Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1342022
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2022 lượt.
n dịp này đi thu xếp phòng ngủ cho khách cho bọn họ, còn Chu Hàn vì cả ngày đi cùng hai ông bà đi bệnh viện, tiếp đó lại đi ăn cơm, đến bây giờ vẫn chưa làm được việc gì, vừa về đến nhà, nói với ba Lâm, mẹ Lâm đôi câu liền đi vào thư phòng.
Nghe vậy, mẹ Lâm dừng bước, quay đầu, không đồng ý nhìn cô, nhẹ giọng trách cứ: “Con bé này! Một chút cũng không biết quan tâm đến người ta!”
“Con___!” Lâm Lệ quả thực khó lòng mà giải bày, cứ thế một câu cũng không nói ra.
Mẹ Lâm nhìn cô nói: “Người đàn ông đó không phải là người ngoài, nó là chồng con, sau này bờ vai của nó là để cho con dựa vào cả đời, con không thương nó thì sau này ai thương con, vợ chồng là phải biết yêu thương lẫn nhau, con quan tâm đến nó, phần chân tình này nó nhất định sẽ nhận thấy, không sợ nó không cảm nhận được, đến lúc nó đó đáp lại cho con như thế, thậm chí còn nhiều hơn nữa, hiểu không?”
Lâm Lệ im lặng chịu đựng, chỉ có thể cười gật gật đầu, nói: “ Con biết rồi”
Mẹ Lâm nhìn cô, khẽ thở dài, kéo tay cô vỗ vỗ “Tiểu Lệ a! mẹ nói cho con biết, về sau chồng con là người cùng con cả đời, đừng giao cơ hội thương nó cho người phụ nữ khác, như thế chẳng khác nào con từng chút từng chút đẩy nó cho người khác!”
“Mẹ, con biết rồi!” Lâm Lệ cười, cô cảm giác nụ cười trên mặt mình cứng ngắc, thật hối hận vừa rồi mình lắm mồm làm gì.
Nghe vậy mẹ Lâm mới vừa lòng gật đầu, nắm lấy tay Lâm Lệ căn dặn nói: “Lát nữa đi pha cho Chu Hàn cốc trà sâm, cũng nhắc nhở nó đừng thức đêm, công việc không xong, tiền cũng không kiếm không xong đi nữa, chỉ có sức khỏe mới trọng yếu nhất”
Lâm Lệ vội vàng gật đầu, nghe theo lời bà nói: “Vâng, con sẽ pha cho anh ấy cốc trà sâm, nói với anh ấy kiếm nhiều tiền để làm gì, tất nhiên sức khỏe mới là quan trọng nhất”
“Ừ!” mẹ Lâm vừa lòng gật đầu, kéo tay cô không quên nói: “Tiểu Lệ a, thấy Chu Hàn chăm sóc con như thế, mẹ và ba đều yên tâm, mẹ cũng không yêu cầu con cái gì, chỉ cần con đồng ý với mẹ, sau này hãy cùng Chu Hàn sống cho tốt, mỗi ngày đều hạnh phúc vui vẻ, thật vui vẻ là tốt rồi.”
Lâm mẹ nói những lời này rất cảm động đến nỗi làm Lâm Lệ bất tri bất giác đỏ vành mắt, nắm thật chắc tay của bà, gật đầu, giọng nói như cô bé làm nũng mẹ, nói: “Mẹ, con sẽ như thế!”
Mẹ Lâm cười hiền từ, gật đầu, đưa tay sờ mặt cô “ Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi”
“Hôm nay mẹ cũng mệt mỏi một ngày trời rồi, đi vào nghỉ ngơi thật tốt được không?” Lâm Lệ thân thiết nói.
Mẹ Lâm gật đầu, xoay người trước khi đóng cửa vẫn không quên nhắc nhở nói: “ Nhớ lời mẹ nói, đi đun nước pha tách trà sâm, đưa qua cho Chu Hàn!”
Lâm Lệ cười gật đầu, nhìn mẹ mình đóng cửa vào phòng, lắc đầu, lúc này mới xoay người, lại bị người đứng phía sau làm sợ hết hồn “ Á….á!!!!”
Người vốn nên ở trong thư phòng làm việc không biết từ lúc nào đã ở phía sau cô, cô lại không hề hay biết, quay người lại liền bị dọa cho khiếp sợ, bộ ngực phập phồng lên tục, đưa tay vỗ vỗ, nói: “ Anh, anh tới lúc nào vậy, anh bước đi cũng không có tiếng động sao?”
Khóe miệng Chu Hàn cười như không cười, đợi cô trấn an xong cảm xúc của mình, lúc này mới tiến lên một bước, kéo tay cô qua, thả chiếc cốc của mình vào tay cô, nhàn nhạt mở miệng, nói: “Làm phiền!”
Lâm Lệ cúi đầu nhìn cái cốc trên tay mình, lại ngẩng đầu nhìn người trước mặt, có chút khó hiểu, hỏi: “Anh…. có ý gì?”
Thường ngày, vẻ mặt phần lớn là lạnh lùng của Chu Hàn lúc này lại lộ ra ý cười đặc biệt nhiều, tuy đều trông rất tà mị , nhưng so với vẻ đông cứng lúc trước, vẻ mặt mỉm cười thản nhiên như vậy thoạt nhìn hài hòa hơn nhiều.
“Không cần làm trà sâm phiền phức như vậy, pha cho tôi cà phê là được rồi!”. Chu Hàn cười nói xong, lại quay người tiến vào thư phòng.
Lâm Lệ ngốc nghếch cầm cái cốc trên tay mình, rồi lại nhìn bóng lưng anh từ từ rời đi, rốt cục đến khi anh ta chuẩn bị đi vào mới hồi phục tinh thần, lên tiếng hô: “ Chờ một chút!”
Nghe tiếng, Chu Hàn dừng bước, quay lại nhìn cô,ánh mắt như muốn hỏi cô còn chuyện gì.
Lâm Lệ bước lên, đứng lại trước mặt anh, giờ cái cốc trong tay lên hỏi: “ Cái gì mà cà phê với không cà phê, tôi không hiểu!”
Chu Hàn sáng tỏ, cười nhìn cô nói: “Vừa nãy chẳng phải ‘mẹ chúng ta’ nói cho cô những gì, nhanh như vậy đã quên rồi sao?” giống như cố ý, Chu Hàn đặc biệt nhấn mạnh từ ‘mẹ chúng ta’.
Không đợi Lâm Lệ mở miệng, Chu Hàn lại nói tiếp: “ Mẹ chúng ta nói, người đàn ông của mình nên do mình thương, bảo cô một tách trà sâm cho tôi thư giãn không phải sao?”
Lâm Lệ mở to mắt, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tràn ngập bất mãn cùng kháng nghị, nói: “Anh, làm sao anh lại có thể nghe lén người khác nói chuyện!”
Chu Hàn nhún nhún vai, nói: “ Tôi chỉ vừa đúng dịp đi ra ngoài, vô ý nghe thấy, đúng rồi, về phần trà sâm thì không cần, hiện tại tôi chỉ cần một ly cà phê thôi, cô pha cho tôi một ly là được rồi!”
“Anh thật đúng là đồ mặt dày, giữa hai ta có chuyện như vậy sao?” Lâm Lệ thực sự là bị anh ta đả bại, tức giận đảo cặp mắt trắng dã.
Chu Hàn cười cười, chỉ nói: “Giờ tôi thích uống cà phê hơn, cà phê ở trong tủ bát bên trái