Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bất Ái Thành Hôn

Bất Ái Thành Hôn

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1341895

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1895 lượt.

br>Lâm Lệ không có trả lời, chẳng qua là trầm mặc.
Bầu không khí bên trong xe lúc này càng lúng túng kỳ lạ hơn rất nhiều, đang lúc Lâm Lệ đang rối rắm xem có nên nói gì đó phá vỡ cục diện này hay không thì điện thoại của Chu Hàn vang lên.
Đeo tai nghe lên, Chu Hàn nhận điện thoại, là trợ lý đặc biệt Từ trợ lý của Chu Hàn ở công ty gọi điện thoại tới, báo cho anh khách hàng vốn hẹn gặp ngày mai vừa gọi tới nói ngày mai phải đi công tác, cho nên hỏi có thể chuyển sang chiều nay được không.
Chu Hàn gần như không hề suy nghĩ lập tức đồng ý, nói: “được, vậy thì đổi sang 2 giờ chiều nay, chỉnh lý lại tài liệu cho tốt, tôi đến công ty ngay.”
“Được, tôi biết rồi.” Từ trợ lý ở bên kia điện thoại đồng ý.
Chu Hàn vừa mới cúp điện thoại, bên này Lâm Lệ lập tức hỏi: “chiều nay anh đã đồng ý tới nhà trẻ của Tiểu Bân.”
Chu Hàn sửng sốt, lúc này mới nhớ tới tối ngày hôm qua ở trong sân đại viện mình đã xúc động đồng ý tham gia đại hội thể dục thể thao với thằng bé, tháo cái tai nghe xuống, không quay đầu lại, chỉ chuyên chú nhìn đường phía trước, nói: “khách hàng tạm thời thay đổi thời gian, chiều nay cô đi đi.”
Tiểu Bân ngồi ở bên cạnh Lâm Lệ vốn đang cầm con robot biến hình trên tay đột nhiên rơi xuống đất, ngẩng đầu sững sờ nhìn bóng lưng Chu Hàn.
Lâm Lệ nhìn ánh mắt vô tội của thằng bé mà đau lòng, trong lòng đối với sự thiếu trách nhiệm người cha của Chu Hàn có chút tức giận, giọng nói hơi kích động nói: “anh mới là cha của nó!”
“Cô cũng là mẹ trên pháp luật.” Chu Hàn mặt không chút thay đổi nói.
“Anh, anh quả thật là ngang ngạnh!” Lâm Lệ phẫn hận nhìn gáy anh, trong lòng có loại xúc động muốn tiến lên gõ đầu anh ra xem trong đó có những gì.
Chu Hàn không trả lời, ánh mắt lại nhìn bộ dạng cô tức giận trừng mắt, phồng má qua kính chiếu hậu, khóe miệng không khỏi nhẹ nhàng nở nụ cười, nhưng mà khi ý thức được mình đang cười, nụ cười bỗng dưng tắt vụt, chân mày khẽ nhíu lại.
Khi đưa tiểu Bân tới trường học, nhà trẻ đã bắt đầu vào lớp rồi, mặc dù hơi muộn, nhưng dù sao cũng là nhà trẻ, cho nên cô giáo cũng không nói gì, chỉ là nhìn thấy hai người Chu Hàn và Lâm Hệ cùng nhau đưa thằng bé tới đây rất vui vẻ, kéo tay tiểu Bân, khom người hỏi nó khỏe hơn chưa.
Thằng bé kia liếc nhìn Chu Hàn đứng cạnh, lớn tiếng nói: “khỏe rồi ạ.”
