ba Chu.
Đang lúc bà muốn đi, Lâm Lệ tò mò hỏi "đã xong rồi sao?"
“Đúng vậy, lúc trước đã dùng nước sôi tráng qua một lần rồi, đây là trà lần thứ hai, sẽ uống ngon hơn, uống vào sẽ không thấy vị đắng chát nữa.” Dì quản gia cũng ở Chu gia mười mấy hai mươi năm rồi, dĩ nhiên cũng đã pha trà cho ba Chu nhiều năm như vậy, rất có kinh nghiệm cùng tâm đắc rồi.
Đang lúc dì quản gia bưng trà từ trong phòng bếp ra, điện thoại trong phòng khách vang lên, hai người mắt nhìn nhau, Lâm Lệ cười nói “Trà để cháu đưa vào cho ba đi.” Cô cũng không biết trả lời thế nào, đến lúc cô không xử lý được phải phải gọi dì quản gia đến, phiền phức không cần thiết.
Dì quản gia gật đầu, đưa chén trà trong tay cho Lâm Lệ, nói: “bây giờ ông chủ đang ở thư phòng đọc sách.”
Lâm Lệ gật đầu, vừa nói bưng trà đi đến thư phòng.
Đến trước cửa thư phòng, đưa tay gõ cửa thư phòng, đội một lát, bên trong cũng không có lên tiếng, giơ tay lên gõ gõ lại, cũng lên tiếng gọi “Ba.”
Lại đợi một lúc, bên trong vẫn không có tiếng động.
Lâm Lệ nghi hoặc nhíu mày lại, lẩm bẩm “Dì vừa mới nói có thể là ở trong thư phòng a.” Vừa nói vừa đưa tay xoay cái tay nắm cửa trực tiếp mở cửa ra.
Sau khi mở cửa đi vào, Lâm Lệ mới phát hiện trong thư phòng cũng không có ai, nhưng mà trên bàn đặt mấy quyển sách, bên cạnh còn để mắt kính hiển nhiên chứng minh vừa mới có người ngồi trong thư phòng này.
Đoán là ba Chu chỉ mới đi ra ngoài, một lát sẽ trở về, không nghĩ nhiều, bưng trà đi đăt lên bàn sách, đến gần mới nhìn thấy quyển sách để trên bàn vậy mà là “Tư Trì thông giám”
Nhớ đến lầu đầu tiên cô đến nhà An Nhiên, trên bàn trong phòng An Nhiên cũng để một quyển sáng này, nghe nói là quà sinh nhật mà ba Cố tặng cho cô ấy, nói có buồn tẻ thì cũng phải giả bộ làm trí thức, nhưng mà sau khi mở ra nhìn cổ văn (văn chương cổ đại) khiến cô quáng mắt, xem qua mấy tờ rồi đóng lại luôn.
Đưa tay cầm lên, nhìn mấy lần, những câu chữ kia vẫn quen thuộc như cũ, dĩ nhiên cũng làm choáng váng đầu như cũ, cười cười để xuống lần nữa. Lúc xoay người chuẩn bị rời đi, liếc thấy giấy tờ ở trên bàn, bỗng dưng dừng lại, chậm rãi xoay người cầm giấy tờ kia lên.
Khi ba Chu từ phòng vệ sinh trở lại thư phòng có chút ngoài ý muốn nhìn thấy Lâm Lệ ở trong này, ngoài ý muốn hơn nữa là thứ cô cầm trên tay.
Lâm Lệ nghe thấy tiếng động, xoay người lại, nhìn ba Chu nhất thời có chút không biết nên nói gì.
Ba Chu lấy lại tinh thần, thu hồi ánh mắt, lúc này mới xoay người đóng cửa thư phòng lại.
“Ba...” Lâm Lệ nhìn ông, vẫn không biết nên nói cái gì cho phải, cô cho là qua việc Chu Hàn đã làm sáng tỏ lần trước, chuyện Tiểu Bân là con trai ruột của Chu Hàn sẽ không có ai nghi ngờ nữa, lại không ngờ rằng sẽ nhìn thấy bản giám định quan hệ ruột thịt trong thư phòng của ba Chu!
Ba Chu thấy cô, thản nhiên nói: “Đến bên này ngồi đi.” Vừa nói vừa đi tới ghế salon tiếp khách trong thư phòng.
Nghe vậy, Lâm Lệ cũng theo ông đến ngồi, sau khi ngồi xuống đối diện với ông, để bản báo cáo giám định thân nhân kia xuống, nói “con xin lỗi, lúc để trà lên bàn, con vô tình thấy được.”
Ba Chu gật đầu, không có ý trách tội cô, nói “Cũng là do ba không cất kỹ.”
“Ba, Tiểu Bân nó...” Lâm Lệ muốn nói gì đó, mở miệng muốn nói nhưng lại không biết nên nói cái gì.
Thấy cô mở miệng nhưng không biết nói gì, ba Chu chậm rãi mở miệng, nói “mặc dù quan hệ giữa ba và Chu Hàn đã nhiều năm không được tốt lắm thậm chí có phần căng thẳng, nhưng nó là con trai của ba, ba ít nhiều cũng hiểu được tính cách của nó.”
“Trước kia ba và mẹ nó cực lực phản đối chuyện của nó và Lăng Nhiễm, một là nó và Tô Dịch Thừa vẫn là bạn tốt, ba vẫn dạy nó làm người không thể bất trung bất nghĩa, hai là đối với cách đối nhân xử thế của Lăng Nhiễm ba và mẹ nó cũng không ủng hộ, dĩ nhiên là có mấy lời lúc đầu sơ sót không nói với nó, cho nên mới có chuyện nó đưa Lăng Nhiễm đi Mỹ sau này. Nếu thật truy cứu ra, thật ra thì nó đối với Lăng Nhiễm si mê không tỉnh có trách nhiệm của chúng ta.”
Lâm Lệ nhìn ông, chỉ lẳng lặng nghe, cũng không có mở miệng nói gì.






“Chu Hàn là một người trọng trách nhiệm, đúng sai trong lòng nó có tiêu chuẩn rõ ràng của mình, nó lại càng không phải người đỏ sai lầm mà người lớn phạm phải lên đầu đứa trẻ, hơn nữa đứa trẻ kia lại là con ruột của mình. Trước kia chúng ta cũng cảm thấy nó lạnh nhạt với Tiểu Bân như vậy là vì Lăng Nhiễm, chúng ta chưa từng hoài nghi đến, về sau chuyện này bị báo chi lôi ra ngoài, lúc này mới khiến ba phải nhìn thẳng vào vấn đề thái độ của nó với tiểu Bân, khiến cho ba cảm thấy có thể là có khả năng này không, tiểu Bân thật đúng như bên ngoài nói, vốn là không phải con của Chu Hàn, cho nên nó mới vẫn không có cách nào đối mặt với đứa bé như bình thường!”
Dừng lại một chút, ba Chu nói tiếp