Cô giáo kia cười sờ sờ đầu nó, sau đó ngẩng đầu nhìn Chu Hàn cùng Lâm Lệ, nói: “Có thể nhìn thấy hai anh chị cùng nhau đưa thằng bé tới đây thật sự là tốt quá, thằng bé rất cô đơn, không thích chơi đùa với bạn bè xung quanh, cho nên bình thường tốt nhất là cha mẹ có thể dành nhiều thời gian hơn cùng cháu, để cháu trở nên vui vẻ hơn, như thế cháu sẽ không quá cô độc.”
Chu Hàn gật đầu, sắc mặt vẫn nghiêm túc, liếc nhìn thằng bé, cũng không nói lời nào.
Vẻ lạnh lùng của Chu Hàn khiến cho cô giáo có chút lúng túng, không biết nên nói cái gì, nói gì thì nói, làm cha mẹ, không nên lãnh đạm với con cái như thế mới phải.
Tất nhiên là Lâm Lệ nhìn ra sự lúng túng của cô giáo trẻ, tiến lên, cười giải vây nói: “cảm ơn cô giáo, chúng tôi biết rồi.” Nói xong lấy thuốc của bé từ trong túi xách ra, giao cho cô giáo, nói: “cô giáo, đây là thuốc của tiểu Bân, sau khi ăn trưa xong phiền cô cho nó uống rồi ngủ.”
Cô giáo đưa tay nhận lấy, cười gật đầu, “được, tôi biết rồi, sau khi ăn trưa xong sẽ cho nó uống.”
“Cảm ơn.” Lâm Lệ nói cám ơn, sau đó nhìn về phía thằng bé, nửa ngồi xuống nói với bé: “Tiểu Bân, ở trong trường học phải nghe lời cô giáo nói, nếu có gì khó chịu, liền nói cho cô giáo, biết không?”
Thằng bé gật đầu, đáp: “Biết rồi.”
Cô giáo trẻ sờ sờ đầu bé, sau đó cười nói với Lâm Lệ: “tôi dẫn cháu vào.”
“Vâng, làm phiền cô.” Lâm Lệ nói.
Cô giáo cười cười, nắm tay thằng bé chuẩn bị đi vào, vừa mới xoay người, đột nhiên nhớ tới cái gì, lại xoay người lại, nhìn Lâm Lệ cùng Chu Hàn, nói: “đại hội thể dục thể thao chiều nay, hi vọng hai vị cũng có thể đến tham gia cùng cháu.”
Chu Hàn vừa định mở miệng từ chối, Lâm Lệ đứng cạnh đã nhanh hơn một bước đồng ý: “được, chiều nay chúng tôi nhất định sẽ tới.”
“Thật sao, vậy thì tốt quá.” Cô giáo hiển nhiên là hơi bất ngờ với kết quả này, cô tưởng là hai người bọn họ nhiều nhất chỉ có một người tới, không ngờ là cả hai cùng có thể tới.
“Chiều nay tôi không có thời gian.” Chu Hàn liếc nhìn Lâm Lệ, quay đầu trực tiếp nói với cô giáo kia: “chiều nay công ty tôi còn có việc, cho nên không thể tới được.”
“Ách…” Cô giáo nhìn anh, lại quay đầu nhìn Lâm Lệ một chút, vẻ mặt hơi khó xử, nói thật ra, cô là muốn ba thằng bé tới, dù sao anh ta cũng là cha ruột thằng bé, theo cô biết vị nàng là nghĩ hài tử ba ba tới được, dù sao hắn là hài tử cha ruột, theo nàng hiểu người mẹ mới này không phải là mẹ ruột của nó, cô lo thằng bé sẽ bài xích cô (Lâm Lệ).
“Cô giáo, cô đưa tiểu Bân vào đi, chiều nay chúng tôi sẽ tới.” Lâm Lệ bảo đảm nói.
Chu Hàn quay đầu nhìn cô, chân mày nhíu chặt lại, người có mắt sẽ nhìn ra, vẻ mặt anh thật không vui!
“Cái …” Cô giáo nhìn bọn họ, gượng cười thỏa hiệp nói: “không thì, kh


Pair of Vintage Old School Fru